hân thành xác chết, rồi người đó lại không vừa ý bảo cô
quá căng thẳng rồi, thả lỏng chút, sờ vào như khúc gỗ. Sau đó cô nghĩ, nếu mình
thật sự biến thành một khúc gỗ thì tốt rồi, anh sẽ không có hứng thú với khúc gỗ
đâu.
Chiều ngày hôm nay, Lâm Uyển đang vô cùng buồn chán xem phim Đài Loan, thím
Châu nói có khách muốn gặp cô. Trong lòng cô bỗng kinh ngạc, chắc không phải là
Mễ Lan tìm đến đây chứ? Dù sao cô đã mất tích nửa tháng rồi, cũng chẳng biết có
được người ta phát hiện mà đi báo cảnh sát không. Cô nhấc chân men theo tay vịn
xuống tầng, sau đó nhìn thấy hai người áo quần bảnh bao đang ngồi trên sofa
phòng khách, một người là Phương Chính, người còn lại là Đàm Hy Triết, cô không
khỏi lo lắng bất an, đây là cái tổ hợp gì thế?
Phương Chính há hốc miệng nhìn cô đi xuống, trông hệt như diễn viên múa ba
lê, ngạc nhiên hỏi: “Lâm Uyển, đây là cô luyện võ công gì thế?”
Lâm Uyển cười với hai người coi như chào hỏi, giải thích: “Bị thủy tinh đâm
vào.”
Đàm Hy Triết rõ ràng không tin, nhướng mày hỏi: “Hai chân đều bị đâm? Không
phải là do Trần Kình cầm thủy tinh đâm vào đấy chứ?”
“Thôi, cả người tôi nổi da gà lên rồi, đừng nói anh trai tôi cứ như là ác
quan thích dùng hình nơi công đường thế.” Phương Chính có ý kiến.
Đàm Hy Triết cười khẩy: “Hắn mà không phải ác quan, thì Lâm Uyển sao lại ở
đây chứ?”
“Xì, vợ chồng son bọn họ thích làm gì thì làm, liên quan quái gì đến
anh?”
Càng nói càng chẳng ra sao, Lâm Uyển ho một tiếng, tò mò hỏi: “Hai anh sao
lại cùng đến thế?”
“Ừ, là như vậy.” Đàm Hy Triết giơ tay bá vai Phương Chính, làm vẻ thân thiết,
cười híp mắt nói: “Giới thiệu một chút, đây là em họ tôi.” Ánh mắt Lâm Uyển đảo
mấy vòng qua lại trên gương mặt họ, hình như đúng là hơi giống thật, đều rất
trắng.
Phương Chính gạt tay anh ta xuống, kèm theo sự ghét bỏ, nói: “Đừng nhìn nữa,
hai chúng tôi không giống nhau, không phải cùng một loài, tôi là người, anh ta
là yêu quái, yêu - người khác biệt.”
“Được rồi được rồi, cậu có thể qua bên kia nghỉ ngơi.” Đàm Hy Triết không
vui, đuổi Phương Chính như đuổi ruồi.
“Ấy ấy, Lâm Uyển cô xem, giới yêu tinh chúng chính là làm việc như thế này,
điển hình là qua cầu rút ván, nếu không có em thì anh có thể tiến vào đây nửa
bước không? Bỏ đi, em không so đo với anh, phải cách xa anh một chút, tránh bị
dính yêu khí.” Phương Chính lảm nhảm nói xong liền đi ra.
Lâm Uyển nhìn bóng Phương Chính biến mất từ cửa, lại nhìn về phía Đàm
Hy Triết, hỏi: “Sao anh lại đến đây?”
Đàm Hy Triết cười buông tay nói: “Hành động thất bại, sợ cô bị xử lí,
nhất định hắn đã làm khó cô rồi?”
“Chính là mất đi tự do cá nhân.” Lâm Uyển nhún vai.
“Bàn chân kia, thật sự không phải do hắn làm chứ?” Đàm Hy Triết vẫn
canh cánh trong lòng với vết thương ở chân cô.
Lâm Uyển nghĩ bụng, việc này đúng là có liên quan đến anh ta, nhưng suy
cho cùng vẫn là tự mình giẫm lên thủy tinh, cô liền dựa theo tình hình thực tế
mà trả lời: “Là do tôi không cẩn thận giẫm phải.”
“Hắn nổi nóng đập đồ à?”
Lâm Uyển gật đầu, bỗng thấy Phương Chính gào thét chạy về, kích động
hỏi: “Sao lại không có nữa?”
Lâm Uyển không hiểu, hỏi lại: “Không có cái gì?”
“Rượu vang đỏ, tôi còn muốn lấy hai chai kìa?” Con ngươi của hắn láo
liên, “Tôi biết rồi, chắc chắn là A Kình đổi chỗ cất đúng không? Cái tên này
thật tinh ranh, Lâm Uyển, tình bạn của chúng ta không tệ nhỉ?”
Lâm Uyển cúi đầu nhìn chân, nói: “Đập rồi.”
“Cái gì?” Phương Chính chưa nghe rõ, hỏi lại lần nữa.
Nhưng Đàm Hy Triết ở bên cạnh đã nghe thấy, cũng hoài nghi nhìn xuống
chân Lâm Uyển.
“Này tôi bảo, hai người cứ nhìn cái chân làm gì thế, tôi hỏi rượu cơ
mà, mau lên mau lên, cơ hội hôm nay hiếm có, tên đó cực kì keo kiệt, kiếm được
chút lời từ hắn không phải dễ.”
“Không còn nữa, đều bị anh ta đập rồi.” Lâm Uyển bất đắc dĩ giải thích,
hôm đó cô bị sợ hết hồn, cũng chẳng chú ý rốt cuộc đã đập mấy chai, dù sao thì
sau đó cũng hoàn toàn không thấy, chắc chắn là đập hết rồi.
“Cái gì?” Phương Chính trợn mắt to đến mức chim sẻ cũng bay vào được,
“Không phải chứ, đập cả chai rượu đó của tôi rồi?”
“Của anh?” Hai người đồng thời nhìn về phía anh ta, vẻ mặt hoài
nghi.
“Phải đó, tôi có người bà con xa nhờ A Kình giúp đỡ, tặng hắn một chai
rượu ngon, có được trong buổi bán đấu giá, mấy chục, gần trăm vạn đồng ấy
chứ...”
“Thế sao lại thành của cậu rồi?” Đàm Hy Triết khinh thường
hỏi.
“Sao lại không phải của em, chính tay em tặng mà, lúc đó còn nghĩ dỗ
dành hắn vui vẻ, hôm khác sẽ trộm về. Sớm biết thế này thì thà đổi cho hắn chai
nước lã, xem ra làm người quả nhiên không nên quá tử tế.”
Lâm Uyển nghe thấy buồn cười lại không nói gì, đây toàn là nhân tài gì
thế này, nói năng chẳng cần đạo lý, mà từng điều đều rất chính đáng.
Phương Chính lảm nhảm xong còn chưa hết hi vọng, hỏi: “Cô với hắn làm
gì thế? Ném rồi, nghe thấy tiếng vỡ rồi?”
“Ừ.” Lâm Uyển gật đầu, miễn cưỡng coi như đã nghe thấy đi, tuy chẳng êm
tai chút nào.
“Thật hay giả thế?” Phương Chính trợn mắt nhìn Lâm Uyển mãi một lúc mới
nói: “Tôi biết rồi, tôi biết rồi,
