Mãi đến
khi nhìn thấy thân hình cao gầy ở ngoài ban công, cô mới thở phào nhẹ nhõm. May
mắn là hắn chưa chạy lung tung! Cô bước nhanh vào nhà vệ sinh đánh răng thay
quần áo rồi đi ra phòng khách.
Đường
Trạch Tề trong bộ quần áo “ton sur ton” màu Xanh lá cây tươi tắn đang đứng một
mình ngoài ban công chậm rãi làm một số cử chỉ khó hiểu. Hàn Tú nhìn mãi mới
nhận ra một điều: toàn bộ các động tác vừa được trình diễn có thể nói gọn lại
trong mấy chữ “thể dục buổi sáng”.
Làm
xong động tác hít thở cuối cùng, Tiểu Thất quay vào phòng khách.
Hàn Tú
ngó bộ quần áo màu xanh lá cây mấy lần rồi chăm chú nhìn vào khuôn mặt công tử
bột của Đường Trạch Tề. Hẳn là trong lúc tạo ra loài người, Thượng đế đã ngủ
gật một hồi lâu, nếu không, tại sao ngài lại có thể không công bằng đến vậy
chứ? Bộ quần áo ấy chưa đến ba mươi đồng, màu sắc không thể tầm thường hơn,
chất lượng thì hàng chợ trăm phần trăm, vậy mà khi chúng được mặc trên người
anh, nhìn vào, cô không hề thấy một chút xấu xí, quê kệch nào cả, ngược lại,
anh còn mang dáng vẻ một người đàn ông của gia đình. Nếu tối qua, cô mua lại bộ
quần áo của một gã ăn mày cho anh thì có khi người trước mắt cô bây giờ lại là
một chàng Cái Bang bảnh trai mất!
Gì mà
“người đàn ông của gia đình” chứ! Nếu gã dâm đãng đó chịu bó mình vào gia đình
thì thế gian này đã không còn đạo lý rồi!
Cô
chẳng buồn nhìn anh thêm một phút một giây nào nữa, đến bật ti vi lên và chăm
chú theo dõi tin tức. Như những gì anh chàng phóng viên nói với Sam Sam, hôm
qua, không có sự kiện đặc biệt gì xảy ra hết. Nhưng thành phố rộng lớn như vậy,
lại có biết bao phóng viên, cò lẽ một kênh khác đang thông báo tin tức về
chuyện thảm sát, cướp giật hay ẩu đả cũng nên.
Hàn Tú
bật một loạt kênh, hầu như không có kênh nào phát bản tin ngày hôm qua cả, ngay
đến những đài truyền hình chuyên đưa những tin tức vớ vẩn như kiểu vợ cả, vợ lẽ
đánh chửi, mắng nhiếc nhau ngoài phố, hay bạo lực gia đình... cũng thế.
Cô mím
chặt mồi, đặt điều khiển ti vi xuống rồi quay người đi vào phòng bếp, sau một
hồi lục tung tất cả mọi thứ trong tủ lạnh thì được ba quả trứng và một ít cơm,
vừa đủ làm món cơm rang trứng cho hai người.
Chẹp,
làm “thánh mẫu” thật là đáng sợ, đã bao ăn bao uống lại còn phải bao mặc cho
người ta nữa. Nếu “bị” bao một anh giai tân đẹp mã thì cô đã không cảm thấy bực
bội như bây giờ.
Trong
lúc Hàn Tú loay hoay trong bếp, Tiểu Thất cầm lấy thứ đang đặt ở bàn rồi nhấn
những nút tròn nổi trên đó, ánh mắt anh lộ rõ vẻ bất ngờ, lạ lẫm theo sự biến
đổi của hình ảnh trên màn hình, nhưng rất nhanh sau đó, anh trở lại trạng thái
bình thường. Sau khi bật cố định một kênh, anh mới ngồi lên sô pha, chăm chú
theo dõi ti vi.
Tay
bưng hai đĩa cơm rang trứng từ trong bếp đi ra, Hàn Tú nghe thấy một loạt tiếng
người ngoài hành tinh bô lô ba la mà cô chẳng hiểu gì cả. Đường Trạch Tề đã ở
Mỹ vài năm thật đấy, nhưng anh ta có nhất thiết phải vừa về nước đã chuyển ngay
sang xem tin tức bằng tiếng Anh không? Đúng là thích ra vẻ ta đây!
Cô đặt
hai cái đĩa lên bàn, đẩy một dĩa về phía anh rồi nói: “Này, của anh đấy!”
Tiểu
Thất quay sang nhìn cô rồi lại nhìn hai đĩa cơm rang trứng ít vàng nhiều đen,
nhíu chặt lông mày, anh lãnh đạm hỏi: “Đây là cái gì?”
“Này,
Đường Trạch Tề, nhất định anh phải sỉ nhục tôi thì mới cảm thấy sảng khoái hay
sao? Tôi rang cơm cho anh ăn là vì nể mặt mẹ anh đấy! Nếu anh không muốn ăn thì
cút sang một bên cho tôi, đừng có ngồi đó mà cản trở bản cô nương dùng bữa
sáng”. Vừa ngồi vào ghế đã phải nhận ánh mắt đầy ý chê bai của anh ta, ngay lập
tức, khẩu vị của Hàn Tú bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Món cơm
rang trứng của cô dù màu sắc không bát mắt nhưng mùi vị rất tuyệt. Từ trước đến
nay, Sam Sam chưa bao giờ nói sao về món này, lúc nào cũng ăn đến no căng bụng
mới chịu thôi. Tên đàn ông đáng chết kia đã ngồi đó ăn sẵn lại còn tỏ thái độ
này nọ, anh ta dựa vào cái gì mà dám làm thế chứ? Tối qua thì dè bỉu món canh
cá chua cay, sáng nay thì khinh thường món cơm rang trứng, có bản lĩnh thì hắn
nhịn ăn tất cả các bữa đi, tốt hơn hết là thăng thiên thành tiên luôn cho rồi!
Dù gì
thì hôm qua, cô đã hét vào mặt anh ta rất nhiều lần rồi sáng nay có to tiếng
thêm một lần nữa cũng chẳng sao. Nếu bắt cô phải khom lưng, ăn nói lễ phép với
hắn thì thà cô đâm đầu vào tường, chết đi còn hơn.
Tiểu
Thất mím chặt môi, không nói gì, nhìn vào món ăn có trứng có cơm, đính kèm bên
trên một lớp chay cháy màu đen, vẫn có thể gọi nó là cơm rang trứng, nhưng màu
sắc này thật là… thua xa món trước kia anh vẫn ăn mười vạn tám nghìn lần.
Chứng
kiến bộ dạng tức giận đùng đùng của Hàn Tú, anh liền lặng lẽ ngồi bên cạnh cô,
vừa chuẩn bị đưa tay bê đĩa cơm rang trứng lên thì thấy cô cầm đôi đũa chỉ vào
mặt anh và quát: “Ra chỗ kia ngồi đi!”. Cô hất mặt về phía chiếc ghế đặt cạnh
cửa sổ.
Nghe cô
nói thế, Tiểu Thất sững người rổi lẳng lặng bê dĩa cơm về phía cửa sổ, ngồi lên
ghế.
Tuy màu
sắc của món này không hấp dẫn chút nào nhưng mùi thơm của cơm và trứng quyện
lạ