uyện lộn xộn không rõ ràng ,
đầu tôi có chút loạn ,không để ý được chuyện gì cả .
Vừa rồi
chúng tôi rõ ràng là đi từ cửa nhỏ của một nhà lớn ,đi thêm một lúc nữa là đi
tới cửa lớn của một căn nhà nhỏ. (^_^)
"Ta
họ Mãnh ,ngươi có thể gọi ta là Mãnh Tiêu Nhiên ,hay cứ gọi theo Việt nhi , gọi
là Mãnh thúc thúc."
Mãnh
Tiêu Nhiên ? Cha của Mãnh An Dương ? Tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Một
loạt âm thanh bát nháo vang tới, rồi đột nhiên có một nhóm người túa ra chạy
tới chỗ tôi , cả nam lẫn nữ ,tôi càng trợn tròn mắt kinh ngạc
"Vinh
nha đầu!" Thẩm lão đầu kêu lên.
Tôi
thật không ngờ ông ta lại ở chỗ này.
Một cô
nương khoảng ngoài ba mươi tuổi vạch đám đông bước tới chụp lấy vai tôi lắc lắc
, kích động hỏi :" Cô thật là từ tương lai quay về ?"
Tôi
ngẩn người ra, gật gật đầu .
Cô ta
lập tức mừng như điên ,ôm ghì lấy tôi ,sau đó quay đầu lại nói lớn với một cô
nương đang đeo khăn che mặt đứng đằng sau :" Huyên nhi ,cô ấy từ tương lại
quay về , cô ấy đúng là từ tương lai quay về !"
Huyên
nhi ? Thật là Đường Huyên Nhi ? Lần này , đến phiên tôi mừng như điên , không
thể tưởng được thật sự có thể gặp được "tiền bối" từ tương lai quay
về hai mươi năm trước .
Chỉ hai
bước nhún , nữ nhân đó đã đứng sát bên tôi ,nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, rồi
run giọng hỏi :"Ngươi từ năm nào tới vậy ?"
"Cô
chính là Đường Huyên Nhi ? Tôi tới từ thời điểm năm 2007 , còn cô ?"
"Năm
2006 ." Đường Huyên Nhi vội vàng nói , sau đó kéo vị cô nương hồi nãy đến
sát bên cạnh rồi nói :" Cô ấy cũng từ tương lai quay về , bọn mình tới
cùng với nhau !"
Ba
người chúng tôi nhìn nhau , ba giây tĩnh lặng, rồi ôm chầm lấy nhau ,mừng mừng
tủi tủi ,vừa khóc vừa cười ,đánh chết cũng không thể tưởng tượng là gặp được
đồng hương ở chỗ này .
Những
người khác thấy thì choáng váng cả, nói không ra lời .
Cả một
hồi lâu ,bọn chúng tôi mới bình tĩnh trở lại .
"Làm
thế nào lại có nhiều người quay về được vậy ?" Tôi vui vẻ hỏi,"Nam
Cung Việt có nói mẹ anh ấy cũng từ tương lai quay về đó !"
Huyên
nhi cỏ vẻ ngượng ngùng ,liếc nhìn hai người bọn tôi, vị cô nương đứng bên cạnh
tôi che miệng ho khụ khụ hai tiếng ,sau đó nói :"Tôi chính là mẹ của Việt
nhi , tên là Trương Tĩnh Chi ."
Tôi há
hốc mồm nhìn cô ta ,cô ta cùng lắm là ngoài ba mươi tuổi thôi ,nhưng lại là mẹ
của Nam Cung Việt ,thật có chút phi lý . Hoặc giả người từ tương lai quay về
không bị già đi ?
Trương
Tĩnh Chi thấy mặt tôi thộn ra ngốc nghếch , cười cười, kéo một người đàn ông
tới bên cạnh ,nói luôn:" Đây là ông xã tôi, cha của Việt nhi, tên Nam Cung
Vân."
