Cực Phẩm Ác Nam

Cực Phẩm Ác Nam

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322434

Bình chọn: 10.00/10/243 lượt.

cha làm sao vậy?” Khuôn mặt Lạc Hoằng Viễn trắng bệch khi Thanh Linh nói đến vấn đề này. Nàng vội vã bảo người

bưng trà nóng.

” Đừng nói đến con tiện nữ kia, cô ta căn bản không xứng làm mẹ nuôi

con!” Lạc Hoằng Viễn cắn răng nghiến răng đau mắng cái kia bị hắn trảo

gian tại giường kế thất.” Nếu không vì vô sỉ tiện nhân kia gây sóng gió, cha cũng sẽ không cùng hồn tiểu tử xảy ra xung đột!”

Lạc Hoằng Viễn giận dữ, nghĩ đến mười năm trước kia một màn—

Tại phòng ngủ Lạc Viên, hai thân thể trần trụ trụi, triền miên trên giường…..

Thanh niên da hơi ngăm đen, ngồi trên thân thể nữ tử, ra sức luật động.

Hai chân nữ tử ghì chặt hông nam tử, đôi môi không ngừng rên rỉ. Âm

thanh hoan ái cùng tiếng thở gấp vang khắp phòng:” Nga…… Nhanh, nhanh

thêm một chút…… A……”

” Phu nhân……” Hai tay nam tử ra sức xoa nắn ngực Tỷ Liên. Hạ thân ra sức trìu sáp, tốc độ càng lúc càng mau……

” Nga…… Thật tốt quá,…… Dùng sức……” Tả Liên như điên, tiếng kêu cuồng dâm.

Đột ngột đi làm sớm trở về, Lạc Hoằng Viễn thật như bị sét đánh, hai

chân bủn rủn không thể động đậy. Chỉ vài phút mà như qua mấy thế kỷ……

Nam tử chợt rời khỏi thân thể Tỷ Liên thân thể, lại bị nàng (Nguyệt

muốn để là mụ quá) ôm lấy ” Phu nhân, ta không sử dụng……” Vừa rồi quá

mau, hắn quên dùng bao cao su.

” Em biết, em cố ý không cho anh dùng…..” (Nguyệt: Ta thật muốn phun, tởm quá) Tỷ Liên xoay người, ngồi trên người nam tử. Người nàng đổ đầy

mồ hôi.

” Vì sao? Em có thể mang thai!” Nam tử bị dọa, thiếu chút nữa hét lên, ngọn lửa dục vọng lui đi không ít.

Hắn là con trai của lão Trần, lái xe ở Lạc Viên. Từ trước đến nay,

mỗi khi cùng phu nhân vụng trộm thâu hoan đều làm ở ngoài, có khi là ở

một góc hoa viên ít người lui tới, chí ít là ở trên ô tô, hay khách sạn.

Mấy ngày nay lão gia xuất ngoại, vợ chồng quản gia Uy bá lại xin nghỉ phép, phu nhân lôi kéo hắn vào phòng ngủ. Nàng nói muốn cho hắn nếm thử cảm giác làm chủ nhân. Nhưng hắn thật lo lắng, vạn nhất bị phát hiện……

” Vô dụng!” Tỷ Liên trừng mắt nhìn hắn, di chuyển thân mình. Quả

không hổ danh “Tửu quốc danh hoa”, nàng cúi mặt, ghé sát nam căn, há

miệng ngậm. Lưỡi dây dưa, bừa bãi liếm.

Không bao giờ nàng làm việc này với Lạc Hoằng Viễn. Trước mặt ông,

nàng là một người vợ dịu dàng, lúc rảnh thì học cắm hoa, nội trợ. Thật

sự, lúc trước nàng là ‘gái bao’ cao cấp. Còn được mệnh danh là ‘Tửu quốc danh hoa’.

