XtGem Forum catalog
Cực Phẩm Ác Nam

Cực Phẩm Ác Nam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322001

Bình chọn: 8.00/10/200 lượt.

ên thì

không biết hắn chạy đến nơi nào rồi. Trải qua nhiều năm điều tra, cha

cuối cùng cũng tìm được. Mộ Thiên thật không sai, tự bản thân mình cũng

làm nên nghiệp lớn. Hiện tại cũng có danh tiếng. Sự ngniệp so với người

cha này chỉ có hơn chứ không kém.” Nói xong, gương mặt ông thoáng hiện

vẻ tươi cười.

Con trai của Lạc Hoằng Viễn quả nhiên bất phàm, từ bàn tay trắng có thể tạo dựng sự nghiệp to lớn như vậy!

Chẳng qua, thành tựu càng cao, khổ cực tự nhiên cũng càng nhiều. Nghĩ đến những lời đã nói với đứa con trước khi đi, gương mặt già nua lập

tức trở nên ảm đạm: ” Ta còn nhớ rõ buổi tối hôm đó, nỗi giận dữ của

nó…… Ai! Mười năm, Mộ Thiên vẫn là không chịu trở về, hắn nhất định còn

rất hận cha đi!” Đêm đó…… Ông thật sự hối hận rồi.

Tống Thanh Linh không biết nên nói cái gì, nhưng nhìn thấy cha nuôi

ảm đạm, đành an ủi, nói:” Sẽ không đâu. Tình phụ tử thân tình là thiên

tính, không phải cứ mở miệng muốn cắt đứt là có thể xoá bỏ. Càng huống

chi đó anh ấy phong lưu phóng đãng thật sự, mới có thể cho cha hiểu lầm

sâu sắc như vậy. Tất cả không thể đổ lôĩ cho cha! Lúc trước vì quá giận

nên cha mới lỡ lời muốn đoạn tuyệt tình phụ tử, cũng không là thật tâm.

Anh ấy nên là người hiểu rõ nhất mới đúng. Thủy chung đều là con cháu

Lạc gia (Ý tỷ ấy là cả hai đều chung một dòng máu), ân tình cha con

nhiều năm cảm sao dễ dàng xoá bỏ!? Cuối cùng anh ấy cũng phải kế thừa

Lạc gia hết. Mọi chuyện cũng xảy ra lâu rồi, hết thảy mọi phẫn nộ bất

mãn cũng nên bỏ qua.”

Nàng tiếp lời:” Hiện tại tuổi tác cha đã cao, thân thể lại không tốt, nên gọi anh trở về chủ trì sự nghiệp Lạc gia là tất yếu.”

” Chính là… Lúc trước chính cha muốn cắt đứt, hiện tại…… Ai, ta thật sự không muốn mang gương mặt già nua đi cầu hắn trở về.”

” Cha nuôi, sao lại ‘cầu! Cha không phải nói hiện tại sự nghiệp của

anh rất phát đạt sao? Có thể từ bàn tay trắng tạo dựng nghiệp lớn như

vậy, chắc chắn là người có trí tuệ. Anh đến giờ còn không có trở về,

nhất định là vì không biết cha đã rõ chân tướng mọi chuyện, sợ cha vẫn

còn giận. Không bằng cha chủ động liên lạc, anh mới có cớ để quay về a!”

” Cha không cần!” Lạc Hoằng Viễn tức giận, bất bình nói:” Hắn chính

là con ta vậy mà đã bỏ nhà đi đến 10 năm. Đã vậy còn chẳng gọi điện về

một lần, đến một câu hỏi thăm cũng không! Buồn cười chết, còn muốn ta

cúi đầu diêu vĩ khất liên (?)? Cha không làm được!!”

Lạc Hoằng Viễn quả quyết cự tuyệt, lập tức ngồi dậy, đu về phía thư phòng.

Miệng Tống Thanh Linh mở lớn, hết nửa ngày mới thu lại.

Tính cha nuôi cường ngạnh lại ưa sỹ diện, khiến cha chủ động hạ mình

đi xin, chắc chắn là không thể. Nhưng nàng không thể trơ mắt nhìn cha

càng ngày cáng yếu đi!

Tập đoàn ‘Hào Kinh’ có thể nói là kỳ tích trong thương giới. Mọi

người chỉ biết từ ở ba năm trước đây, nó là chi nhánh từ Mĩ Quốc chuyển

tiến Đài Loan. Ngay khi tiến vào thương giới Đài Loan, nó lập tức nổi

lên, cùng các công ty khác ký kết nhiều hiệp ước. Tuy là một công ty

mới, nhưng nó có thể sánh được với hàng loạt các doanh nghiệp có tiếng

khác. Tất cả điều này đều khiến cho Hào Kinh có thể đảm nhận nhiều hạng

mục lớn.

Chẳng qua, cho dù là vì bất kỳ nguyên nhân hay tốc độ phát

triển nào, thậm chí cả việc ở nước Mỹ thành lập, đều rất thần kỳ.

Nghe nói Tổng tài Hào Kinh-Lạc Mộ Thiên khi vừa mới bắt đầu thành lập công ty đã phát sinh nhiều nguy cơ, trải qua chỉnh đốn khiến giá cả

tăng mạnh. Ánh mắt chuẩn xá, tốc độ mau, có thể dùng ba chữ

‘Mau-Chuẩn-Ngoan’ để hình dung về vị Tổng tài này. Chính điều đó đã giúp hắn trong thời gian ngắn đã có một số lượng tài sản lớn mà người khác

phải mất cả đời mới làm được. Chẳng qua, cũng có người nói hắn phát đạt

như vậy là nhờ vận may… Tóm lại, mấy việc này vốn không quan trọng,

trọng điểm là từ khi hắn mua được một công ty máy tính.

Từ khi mua nó, hắn bắt đầu tham gia vào ngành công nghệ thông tin,

đổi tên thành ‘Hào Kinh khoa kĩ’, dùng ‘Hào Kinh khoa kĩ’ làm gốc, sau

đó mới mở rộng phát triển nghiệp vụ, đưa ra nhiều sách lược kinh doanh

mới. Sau Hào Kinh khoa kỹ, hắn tiến đến thành lập Hào Kinh hàng không,

hàng Hào Kinh khách sạn, đóng tàu,… Qua niều năm công ty dần trở nên lớn mạnh hơn, từng bước ổn định. Từ đó hắn chân chính trở thành một vị Tổng tài Hào Kinh đầy tài năng, phong độ.

Mà tại một buổi sáng đẹp trời taị Đài Bắc, ngay dưới công ty ‘Hào

Kinh khoa kĩ’: “Úc nga……” Tống Thanh Linh ngẩng đầu nhìn. Ánh mắt càng

hướng lên cao một tầng lầu, miệng nàng càng có chiều hướng mở rộng. từng vạt nắng phản chiếu lại làm nàng nhíu my. Nàng cúi đầu, nhắm mắt lại,

cho đến khi mắt dần thích ứng.

” Khó trách cha nuôi không dám đến nhận con!” Nàng buồn buồn, thở dài.

Nếu anh nuôi đang phát đạt như vậy, giờ cha nuôi đến nhận thân sẽ không hay.

Coi cả toà nhà khí thế hùng vĩ như vậy, mà chỉ một thời gian, Lạc Mộ

Thiên đã là chủ nhân, một vị đại Tổng tài. Có được thành tựu lớn như

vậy, ngoài vận khí tốt, tài hoa xuất chúng hơn hẳn người thường thì phải có một ý chí kiên cường!

Không phải anh đã nói phải thành đạt hơn cả cha nuôi sao