Tôi vừa
nhìn thấy thì càng đần cả người ra ,trời ạ , sao mà khéo thể, đây chẳng phải là
Nam Cung Việt mười mấy năm sau sao !
"Đây
là con gái của tôi Nam Cung Như." Trương Tĩnh Chi kéo qua một cô bé chừng
mười ba ,mười bốn tuổi , cô bé đó mỉm cười ngọt ngào nhìn tôi.
"Đây
là chồng của Huyên nhi , Thiệu Dương ,đây là 2 con trai Thiệu Tiệp cùng Thiệu
Huy, người này thì cô đã gặp qua,đây là Mãnh Tiêu Nhiên , và vợ của ông ấy ,tên
là Xảo Ngọc ,..."
Trương
Tĩnh Chi bắt đầu giới thiệu cho tôi từng người một , nhìn thấy nhiều người như
vậy , tôi có chút hơi khớp .
"Còn
có ta! Sở Dương tỷ!" Trong phòng trong truyền đến giọng nói của tiểu tử
Mãnh An Dương.
"Kêu
la cái gì! Khôn hồn thì ở yên trong đó thằng ngốc !" Mãnh Tiêu Nhiên hướng
về phía phòng đó quát lên, quay lại thấy Xảo Ngọc nhíu mày một cái, thì vội vã
xoa xoa tay cười trừ,cái khí khái anh hùng trên nóc đại điện vừa nãy hoàn toàn
biến mất tiê
Không
biết Mãnh Tiêu Nhiên đã làm gì đắc tội với bà vợ nữa ,Xảo Ngọc lạnh giọng hừ
một tiếng , ông ta đánh trống lảng giả vờ như không nghe thấy.
"Còn
có Văn Hinh cùng Lôi Hồng, cô đã gặp qua bọn họ rồi, chính là hai người đã dụ
bọn truy binh đi nơi khác, có lẽ sắp trở về rồi," Trương Tĩnh Chi nói
tiếp," Văn Hinh rất muốn gặp cô.
Đột
nhiên lòi ra nhiều người như vậy ,tôi có chút loạn , liếc nhìn qua Thẩm lão
nhân, ông ta nãy giờ vẫn đứng bên cạnh không nói năng gì ,vẻ mặt phảng phất nỗi
cô đơn.
Ông ta
đã biết tôi là Vinh nhi giả ,tôi,từ đầu đã không phải là Vinh nhi của ông
ấy,hiện tại, đối với ông ấy mà nói ,Vinh nhi đã trở thành người xa lạ .
"Thẩm
tiền bối, tiểu nữ ....." tôi đột nhiên muốn an ủi ông ta .
Thẩm
lão đầu khoát tay ,ngăn không cho tôi nói tiếp , thở dài nói : "Mệnh số,
đây đều là mệnh số."
Rồi đột
nhiên, có hai bóng người từ bên ngoài phóng vào, là cặp nam nữ hồi nãy dẫn đi
truy binh ,cô gái kia có khuôn mặt rất đẹp ,lại rất quen thuộc, tôi có cảm giác
như đã gặp qua ở đâu ,
Là mẹ
quí phi ! Tôi đột nhiên nhớ ra , cô ta so với bức họa mẹ quí phi giống nhau như
đúc, chỉ thiếu chút khí chất.
"Vinh
nhi!" Mỹ nữ kia run run giọng gọi ,nhảy tới ôm chầm lấy tôi .
"Hê
hê, cô là...?" Tôi cười gượng, hỏi.
"Vinh
nhi, ta là dì của con nè!" Mỹ nữ nói xong, nước mắt ào ào chảy xuống.
Tôi
hoàn toàn đơ cả người luô thật là, mỗi ngày đều có chuyện lạ , vấn đề là hôm
nay đặc biệt hơi nhiều á ! Ở đâu đột nhiên mà lòi ra nhiều
