vào. Ban
đầu lúc còn nhỏ, ăn được là phúc, nhưng cô nương đã lớn nhổng rồi, còn
trông như cái thùng cơm, tương lai cũng đủ khiến người sầu rồi.
“A Man ngươi đã về rồi?” Thục Gia buông đĩa xuống, cầm khăn tay lau miệng, cười hì
hì đi tới, làn da bóng loáng trơn mượt, y hệt một trái táo bự, trông
cũng đáng yêu.
“Bọn họ đâu
hết rồi?” Theo lý mà nói, bình thường các cô bé 13 tuổi sẽ không bắt
buộc phải đến Cung học nữa, cho nên Thục Thận cũng rất ít đến đây, Thục
Viện tuy cũng qua tuổi, nhưng không biết sao, có lẽ chính là không muốn
cho Từ Man thoải mái, bèn cùng Thục Mẫn, hai người họ không có việc gì
là cứ tung tăng đến, còn mang theo cả Hoàng Tú Oánh dạo gần đây thành
thật rất nhiều.
“Nói cái gì mà phò mã của đại tỷ, thần thần bí bí, ta lười sáp vào.” Thục Gia uống ngụm trà, không quan tâm nói.
Đôi lúc, Từ
Man cảm thấy Thục Gia dường như có một loại trực giác trời sinh, nếu
không phải bên trong có càn khôn, thì chính là đại trí giả ngu. Nàng ấy
biết rất rõ mấy tỷ tỷ kia không có hảo cảm với mình, nàng vừa không bực
cũng không ghen tỵ, nếu những lúc ở cùng Từ Man, thì cùng đùa giỡn, còn
những lúc không có Từ Man, thì nàng cũng có thể chịu được cảnh tịch mịch một mình. Thục Gia còn là một người rất trọng tình bạn, ban đầu Tưởng
Nhị cô nương không chịu theo cha ra ngoài biên cương, dù sao nàng vẫn là thư đồng của công chúa, nhưng sau đó Thục Gia đến thuyết phục không
nói, còn từ chối Hoàng hậu đề nghị chọn một người khác. Cho nên, Từ Man
cảm thấy, chỉ cần người tâm tư không vặn vẹo, hẳn là đều có thể kết bạn
cùng Thục Gia. Mà tâm tư bất chính, Thục Gia căn bản là trốn còn không
kịp. Nhiều năm nay, Từ Man xem như đã nhìn ra, cũng hiểu được ý tứ ban
đầu của Hoàng đế, phe Giang lương nhân cùng với nhà họ Giang, thật sự
hoàn toàn bất đồng với tộc mẹ của Hoàng Tú Oánh.
(MTY:
giải thích tẹo, nhà họ Giang của Giang lương nhân là đồng tộc của mẹ
Hoàng Tú Oánh, vì mẹ Hoàng Tú Oánh cũng họ Giang, nhưng không vì thế mà
Giang lương nhân về phe của mẹ Hoàng Tú Oánh, cũng chính là phe Hữu
tướng)
Hai người
đang nói chuyện, đám công chúa bên ngoài mang theo thư đồng cũng đi vào, líu ra líu ríu, không biết đang sôi nổi thảo luận cái gì, lúc nhìn thấy Từ Man cũng đang ngồi ở trong, thanh âm như thể bị người bóp nghẹn lại, lập tức nhỏ giọng hẳn.
Đám thư đồng tuy là con gái đại thần, nhưng ở trong cung cũng không khác gì nha hoàn là mấy, tiến lên thi lễ với Từ Man và Thục Gia, rồi trở về bên cạnh các công chúa, cúi đầu trao đổi mắt với nhau.
“A Man vừa mới đi đâu vậy?” Thục Viện cười khẽ một tiếng, ngồi xuống cạnh Đại công chúa Thục Thận.
Từ Man cảm
thấy có chút kỳ quái, Thục Viện trước nay nói chuyện với nàng, luôn luôn hàm chứa châm chích, hôm nay vậy mà xem như hòa hoãn.
“Mẫu thân vào cung, ta đi gặp một chút.”
“Có mẫu hậu ở nơi đó ư?” Thục Thận tiếp lời.
Từ Man gật gật đầu, không biết các nàng có dụng ý gì.
“A Man, mặc
dù ta chướng mắt ngươi, nhưng mẫu hậu yêu thương ngươi nhất là thật, cho dù ngươi chướng mắt ta, nhưng đại tỷ chưa từng đắc tội ngươi.” Thục
Viện vốn muốn nói ngon ngọt, nhưng nói rồi nói, lại sừng sộ lên.
Từ Man nhìn
về phía Thục Thận, Thục Thận hai má có hơi đỏ ửng, lườm Thục Viện một
cái, liền cúi đầu, vày vò con chuột vải trong tay.
Từ Man thấy lạ, bèn nói: “Đại biểu tỷ đối với ta tất nhiên không tệ.”
“Thế đại tỷ
có việc nhờ ngươi, ngươi phải đồng ý!” Thục Viện vỗ tay một cái, như thể đã đạt được vậy, cười hì hì, còn ái muội đẩy Thục Thận một cái.
Thục Thận cầm con chuột vải, hơi nâng mí mắt lên, đúng là ánh mắt lộ vẻ mong chờ.
Nhưng Từ Man sớm cảm thấy vị công chúa này cũng không đáng tin cậy, sao có thể tùy tiện đáp ứng thỉnh cầu của họ.
Thục Thận
thấy Từ Man không lập tức đồng ý, môi giật giật, sắc ửng đỏ trên gương
mặt rút đi, thay vào đó có hơi tái, trong hốc mắt lại phiếm hồng, trông
rất đáng thương.
Từ Man vẫn
không muốn mở miệng, Thục Mẫn vẫn luôn nhìn Thục Thận, thấy thế âm trầm
nói: “Từ Man, trước nay đều là ta chướng mắt ngươi, nếu ngươi có oán hận gì thì cứ đổ lên ta, là đại tỷ ngăn ta, không để cho ta tìm ngươi gây
sự, ngươi chớ có không biết lòng tốt của người khác.”
Từ Man đến
cái liếc mắt cũng lười, nàng còn chưa nói gì, đám ranh con này là đầu óc có bệnh, hay là thính giác có bệnh a, lại nói… Từ Man nhìn bộ y phục
nửa cũ nửa mới trên người Thục Mẫn, sợ là đến cả thư đồng của nàng còn
mặc đẹp hơn nàng. Nàng ta thật sự nghĩ Thục Thận đối với nàng chân tâm
sao, nếu thực là chân tâm, vì sao An bát tử bệnh nặng, Thục Thận không
tìm thái y đến trị liệu, vì sao Thục Mẫn bị cung nhân khi dễ, Thục Thận
chả hề nói lấy một lời, để mặc cho tính cách nàng ta càng trở nên vặn
vẹo. Ngược lại là Thục Gia thiện tâm có đôi khi sẽ giúp một tay, ngược
lại bị Thục Mẫn cho rằng Thục Gia “khi không mà tỏ ra ân cần, không phải phường gian trá thì cũng là trộm cắp”. Cũng lại là Thục Thận mới an ủi
vài câu sau đó, lại biến thành “Chúa cứu thế”.
Một kẻ đầu
óc không phân biệt được tốt xấu, Từ Man đến giờ cũng lười so đo, chẳng
qua Thục Mẫn thường
