ắng Tề Hiên vài câu đã cảm thấy
hơi áy náy rồi, bây giờ nhớ lại, một chút áy náy cũng không có.
"Nhưng mà thuộc hạ của Hội chủ nói, bọn họ
là cứu Giai Giai từ trong tay một người đàn ông trở về, lúc ấy Giai Giai hô cứu
mạng, may mắn kịp thời cứu về được, bằng không hậu quả không biết sẽ như thế
nào?" Bà Lâm đem tin tức của hai người kia báo cho mình hiểu, cho rằng
người đàn ông ôm Ngãi Giai Giai chính là một kẻ lưu manh, bằng không Giai Giai
cũng sẽ không hô cứu mạng.
"Nếu như Tề Hiên không vứt Giai Giai lại
thì, bạn ấy sẽ gặp được kẻ bắt cóc ư, nói đi nói lại, đều là lỗi của tên Tề
Hiên kia. Anh ta có biết hay không, Giai Giai vì anh ta đã khổ sở biết bao
nhiêu, một mình nuôi lớn con của anh ta, anh ta không những không tròn trách
nhiệm, lại còn tức giận với Giai Giai, đàn ông khốn kiếp, đàn ông không có gì
tốt, cái tên Nghiêm Chính Phong kia lại càng không tốt." Trần Tiểu Ngoạn
càng nói càng tức.
"Tiểu Ngoạn, trước tiên con đừng tức giận,
có lẽ sự tình cũng không phải như vậy, có lẽ lúc đó thiếu chủ và Giai Giai có
một chút hiểu lầm cũng nói không được." Bà Lâm an ủi Trần Tiểu Ngoạn,
không để cho cô nóng nảy như vậy.
"Hiểu lầm, hiểu lầm gì mà nghiêm trọng như
vậy, khiến cho anh ta ném người phụ nữ yếu ớt như Giai Giai, hơn nữa còn là
người phụ nữ một lòng yêu thương anh ta, còn là mẹ của con anh ta, anh ta lại
nhẫn tâm như thế, anh ta làm như vậy không cảm thấy làm mất mặt một người đàn
ông sao?" Rõ ràng tức giận của Trần Tiểu Ngoạn còn chưa có tan, ngược lại
càng ngày càng mạnh.
"Tiểu Ngoạn ——" Bà Lâm đang muốn
khuyên cô vài câu nữa, nhưng mà còn chưa nói, đã có người vì Tề Hiên mà giải
thích trước.
"Tiểu Ngoạn, thiếu chủ không phải như
thế." Ngãi Giai Giai mơ mơ màng màng nghe được Trần Tiểu Ngoạn mắng Tề
Hiên, vì vậy hơi mở mắt, vì Tề Hiên giải thích.
"Giai Giai, cậu đã tỉnh." Trần Tiểu
Ngoạn và bà Lâm vui mừng nghiêng người qua, kích động nhìn cô.
Ngãi Giai Giai liền cố gắng chớp chớp mắt, giống
như nháy mắt đã hao hết khí lực của cô vậy. Khi thấy khuôn mặt hiền lành và
quen thuộc của bà Lâm thì kích động mà chảy nước mắt.
"Mẹ Lâm ——"
"Giai Giai sao con khóc, có phải là có chỗ
không thoải mái?" Bà Lâm ngồi vào đầu giường, nâng Ngãi Giai Giai dậy, tựa
vào trong ngực của mình.
"Giai Giai, trước tiên cậu đừng khóc, nói
cho mình biết chuyện gì xảy ra, nếu như thật sự Tề Hiên
bắt nạt cậu, mình nhất định đánh anh ta một trận." Trần Tiểu Ngoạn lộ ra
nắm đấm, bộ dạng có vẻ hung ác.
"Tiểu Ngoạn, đừng đánh thiếu chủ, chuyện
không liên quan đến anh ấy." Ngãi Giai Giai thực sự hơi yếu giải thích cho
Tề Hiên.
"Sao lại chuyện không liên quan đến anh ta
chứ, anh ta vô duyên vô cớ vứt bỏ cậu, mặc kệ là nguyên nhân gì, chuyện đều
liên quan đến anh ta, một người đàn ông mặc kệ là dưới tình huống nào cũng
không thể đem người phụ nữ mình ném đi, cho nên bây giờ anh ta tội nghiệt nặng
nề."
"Tiểu Ngoạn, sự tình không phải như thế, là
do mình không đúng trước, là mình khiến thiếu chủ không vui, đúng là mình rất
ngốc, mình thật sự không biết mình làm sai cái gì, chọc thiếu chủ không vui vẻ
như thế, các người giúp mình ngẫm lại được không?" Ngãi Giai Giai dùng ánh
mắt cầu khẩn nhìn bà Lâm và Trần Tiểu Ngoạn.
Đến bây giờ cô vẫn không biết thiếu chủ đang tức
giận cái gì, thật sự rất ngốc, cô là người phụ nữ ngốc như thế, đáng bị người
ném. Cô không trách thiếu chủ, chỉ tự trách mình quá ngu ngốc, ngốc đến nỗi
đường về nhà cũng không biết.
"Giai Giai, cậu cũng đừng nhận tất cả trách
nhiệm lên trên người mình, chuyện này vốn cũng không phải là lỗi của cậu."
Trần Tiểu Ngoạn đối với suy nghĩ của Ngãi Giai Giai như vậy thực sự không biết
nói gì.
Cô biết rõ Giai Giai rất yêu Tề Hiên, yêu đến
tận trong tâm khảm, nếu không cũng sẽ không vì anh ta mà khổ sở như vậy, mấy
năm nay nếu như không có cô ở bên cạnh Giai Giai, có lẽ cô ấy đã sớm chết rồi.
"Là mình không tốt, mình không nên chọc
thiếu chủ tức giận, mẹ Lâm Tiểu Ngoạn, thật sự là con không tốt, không biết
hiện tại thiếu chủ có tha thứ con không, con rất sợ hãi." Ngãi Giai Giai
bổ nhào vào trong ngực bà Lâm khóc lớn.
"Đứa ngốc, thiếu chủ nhất định sẽ tha thứ
cho con, đừng khóc." Bà Lâm vuốt tóc cô, an ủi cô.
"Mình nói ——" Trần Tiểu Ngoạn còn muốn
tiếp tục nhắc tới nữa, nhưng mà bà Lâm lại ném một ánh mắt cảnh cáo cho cô.
Giai Giai quyết một lòng đối với thiếu chủ rồi,
sẽ không thể nào nói thiếu chủ là không đúng, càng sẽ không mắng thiếu chủ,
nghe người khác nói về thiếu chủ của cô như thế, trong lòng của cô nhất định
rất khó chịu. Bà biết rõ Trần Tiểu Ngoạn thật sự quan tâm Giai Giai, nhưng mà
phương pháp này không đúng, làm như vậy ngược lại sẽ khiến cho Giai Giai càng
đau lòng hơn.
"Mình ——" Trần Tiểu Ngoạn muốn nói vài
lời oán giận thì bị bà Lâm trừng như thế, toàn bộ đều cắm ở cổ họng, cũng không
nói ra được.
"Mẹ Lâm, người nói thật ư, thiếu chủ thật
sự sẽ tha thứ cho con sao?" Ngãi Giai Giai khát vọng nhìn bà Lâm.
"Phải, nhất định, thiếu chủ rất quan tâm
con, nhất định cậu ấy sẽ tha thứ ch