việc thẹn
với lòng, cứ như người khác phạm sai lầm thì cả cuộc đời khốn nạn chẳng thế nào
thay đổi vậy, có phải không?”
Lâm Uyển bị bộ dạng kích động của hắn làm cho sợ hãi, lại còn bị từng câu nói
mang theo gai nhọn khiến trong lòng khó chịu, mắt từ từ dâng lên một tầng hơi
nước. Trần Kình cười khẩy một tiếng, gương mặt càng thêm dữ tợn, nói: “Không
sai, tôi xấu xa, hoàn toàn xấu xa, em cũng đừng ôm ảo tưởng với tôi.” Dứt lời,
hắn mạnh mẽ áp đầu xuống, lập tức hôn vào môi Lâm Uyển.
Hắn mang theo sự phẫn nộ cực đại, dường như còn có chút gì đó khác, nhưng Lâm
Uyển không phân biệt nổi, chỉ cảm thấy sức lực của hắn lớn đến mức nguy hiểm.
Một bàn tay ra sức ấn sau đầu cô giống như muốn nhét cô vào trong miệng mình
vậy. Cánh tay còn lại của hắn ôm chặt lấy eo cô, sức lực lớn đến mức như muốn bẻ
gãy cả sống lưng. Mà thứ đáng sợ nhất là miệng hắn, môi hắn rất lạnh, hàm răng
cứng như thép, lưỡi hắn mang theo sự mát lạnh và ngọt ngào đặc biệt của nho, xảo
quyệt mà hung mãnh xông đến, ngang ngược tàn phá khoang miệng cô.
Cô bỗng nhớ đến đêm mưa một năm trước đó, hắn cũng đã cưỡng hôn mình như thế
này. Lúc đó cô chỉ thấy hắn mang theo dục vọng, bây giờ lại giống như đã có thêm
cảm xúc khác, cô không biết đó là gì, cô cũng không có sức để nghĩ, bởi vì dưỡng
khí mà cô dùng để sinh tồn đều đã bị hắn hút sạch.
Ngay sau đó, dưới chân cô nhẹ bẫng, lập tức hoa mắt chóng mặt, thì ra bị Trần
Kình tiếp tục mãnh liệt hôn cô, cắn cô, để lại trên làn da trắng ngần của cô một
vết đỏ, hệt như đánh dấu lãnh thổ trên cơ thể này vậy. Hôn mãi hôn mãi, bỗng cảm
thấy đôi môi lạnh ngắt, ngước mắt nhìn thấy cô lệ rơi ướt đẫm gương mặt, hắn tức
giận nói: “Đừng có giả vờ yếu đuối với tôi, tôi sẽ không nhân nhượng đâu.”
Lâm Uyển đau khổ nghĩ, hắn quả thực đã đánh giá cao cô rồi. Cô thật sự sợ
hãi, hôm nay hắn có chút kì quái, so với mọi khi lại càng mạnh mẽ mà nguy hiểm.
Trần Kình thò tay vào trong áo cô, thường ngày đều là hắn nóng cô lạnh, hình
thành sự tương phản cực đại, hôm nay bàn tay hắn lại lạnh toát làm cô giật mình.
Sau đó cô đau đến mức khẽ kêu thành tiếng, bởi vì vùng ngực đang bị hắn vuốt ve
một cách thô bạo. Cô chợt nghĩ, nếu ngực mình là sản phẩm phẫu thuật thẩm mỹ thì
e rằng túi silicone sẽ bị hắn bóp nát mất. Trần Kình bỏ qua tiếng kêu đau của
Lâm Uyển, một tay tiếp tục giày vò khuôn ngực căng tròn, tay kia trượt xuống
phía dưới cởi quần của cô, đôi môi lại sáp đến cô cướp đoạt dưỡng khí.
Thế tiến công của hắn giống như một cơn bão mạnh mẽ, không cho người ta chút
khoảng trống để lấy hơi. Đến lúc Lâm Uyển một lần nữa được tự do hít thở, bắt
đầu há miệng hổn hển, Trần Kình đã chìm vào trong cơ thể cô, bắt đầu mạnh mẽ
chuyển động nhịp nhàng. Ánh mắt Lâm Uyển lách qua vai hắn, bỗng nhiên ngừng lại,
nếu không phải cơ thể bị hắn chế ngự thì có lẽ cô sẽ sợ đến mức nhảy lên. Cửa
phòng đang mở rộng, họ vào đã lâu như vậy rồi, những tiếng động vừa nãy không
phải đều bị người khác nghe thấy hết sao? Mặt Lâm Uyển lập tức nóng bừng, hầm
hập giống như bệnh nhân sốt cao, cô mở miệng thỉnh cầu: “Đóng cửa vào.”
Trần Kình không nghĩ ngợi, trả lời: “Không đóng.” Lâm Uyển lại nói một câu,
hắn liền không nhẫn nại được, đáp: “Muốn đóng cô đi mà đóng.”
Lâm Uyển sốt ruột đến mức muốn khóc, đợi lát nữa thím Châu lên gọi họ ăn cơm,
chắc chắn sẽ nhìn thấy, mà không chừng đã nhìn thấy rồi... Cô nghẹn ngào nói:
“Trần Kình, xin anh đấy, đóng cửa lại đi.”
Trần Kình lúc này mới chịu nhúc nhích, kéo chân cô vòng lên lưng mình, nói:
“Quấn chặt vào.” Sau đó hắn đỡ hông cô, đứng dậy, xuống giường, lưng Lâm Uyển
vừa rời khỏi giường, cô theo bản năng lập tức bám lấy người hắn. Nhưng đến khi
hắn ôm cô đi hai bước, cô mới ý thức được hắn định làm gì, một tiếng “ầm” vang
lên trong đầu, như ngọn lửa đốt phải thùng xăng liền nổ tung. Cho một tia sét
giáng xuống đánh chết họ đi là xong, cô không muốn sống nữa, cô phải cùng đến
chỗ chết với hắn.
Trần Kình cứ lếch thếch ôm Lâm Uyển đi đến cửa ra vào rồi đá cửa đóng
lại, nhưng sau đó không theo đường cũ trở lại, mà lập tức đè cô lên tường. Lâm
Uyển vì hoảng sợ nhiều lần nên bây giờ đã gần như tê liệt, hoặc là do cô mãnh
liệt ám thị bản thân phải tê liệt để chống đỡ, như vậy mới có thể không chú ý
cảm giác lạnh buốt sau lưng, cùng với cảm giác chấn động và run rẩy đến từ hành
động mãnh liệt của người đàn ông trước mặt. Đôi môi ấm áp của Trần Kình dán vào
mặt Lâm Uyển rồi trượt sang tai cô, hắn mờ ám hỏi: “Uyển Uyển, thích
không?”
Lâm Uyển nhắm mắt nói: “Anh giết tôi đi.”
Hắn mơ hồ nói một tiếng: “Được.”
Lúc lại lần nữa được đặt lên chiếc giường mềm mại, hai cơ thể đã ướt đẫm mồ
hôi. Lâm Uyển nắm chặt lấy ga trải giường, đôi mắt trống rỗng nhìn trần nhà,
trong lòng khẩn cầu cuộc giày vò này sớm kết thúc. Bỗng trên cổ cô bị siết lại,
cảm giác âm ấm, cô lập tức ý thức được là bàn tay Trần Kình. Sức lực của hắn cô
sớm đã biết, hơn nữa cũng vừa mới được hồi tưởng ôn lại một lần. Cô ngạc nhiên
nhìn hắn, nhưng lại phát hiện trong mắt hắn có chút mơ hồ, như thế