XtGem Forum catalog
Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Cuộc Chiến Chinh Đoạt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325081

Bình chọn: 8.5.00/10/508 lượt.

ng viên ven sông tìm bà Diêu.

Sau bữa cơm tối, nhiều người ra công viên tản bộ. Ánh trăng lặng lẽ

ngả bóng lên mặt hồ, mặt nước trong veo sáng lấp lánh, tàu bè chở hàng

chầm chậm chạy qua. Người đi dạo tụ tập thành nhóm, dừng bước trò chuyện cùng nhau.

Công viên ven sông là một con đường dài ốp đá xám, trên lề dựng ghế

đá để ngồi hóng gió nhưng chỉ toàn bỏ trống, không ai ngồi đến.

Sạp hàng nhỏ của bà Diêu tụ tập mười mấy đứa bé cười hi hi ha ha ngồi nghuệch ngoạc tô tượng. Diêu Ngạn vội đi đến giúp đỡ bà DiêuVài người

lán trông thấy cô, bèn để con họ lại tô tượng rồi đi dạo loanh quanh.

Diêu Ngạn đồng thời kiêm thêm chức bảo mẫu, cô bận luôn tay luôn chân.

Sau công viên là trung tâm thị trấn sáng rực ánh đèn. Âm thanh ăn uống linh đình, tiếng ly tách cụng nhau vọng ra ngoài.

Tưởng Nã mời rượu Thẩm Quan nhưng lần nào anh ta cũng tỏ vẻ lạnh

nhạt. Dần dà anh mất hết kiên nhẫn, dằn xuống nỗi bực dọc trong lòng,

bảo Hứa Châu Vi tiếp tục mời rượu, rồi mỉm cười đứng dậy đên bên cửa số

hút thuốc.

Cửa sổ màu nâu vừa mở một khe nhỏ, gió nóng tức thì ùa tới, thổi

ngược khói thuốc trắng xóa vào mắt Tưởng Nã, anh lắc lắc đẩu. Đến khi

đôi mắt rõ ràng trở lại, anh thấy một bóng dáng chuyến động quanh sạp

hàng nhỏ đông đúc ở phía xa xa bên dưới nhà hàng. Bóng dáng ấy không còn mặc áo thun như ban ngày nữa mà thay vào đó là một chiếc áo cộc tay, từ xa đã nhìn thấy đường cong mê người ẩn hiện dưới lóp vải sáng màu.

Anh mỉm cười, quay lại nói với mọi người trong phòng: “Tôi xuống dưới gặp bạn một chút”. Rồi bước thẳng ra khỏi phòng.

Diêu Ngạn bận đến đầu óc choáng váng. Một đứa bé đang ăn kem định

chạm bàn tay dính bẩn vào mấy bức tượng, cô mỉm cười nắm cổ tay đứa bé,

rút khăn giấy lau sạch cho nó rồi đưa ra một bức tượng, nói: “Bức này

đi, em tô màu cho nó nhé!”.

Đứa bé cười tít mắt, cầm bức tượng lắc lư đứng dậy.

Tối mùa hè bên con sông nhỏ, gió thổi hiu hiu xua tan không khí ngột

ngạt của ban ngày, để lại sự mát mẻ trong lành. Mái tóc ướt của Diêu

Ngạn đã khô, cô giơ tay túm tóc, lấy dây chun đang buộc trên cổ tay đế

buộc tóc cho gọn gàng. Đúng lúc này có người đến ngồi xổm trước mặt cô,

giống như một gã khổng lồ bất ngờ đánh úp đến vương quốc tí hon. Người

đó chen chúc vào đám trẻ con, trông không hợp mắt chút nào.

Tưởng Nã đặt tay lên đầu gối, nhìn những bức tượng đa dạng mẫu mã

trước mặt một lượt, anh cầm ống đựng bút hình Doraemon màu trắng lên hỏi giá: “Bức tượng này bao nhiêu?”.