Nam tử rên rỉ, nam tính cứng trướng lên. Hắn lập tức cử động thân

mình, bắt đầu luật động……(Nguyệt: Ta thật muốn bỏ quách phần này quá ah )

” Lão nhân đó cũng đã lớn tuổi rồi, em cũng phải tự lo lấy thân thôi. Nhân tuổi còn trẻ, em phải sinh một đứa con kế thừa sự nghiệp ông ta.

Không lẽ chắp tay dâng toàn bộ vinh hoa phú quý cho Lạc Mộ Thiên a? Đừng ngốc! Lạc Mộ Thiên đối với em vốn không có gì tốt. Hơn nữa, lúc trước

em lập mưu kế hãm hại, hắn đối em hận thấu xương. Đợi cho hắn trở về kế

thừa sự nghiệp, không ném em ra ngoài cửa mới là lạ.”

” Thiếu gia không phải đã bị lão gia đuổi? Hơn nữa Như Hồng tiểu thư

không phải là có mang thai cốt nhục của thiếu gia sao?” Hai tay nam tử

vươn lên xoa nắn bộ ngực đang nhảy lên theo tiết tấu, một bên hưởng thụ

‘phục vụ cao cấp’ của Tỷ Liên.

Không biết lão gia tìm phu nhân ở đâu, kỹ thuật giường chiếu quá xuất sắc! Nếu hắn là lão gia, lại như vưu vật (*) không hưởng phúc, cả ngày

vì sự nghiệp việc! Khó trách phu nhân phải thâu tinh! (Ở đây có thể hiểu là mụ này đi xin……)

” Bị đuổi đi ra ngoài chỉ là tạm thời, lão nhân đó chỉ có Lạc Mộ

Thiên là con trai. Sự nghiệp Lạc gia không truyền cho hắn thì truyền cho ai? Cho nên cái thai của Như Hồng, em đã sớm phá. Nói đến Như Hồng em

lại thấy giận. Mỗi ngày giao du với một đống người, mà ‘Ăn vụng không

biết chùi mép’, làm cho Lạc Mộ Thiên chán ghét. Bất luận câu dẫn như thế nào, hắn không chịu lại gần nàng.

“Lần trước Như Hồng không biết có mang con của ai, em vốn định dùng

nó lừa lão nhân, bức Lạc Mộ Thiên cưới Như Hồng. Đợi hôn sự đã thành,

bắtNhư Hồng đi phá thai, tránh ‘Đếm dài lắm mộng’. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cần hai đứa kết hôn, chẳng lẽ không thể có con sao? Nào biết Lạc Mộ

Thiên cá tính ương ngạnh như vậy, thà bị đuổi khỏi nhà cũng không muốn

lấy Như Hồng. Đều là tại lão nhân, bảo hắn không cần nói ra chuyện Như

Hồng có mang. Hắn lại không giữ được miệng. Ai, lão nhân vừa lỡ miệng,

em đã biết mọi chuyện thế là xong rồi. Có nam nhân nào nguyện ý nuôi hộ

con người ta chứ!?”

Người không nên xuất hiện vào lúc này, đột nhiên mở miệng nói chuyện:

” Tốt lắm, các ngươi cũng biết nam nhân đều không muốn có con riêng!”

” Hoằng Viễn!?”

” Lão gia!?”

Tiếng thét kinh ngạc vang lên, tất cả là hỗn loạn……

Lạc Hoằng Viễn ngượng ngùng kể lại mọi chuyện. Nói Tỷ Liên vì tham

phú quý, mới đưa cái thai hoang của Tỷ Như Hồng đổ lên đầu hỗn tiểu tử

kia. Từ khi ông biết được bộ mặt thật của hai tiện nữ nhân tà ác ấy, ông liền ly hôn Tỷ Liên, đem cô cháu hai người trục xuất Lạc gia. (Nguyệt:

Nên là Một cước đá hai mẹ bay khỏi cửa mới đúng)

Ông lại thở dài:” Đến lúc cha bắt đầu phái người tìm Mộ Thi


pacman, rainbows, and roller s