hai người Đàm Hy Triết và Phương Chính trêu đùa nhau trên
đường đi xa dần, cảm xúc đã đè nén rất lâu dâng trào, hệt như nước nóng được xả
ra làm bỏng cả lồng ngực cô. Chẳng có ai sinh ra đã kiên cường, chẳng có ai
không sợ bị thương, có lúc cái gọi là kiên cường lại chỉ là một lớp ngụy
trang.
Tối hôm đó Trần Kình không về biệt thự, lần thứ hai xuất hiện là sau ba
ngày. Hôm nay Lâm Uyển ngủ một giấc trưa dài, tỉnh lại đã là hơn ba giờ. Có lẽ
do ngủ quá nhiều nên cô cảm thấy đầu phình to, định ra ngoài đi dạo. Lúc xuống
tầng, nhìn thấy thím Châu bưng một đĩa nho lớn đi qua, mặt mày rạng rỡ nói: “Tôi
đang định đến đưa hoa quả cho cô, vậy thì ăn ở phòng khách nhé, vừa khéo Trần
thiếu gia cũng về rồi.”
Lâm Uyển khó hiểu tại sao thím Châu lại vui như vậy, về thì cứ về thôi,
sau đó nghĩ, đối với người trả lương cho mình có lẽ đều là phản ứng này. Cô vừa
quay người liền nhìn thấy Trần Kình ngoài cửa sổ, cả người ướt sườn sượt từ bể
bơi lên, làn da màu lúa mạch dưới ánh nắng tỏa ra vẻ rực rỡ khỏe mạnh, chỉ thấy
hắn mặt không chút biểu cảm cầm một chiếc khăn lên lau tóc qua loa, sau đó khoác
khăn choàng tắm ngồi trên ghế dựa.
Cô bỗng nhiên nhớ lại lời nói ngày hôm đó của Đàm Hy Triết. Sợ nước?
Đúng là chuyện cười. Chẳng trách anh ta thua thảm như vậy, không biết có câu gọi
là “biết người biết ta trăm trận trăm thắng” sao?
Từ góc độ này của cô chỉ nhìn thấy người đó duỗi một bên chân dài, cơ
thể cân đối, đường cong thanh thoát, cảm giác có một sức mạnh ngang ngược ngông
cuồng. Buộc phải thừa nhận, người đàn ông này là người có năng lực, vứt bỏ địa
vị thân phận của hắn, chỉ cần bề ngoài và khí chất này cũng có thể khiến hắn trở
thành một người xuất chúng nhất trong đám người. Nhưng ông trời trao cho hắn tất
cả những thứ tưởng như hoàn mỹ, mà lại cho hắn một trái tim lạnh nhạt vô tình,
đây có tính là một khiếm khuyết không? Lẽ nào đây chính là cái gọi là công
bằng?
Trần Kình ngồi bên ngoài một lúc rồi đi vào, cũng không biết là ai lại
trêu chọc khiến hắn khó chịu. Hắn đi thẳng đến chỗ sofa ngồi mạnh xuống, vặt lấy
hai quả nho từ đĩa trên bàn rồi bỏ vào miệng, cứ như không nhìn thấy người sống
sờ sờ đang ngồi đối diện hắn.
Lâm Uyển lại chẳng có cảm giác gì, cô sớm đã luyện thành thói quen với
tính nết thay đổi thất thường của hắn. Cô cũng không cảm thấy vinh hạnh gì khi
hắn đem gương mặt tươi cười nghênh đón, hắn làm như không thấy cô thì cô cũng
chẳng hề cảm thấy lòng tự ái bị tổn thương. Nếu như là lúc bình thường thì cô
sớm đã trốn qua một bên để lẩn tránh, nhưng hôm nay cô có lời muốn
nói.
“Trần Kình, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Trần Kình nhếch mí mắt, “hừ” một tiếng, cực kì ngạo mạn. Lâm Uyển thở
dài một tiếng từ tận đáy lòng, có chút chuyện thật ra không cần phải hỏi lại,
nhưng cô vẫn không nhịn nổi: “Có phải anh sớm đã biết tôi và Đàm Hy Triết từng
gặp mặt?”
Trần Kình “ừ” một tiếng, chẳng thèm ngẩng đầu, tiếp tục ăn nho, ăn một
cách vô cùng tập trung, Lâm Uyển trong lòng chán nản mấy phần, lại hỏi: “Vậy anh
bày ra cái bẫy này là nhằm vào tôi hay anh ta?”
“Em không biết có cái gọi là một mũi tên trúng hai con chim à?” Cuối
cùng hắn nói thêm một câu, nhưng ngữ khí lại rất tệ, “Hai kẻ các người cùng nhau
bày mưu tính sổ tôi, tôi cũng đáp trả lại, ăn miếng trả miếng.”
“Cuộc điện thoại đó là anh cố ý để tôi nghe thấy?” Đối phương không
đáp, Lâm Uyển lại tiếp tục hỏi: “Cái hôm anh từ nước ngoài trở về đã bắt đầu
đóng kịch?”
Trần Kình ném nho trong tay vào đĩa, đứng bật dậy, mất kiên nhẫn, trả
lời: “Lâm Uyển, mẹ kiếp, em coi tôi như diễn viên chuyên nghiệp có phải không?
Tôi thật không thừa thời gian mà chơi cùng em.” Sau đó hắn “hừ” một tiếng, “Nói
đến diễn kịch, tôi quả thực cảm thấy không bằng, đâu giống em ngay đến phản ứng
sinh lí cũng có thể diễn được.”
Hắn nói với vẻ mặt khinh thường, dứt lời, quay người đi về phía cầu
thang. Lúc Lâm Uyển nghe thấy bốn chữ kia, cô giống như bị giội một chậu nước
lạnh khiến cả người lạnh toát. Người này luôn có thể dùng những chiếc gai sắc
bén nhất đâm vào nơi mềm mại nhất của cô. Trần Kình đi được mấy bước lại quay
người, nhìn cô gái sắc mặt trắng bệch, lạnh lùng hỏi: “Buồn à? Em buồn là bởi vì
tôi đã lợi dụng em, hay là vì em cảm thấy mình làm liên lụy đến người
khác?”
Hắn quay lại, đứng trước mặt Lâm Uyển, từ trên cao nhìn xuống cô, nói:
“Nếu là vế trước, chỉ có thể nói là do em tự tìm lấy, ai lại khi không đem súng
chĩa vào mình. Nếu là vế sau, vậy thì thu lại sự lương thiện giả tạo của mình
đi. Lúc em định mưu sát tôi sao chẳng hàm hồ như thế, hay là em cảm thấy tôi
đáng chết, Đàm Hy Triết hắn bị tôi tính sổ thì đáng đồng tình?”
Trần Kình càng nói càng bực, nói đến cuối câu bắt đầu thở mạnh, hắn nắm
lấy vạt áo Lâm Uyển xách cô lên, hung dữ hỏi: “Sao không nói gì, hả? Bị tôi nói
trúng rồi đúng không? Tôi ghét nhất là loại người như em, luôn coi mình là sứ
giả của Thượng Đế, hóa thân của chính nghĩa, động một tí là nhảy ra ngang ngược
trách mắng người khác, cứ như bản thân các người chưa từng làm những