Diêu Ngạn khựng người, xõa mái tóc đã túm gọn, luồn chun buộc tóc vào cổ tay như lúc ban đầu, nhíu mày nhìn Tưởng Nã. Một lát sau cô mới đáp: “Mười tệ”.

Tường Nã gật đầu, đưa tay về phía Diêu Ngạn, im lặng nhìn cô.

Diêu Ngạn lùi người, không rõ anh định làm gì. Tưởng Nã cười, anh nói: “Cọ tô màu”.

Diêu Ngạn lặng thinh. Bà Diêu thấy vậy bèn cười chuyển cọ tô màu,

huých cánh tay Diêu Ngạn, khẽ trách cứ cô: “Con làm gì thế? Lo bán hàng

cho khách đi chứ”.

Diêu Ngạn cau mày không muốn lấy màu nước: “Màu gì?”.

Lông mày Tưởng Nã nhướng cao: “Đỏ cam vàng lục lam chàm tím, mỗi màu một chút!”.

Diêu Ngạn tưởng anh cố tình gây khó dễ, mặt cô đanh lại. Nhìn biểu

hiện trên mặt anh như đang muốn nói “Cô làm gì được tôi”, cô cắn môi bóp bảy màu khác nhau lên một chiếc đĩa. Mỗi màu một giọt nhỏ, gộp chung

tất cả lại cũng chỉ chiếm chút xíu diện tích, keo kiệt vô cùng.

Tưởng Nã liếc nhìn cô, anh im lặng, không nói tiếng nào.

Sạp bán tượng thỉnh thoảng cũng có đôi tình nhân ghé vào. Nữ sinh hờn dỗi sẽ chen vào ngồi lẫn với đám trẻ con nhưng ít khi xuất hiện anh

chàng độc thân, đặc biệt là một người đàn ông cao lớn cầm cọ chuyên tâm

tô tô vẽ vẽ.

Người đi đường ngó sạp bán tượng, sau khi xầm xì to nhỏ lại nhìn đi

chỗ khác. Tưởng Nã tập trung chấm màu tô tượng, anh tô từ trên phần đầu

tròn xoe đến tận dưới chân con Doraemon, sau đó anh đổi màu khác tiếp

tục lặp lại động tác. Loáng cái, một con Doraemon bảy sắc cầu vồng đã

xuất hiện dưói ánh đèn đường. Một đứa bé bất ngờ dính đến nói với anh.

“Không phải tô thế này. Nó màu xanh da tròi, chú phải tô màu xanh da

trời cho nó!” Đứa bé cầm tuýp màu xanh da trời đưa cho Tưởng Nã. Một đứa bé khác lại nói: “Đẹp mà, nhìn y chang cầu vồng!”.

Tuy nhiên mấy đứa bé soi mói Tưởng Nã vẫn chiếm số đông, chúng bỏ bức tượng trong tay mình xuống, đứng lên chỉ cho anh.

Tưởng Nã cảm thấy quá ồn ào, anh nghiêm mặt lên giọng: “Chú tô của

chú, mắc mớ gì tới mấy đứa!”. Anh hung dữ lườm cậu bé lùn nhất trong đám rồi chuyển ánh mắt sang Diêu Ngạn.

Mấy đứa bé nghĩ anh không biết đón nhận lòng tốt của người khác nên

quay về chỗ ngồi. Diêu Ngạn nhăn nhó mặt mày quan sát, cô khó chịu hỏi:

“Tô xong rồi?”.

Tưởng Nã gật đầu nói: “Nhìn thế nào?” Anh nâng bức tượng Doraemon lên lắc lắc trước mặt Diêu Ngạn.

Diêu Ngạn cười cười, cô nói: “Đẹp. Muốn mua về không? Mười tệ là đủ”.

Tường Nã nhíu mày, vô cảm liếc cô một cái. Nụ cười giả tạo của cô đập vào mắt anh, anh thản nhiên nói: “Không muốn”. Nói xong, anh đặt bức

tượng Doraemon xuống, đứng dậy bỏ đi.

Diêu Ngạn tức tối, trừng mắt theo b