, bị hành động bất ngờ thô bạo
của hắn làm cho sợ tới mức hồn phi phách tán. Chẳng lẽ cô đã đoán đúng, hắn sẽ
làm hại cô? Thượng đế ơi! Cụ ông ơi! Ai tới cứu cứu con đây?
Niên Nhược Nhược giống như chim sẻ sợ cành cong, càng
ngày càng thét lớn, đêm lại yên tĩnh, nghe vô cùng rõ và chói tai.
“Câm miệng.” Trong thanh âm trầm thấp và không vui,
Quan Chi Nghiên trực tiếp kéo cô vào lòng mình, vén tấm chăn mỏng lên làm cho
thân thể hai người càng gắt gao dán chặt vào nhau
“Ôi..” Bị hắn ôm vào lòng, chỉ còn một khuôn mặt nhỏ
nhắn miễn cưỡng lộ ra bên ngoài. Niên Nhược Nhược cuối cùng cũng ngừng thét
chói tai, thở sâu. Rúc vào trong lồng ngực rộng lớn của ai kia. Nghe tiếng tim
hắn đập mạnh mẽ, tựa như bị cuốn hút, trong nháy mắt tim cô cũng đập nhanh
không kém, có chút hoảng sợ lại có chút loạn nhịp…….
“Ngủ!” Chân mày hắn giãn ra, đem khuôn mặt tuấn tú vùi
vào gáy cô, chiếm hữu mà ôm cô. Một tay để sau gáy cho cô gối đầu lên, tay kia
để ở bên hông cô. Ngoại trừ như vậy, không còn động tác nào khác.
Hoàn hảo, hoàn hảo, đó chính là không muốn cô làm
phiền giấc ngủ của hắn, cũng không có ý đồ xấu xa.
Niên Nhược Nhược như được lệnh ân xá, trong lòng thở
phào một cái, giây tiếp theo lại vô cùng đau đầu, tư thế này......cô còn là trẻ
con sao? Hắn nghĩ cô là gối ôm àh, bảo cô ngủ thế nào đây?
Lặng lẽ rủa hắn trong lòng nhưng lại ngoan không dám
giãy ra khỏi vòng tay bá đạo kia, đành phải căng cứng thân mình, ra lệnh cho
chính mình phải nhắm mắt lại.
Ngủ đi, ngủ đi! Thức dậy sẽ phát hiện đây chỉ là giấc mộng.
Cô vẫn là cô bé mồ côi dựa vào Quan gia mà có cơm ăn chỗ ở, lại không có quan
hệ gì với Quan Chi Nghiên này...
Không biết có phải vì hôm nay bị hoảng sợ quá nhiều,
lại nằm trong lồng ngực xa lạ mơ mơ màng màng mà ngủ, còn khe khẽ ngáy.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng trên cao, con trùng kêu rả
rích.
Thiếu nữ nhỏ nhắn an phận, nhu thuận ngủ ở trong lòng
người đàn ông, rất phù hợp, tựa như trước đây mất đi một hình ghép, rốt cục tìm
được rồi ghép lại vào vị trí vốn có của nó.
Gương mặt người đàn ông này luôn bình tĩnh vô cầu
nhưng không thỏa mãn, nhiều năm qua thói quen mang lớp mặt nạ ngụy trang trước
mặt mọi người nay đã tháo xuống. Hắn nhẹ nhàng hôn lên trán của thiếu nữ, lông
mi dài như cánh bướm, cái mũi nhỏ thẳng, cuối cùng dừng ở trên cánh môi đỏ
hồng, đầy đặn.
Hắn nhẹ nhàng hôn môi, thậm chí vươn lưỡi ôn nhu liếm
lấy, lực đạo rất nhỏ, dường như sợ cô bé đang ngủ say này sẽ thức giấc. Đến khi
hôn môi cũng không giải quyết khát vọng của hắn, bàn tay chậm rãi xoa nhẹ thân
hình nhỏ nhắn mềm mại, cởi bỏ vạt áo ngủ màu hồng phía trước, từng chút một, lộ
ra đường cong linh lung của bộ mới lớn.
Đẩy nội y màu trắng kiểu dáng bảo thủ ra, nhìn thấy
hai bầu ngực đầy đặn, trắng mịn, liền không chút do dự mà khẽ xoa hai bầu ngực,
miết nhẹ đầu vú.
Trong cơ thể dục vọng điên cuồng kêu gào, nhưng Quan
Chi Nghiên cũng không dám tiến thêm một bước, cô còn quá nhỏ, tựa như một trang
giấy trắng, thậm chí ngay cả mùi vị tình yêu còn chưa biết đến. Bên ngoài thật
là ngây thơ, hồn nhiên, bên trong thật ra lại hồ đồ; Mà hắn đã muốn lưu dấu ấn
của mình lên cô từ lâu rồi.
Tình cảm như vậy, nguyên bản sẽ không công bằng, hắn
thật sự là không cam lòng trở thành kẻ yếu thế, nhưng bây giờ phải làm sao? Hắn
không thể mặc cho cô không biết cái gì, không chịu để tâm mà cứ chầm chập theo
khe hở của hắn lén trốn đi. Nếu là có một ngày cô thực sự cùng A Kì hoặc là một
người qua đường nào đó lâu ngày sinh tình, đến lúc đó chắn chắn hắn sẽ hối hận.
Cho nên, muốn thừa dịp cô còn mơ mơ hồ hồ, thừa dịp
lúc cô chưa còn hiểu tình yêu là gì, đi trước một bước, ngăn chặn hết mọi việc
ngoài ý muốn. Trước tiên giữ cô bên cạnh, ghi rõ dấu ấn của mình lên người cô,
từ từ “ăn” cô là được rồi.
Nhìn xem, hiện tại không phải cô ngoan ngoãn nằm trong
lòng hắn sao?
Đúng vậy, gấp cái gì? Còn nhiều thời gian, tính toán
tỉ mỉ, đây mới là tác phong của Quan Chi Nghiên, vô luận là đấu tranh gay gắt
trong gia tộc, hay là tính kế tinh vi trên thương trường, cho dù đối với người
con gái mình yêu thương, cũng chưa bao giờ nóng lòng.
Niên Nhược Nhược thoải mái, từ từ tỉnh lại trên chiếc
giường xa lạ, mặt có chút ngây ngốc, có chút mơ hồ không rõ mình đang
đâu.
Nghiêng đầu
một chút, nhìn vị trí bên cạnh đã không còn ai, chỉ có
cái gối bị lõm xuống cho thấy ngày hôm qua không phải một giấc mộng. Cô chán
nản, chùm chăn lên đầu, thật mệt mỏi.
Chỉ chốc lát sau, má Quế đến
gõ cửa gọi cô dậy.
“Nhược Nhược...... A, không đúng,
phải gọi là Nhược Nhược tiểu thư.” Má Quế vẻ
mặt tươi cười nói: “Vài năm nữa khi kết hôn với Nhị thiếu gia, đến
lúc đó sẽ là
Nhị thiếu phu nhân.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Niên Nhược Nhược nhăn nhó khổ
sở: “Má Quế, đừng nói như
vậy, cháu thật sự rất khó chịu…”
“Khó chịu cái gì? Cô bé ngốc này, Nhị thiếu gia
tuy rằng hơi yếu đuối, nhưng tính tình
rất tốt, ta ở Quan gia nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa từng nghe thấy
thiếu gia nói một câu nào nặng lời, tương lai nhất định
cũn