Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329902

Bình chọn: 9.5.00/10/990 lượt.

i vừa gầy vừa đen

đứng giữa sân, đúng là người của Thừa Đức - Phụng Thiện.

Nam

Cung Việt lạnh lùng nói: "Các hạ cứ thế đột nhập vào nhà của ta, gan cũng

không nhỏ."

"Không

phải tiểu nhân to gan mà là không thể không tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân.

Mạn phép nhờ thiếu gia mời Sở Dương cô nương ra nói chuyện. Chủ nhân lệnh tiểu

nhân chuyển một bức thư cho Sở Dương cô nương."

Thừa

Đức gửi thư cho tôi? Chẳng lẽ anh không biết rằng tôi mù chữ? Tôi tò mò không

hiểu Thừa Đức làm ào biết được tôi trốn ở đây, còn sai Phụng Thiện đưa thư đến

nữa.

"Vậy

thì các hạ đặt thư xuống xong có thể quay về được rồi." Nam Cung Việt nói.

Phụng

Thiện lại nói: "Chủ nhân căn dặn thư này ngoài Sở Dương cô nương ra không

được phép trao cho bất kì ai khác."

Tôi có

phần do dự, nhìn sang Nam Cung Việt rồi hỏi: "Anh đánh gục anh ta được

không?"

Nam

Cung Việt nghe thấy xong cười mà đáp: "Không vấn đề gì. Giết hắn ta thì

hơi mất thời gian một chút nhưng hắn muốn ra khỏi đây cũng chưa chắc

được."

Nghe Nam

Cung Việt trả lời xong tôi cười hí hửng rồi hiên ngang bước ra ngoài. Có tuyệt

thế cao thủ võ lâm bảo vệ thì sợ gì Phụng Thiện chứ? Hơn nữa Thừa Đức chắc

không đời nào ra tay với tôi.

Phụng

Thiện thấy tôi từ trong nhà đi ra liền khom người hành lễ rồi hai tay dâng bức

thư lên vẻ cung kính. Tôi cầm bức thư xong định quay người đi thì nghe Phụng

Thiện nói: "Chủ nhân nói bức thư này phải được cô nương mở ra ngay lúc

nhận được. Chủ nhân vẫn có lời muốn nói sau khi cô nương đọc xong thư."

Tôi

càng thêm hoài nghi. Bắt mình xem thư ngay lập tức? Thế này thì làm khó nhau

quá! Nhưng nhìn vẻ kiên quyết của Phụng Thiện tôi đành mở phong thư, bên trong

có mấy trang giấy, thay cho những dòng chữ chi chit là từng bức tranh một. Tôi

cẩn thận nhìn, nét mặt biến đổi theo từng trang giấy.

Trang

giấy thứ nhất vẽ hai người ngồi dưới gốc đào; trang giấy thứ hai vẽ một toàn

nhà có một cô gái mặc quần áo trong cung còn ngoài tường là một chàng trai trẻ;

trang giấy thứ ba, cô gái mặc quần áo trong cung đó bị người bịt mặt bắt cóc;

trang thứ tư lại vẽ chàng trai trẻ bị trói, quỳ trước mặt người mặc long bào.

Mắt mày

của chàng trai trẻ đó có vài phần giống Thừa Đức. Bức tranh cuối cùng có khi

nào muốn nói anh bị hoàng đế bắt giam rồi? Chẳng lẽ hoàng đế tưởng tôi bị bắt

cóc là do anh đạo diễn? Càng nghĩ càng thấy hoang mang. Hoàng đế chắc cũng biết

sơ chuyện giữa tôi và Thừa Đức, có khi nào ông ta lại nghi ngờ Thừa Đức đứng

đằng sau chuyện này? Nếu thật như thế thì việc tôi ra đi khác gì hại chết Thừa

Đức?

Nam

Cung Việt thấy tôi có biểu hiện khác thường, chưa kịp lại xem trong thư viết gì

thì bức thư trong tay tôi đã bị Phụng Thiện nhanh tay cướp mất, hai tay nắm

lại, lúc mở ra phong thư chỉ còn là bột giấy.

Nam

Cung Việt biến sắc, có phần tức giận.

"Sở

Dương cô nương, chủ nhân còn một câu muốn hỏi cô nương." Phụng Thiện nói,

"Chủ nhân hỏi, cô nương có chút tình cảm thật nào với người không? Nếu có

thì mời cô nương đi cùng tiểu nhân."

Có chút

tình cảm thật nào không? Không cần biết có hay không tôi đều phải đi cùng anh ta,

không đúng sao? Tôi sao có thể nhìn anh vì mình mà bị liên lụy chứ.

"Ngươi

chờ chút. Ta còn chút việc phải làm, xong rồi sẽ đi cùng ngươi." Tôi nói.

Phụng

Thiện khom người, ưng thuận một tiếng rồi lui ra ngoài cửa.

Tôi

quay người đối diện với Nam Cung Việt, định giải thích rõ ràng với anh nhưng

không hiểu tại sao môi như bị dính vào nhau, mở miệng ra mà lại không biết nên

nói thế nào.

"Quyết

định đi?" anh hỏi.

Tôi gật

đầu. Tuy thích cuộc sống tiếu ngạo giang hồ cùng anh nhưng tôi không làm được.

Anh, nên có người con gái khác tốt hơn tôi bầu bạn cả cuộc đời.

"Chẳng

phải đã nói là một năm sao? Mới có nửa ngày ngắn ngủi mà nàng đã đổi ý?"

anh lại hỏi.

Tôi

nhìn anh, lắc đầu: "Xin lỗi." Lúc này đây, bất cứ một lý do nào cũng

chỉ là ngụy biện, vậy thì nói nhiều để làm gì

Nam

Cung Việt nhìn tôi, không nói gì, rồi đột nhiên anh cười lớn và quay người đi.

Tôi

đứng lặng yên nhìn bóng hình anh biến mất ngoài cửa, thở dài một cái rồi cũng

quay người đi ra. Đằng nào cũng phải cắt đứt, sao không cắt cho triệt để? Níu

níu kéo kéo chỉ càng đau thêm.

Ra khỏi

nhà, Phụng Thiện đang đứng chờ ngoài cửa thấy tôi đi ra không hỏi gì nhiều, dẫn

tôi tới mé tường rào, nói một câu thất lễ rồi hai tay xốc nách tôi vượt tường.

Bên ngoài tường đã có một chiếc kiệu nhỏ màu xanh đợi sẵn tự bao giờ.

Ngồi

trong kiệu, tôi dần bình tĩnh lại, thấy mình hại mọi người vất vả đến cuối cùng

lại chính mình ngoan ngoãn quay về. Xem ra mình với hoàng cung đúng là có duyên

phận, ngày trước chạy trốn xong kết cục bị người ta tóm được, lần này vừa mới

trốn chưa được một ngày đã phải ngoan ngoãn quay lại.

Lần này

quay về tôi phải nói thế nào với hoàng đế mà không để lộ về hội Nam Cung Việt

đây? Còn nữa, tôi quay về xong thì làm cách nào rửa tội cho Thừa Đức? Anh vừa

bị bắt thì tôi đã tự mình quay về, thế này khác gì càng khẳng định thêm tội

danh? Thừa Đức nghĩ thế nào vậy? Nghĩ thế nào mà lại m