ể gần yếu,
nhưng cũng đã làm đã hơn một năm. Hơn nữa mỗi ngày đều cười vui vẻ, chào hỏi mọi người. Coi nhẹ mọi chuyện khổ, làm người ta bội phục.
Tống Thanh Linh tuy nhiên không biết là xuất thân của mình, nhưng
không lấy làm xấu hổ. Ngược lại, nàng luôn vui vẻ. Ba người vui vẻ nói
chuyện, cười cười, Lạc Hoằng Viễn không nhịn được hỏi Thanh Linh tình
hỉnh ở cô nhi viện. Thanh Linh cũng hào phóng tự thuật mọi chuyện vui,
buồn ở viện.
Lạc Hoằng Viễn đột nhiên mở miệng, nói:” Thanh linh, cháu không có
cha, bá bá lại không có con gái, không bằng làm con gái bá bá được
không?”
Uy bá ngạc nhiên, lập tức gật đầu tán thành” Chủ ý này được, Thanh
Linh mau gật đầu, lão gia thích cháu. Nguyện ý nhận cháu làm con gái là
phúc khí của ngươi, mau đáp ứng ba!”
” Nhưng là……” Trong thời gian ngắn, nàng ngây dại, không biết nói gì. 18 năm làm cô nhi, Tống Thanh Linh theo không nghĩ tới, tự nhiên nàng
sẽ có cha nuôi!
” Sao vậy! Lão gia tốt lắm, sẽ không bạc đãi cháu, mau quỳ xuống, cúi đầu.” Tống Thanh Linh không vội, Uy bá còn vội hơn nàng. Quả thật, đâu
phải ai cũng có được cơ hội này!
” Cháu không phải là sợ bị Lạc bá bá bạc đãi, chính là……” Nagf sợ
hãi, nói tiếp:” Lạc bá bá là người có địa vị xã hội cao, cháu…… Cháu cái gì cũng không có….. Hay là thôi, cháu không xứng với……”
Lạc Hoằng Viễn càng nghĩ thấy chủ ý này được, ông thật là rất thích Thanh Linh, nàng vừa có trí tuệ, lại ôn nhu, lạc quan.
” Nói bậy! Cái gì mà xứng với không xứng. Mặc kệ, cháu đã cứu mạng bá bá. Làm gì có chuyện đó?” Hoằng Viễn ngừng lại, cố ý nói:” Hay cháu
thấy lão già này không đáng đẻ cháu gọi một tiếng ‘Cha nuôi’?”
” Không phải như vậy! Lạc bá bá uy nghiêm, lại có khí phách, cháu đâu dám xem thường? Cháu chính là…… Chính là……” Lạc Hoằng Viễn tuy đã một
thân đầu bạc, nhưng lại càng khiến ông uy nghi, lại thập phần khí thế.
Dù đánh chết nàng, Thanh Linh cũng không dám nói Hoăng Viễn là một lão
già.
Nhìn vẻ mặt Lạc Hoằng Viễn vẫn không tin, còn ẩn chứa ảm đạm, buồn
râu, nàng hít thở một ngụm lớn, hai chân khuỵu xuống, quỳ gối đối diện
Lạc Hoằng Viễn: “Cha nuôi, xin nhận của Thanh Linh một lạy”
” Được được được, thật tốt quá. Lão uy, mau giúp ta phù thanh linh lên!”
Lạc Hoằng Viễn cười to.
Uy bá đnhận lệnh, vội vàng nâng Tống Thanh Linh dậy.” Ở Lạc viên,
chúng ta ít người, giờ có thêm tiểu thư thì nhất định sẽ náo nhiệt hơn
đi.”
Phòng bệnh vốn trầm buồn, giờ đây tràn ngập tiếng cười lanh lảnh…..
Vì Lạc Hoằng Viễn kiên quyết, rốt cuộc đã thuyết phục Tống Thanh Linh rời khỏi phòng trọ, chuyển về Lạc Viên. Chẳng qua nàng kiên trì dùng
thời gian nghỉ học đi làm, cố tự mình đóng học phí cùng các loại phí
sinh hoạt khác. Nàng nhất định không chịu dùng tiền của Lạc Hoằng Viễn.
” Cha nuôi, thân thể cha không tốt, đừng cố sức như vậy! Hôm nay là
cuối tuần nha, nhàn hạ một chút, không cần đi làm, được không? Bác sỹ
Trương dặn dò cha phải nghỉ ngơi nhiều, không thể lao lực quá mức. Cha
không nghe khuyên bảo, vạn nhất trái tim knông chịu được, tái phát bệnh
làm sao bây giờ?” Tống Thanh Linh vội vàng dẫn Lạc Hoằng Viễn ngôì lên
ghế sô pha, cực lực khuyên nhủ.
Vừa mới giao báo xong, nàng trở lại Lạc Viên, liền thấy Lạc Hoằng
Viễn một thân tây trang phục chuẩn bị đi làm, không khỏi cảm thấy đau
buồn.
“Sự nghiệp quan trọng hơn sức khỏe sao?” Cha nuôi mới từ bệnh viện
trở về, khí sắc rất tốt. Nhưng mỗi ngày trôi qua, cha nuôi chẳng những
ăn ít đi, ngủ cũng không nhiều. Hơn nữa nhìn thấy cha hiện tại tái nhợt, càng làm cho nàng đau.
” Không đâu, cha đâu có yếu ớt như vậy! Hơn nữa gần đây công ty có dự án lớn đang tiến hành, cả núi lớn công văn cần cha phê duyệt. Nếu cha
không đi làm,cấp dưới cũng không thể làm việc! Cứ như vậy, sao cha có
thể an tâm nghỉ ngơi? Cha biết số mình là vất vả như vậy, không có phúc” Hoằng Viễn không nghĩ nghỉ ngơi một chút, nhưng công việc càng chất
đống, dù thế nào cũng không xong! Lại cũng không có người có thể đảm
đương được, hắn đành phải gắng gượng vậy. Lạc Hoằng Viễn ảm đạm nghĩ.
” Cha nuôi……”
Hai cha con đang tranh chấp thì quản gia Uy bá đột nhiên bật thốt lên:” Nếu thiếu gia còn thì thật tốt…..”
Lạc Hoằng Viễn ngã vào sô pha, cả người suy sụp khiến ông càng già nua.
Uy bá thầm mắng chính mình thật sự là hồ đồi:” Ta còn có việc, phải đi trước.” Lập tức ly khai.
Hai người đều có biểu hiện kỳ quái làm Tống Thanh Linh cảm thấy khó
hiểu, kỳ lạ nhất là—” Cha nuôi, một khi cha đã có con trai, sao không
tìm về để giúp cha nha! Cha cần nhất là lo cho sức khỏe của mình. Cha
nên nói rõ sức khỏe không tốt, tin chắc anh sẽ giúp thôi, cần gì phải
vất vả như vậy?”
” Cha là một lão nhân cô độc, con gái ah. Cũng chỉ trách cha thôi.
Mười năm trước…..” Lạc Hoằng Viễn thở dài, thần sắc ảm đạm, kể lại câu
chuyện đuổi Lạc Mộ Thiên cho Thanh Linh.
” Hóa ra là như thế này a……” Có một đứa con phong lưu lại, vô trách
nhiệm như vậy, khó trách cha nuôi tức giận đến độ đuổi khỏi nhà! Tống
Thanh Linh đột nhiên nghĩ đến,” Nhưng cha nuôi, vì sao con không nhìn
thấy mẹ nuôi cùng…… Cha nuôi,