Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327081

Bình chọn: 10.00/10/708 lượt.

t nhiên như thể hạ quyết tâm gì đó, quay

người dời đi. Tôi đứng nguyên ở đấy, có phần đờ đẫn, cảm giác thật lạ.



sao hoàng thượng đã nói, tôi mà không đi xem múa hát cũng hơi quá đáng, cho nên

đành theo thánh chỉ đi xem các ca phi biểu diễn. Tâm trí có phần vui vẻ, miễn

phí xem biểu diễn, tội gì không đi? Đợi các ca phi tập trung ở đại điện, tôi

ngẩn người ra. Đây mới thực sự gọi là mĩ nữ, không phải do người tạo ra, cũng

không phải do trang điểm vẽ ra, người người như hoa sen trong nước, như những

cọng hành tươi. Không nhiều không ít vừa xinh ba mươi sáu người. Tôi ngay lập

tức hiểu vì sao hoàng thuợng cho người như tôi đi cầu hôn mà không hề lo lắng.

Công chúa tuy bình thường nhưng những người gả cùng thì vô cùng xinh đẹp, chỉ

cần gặp được hoàng đế Ngõa Lặc bọn họ lại chẳng ăn sống hoàng đế đến cái xương

cũng không còn.

Nhìn ba

mươi sáu mĩ nhân tươi đẹp làm động lòng người tôi nghĩ: ba mươi sáu phi cái gì

chứ, rõ ràng là ba mươi sáu kế mà.

"Tham

kiến công chúa.", ba mươi sáu người ngay ngắn quỳ, giọng nói như oanh như

yến thật dễ nghe.

"Đều

đứng dậy đi.". Tôi vẫn nửa nằm ở sập, nghiêm dáng vẻ công chúa hỏi:

"Tên gì? Từng người báo cho ta nghe.".

Đám ca

phi này hình như đều thông qua huấn luyện nghiêm ngặt, không cao không thấp

đứng ở đó, từng tiếng nói như chim oanh trong đêm truyền lại: "Thủy

Tiên", "Đỗ Quyên", "Hải Đường"...

Mới

nghe vài cái tên tôi đã không thể nghe tiếp được nữa. Người lanh lợi mà sao lại

có cái tên tầm thường như thế? May mà không có ai tên là "Phù Dung".

Tôi có

thế lực, có quyền thì tội gì không dùng nhỉ? Quá hạn sẽ phải vất đi mất. Thế là

tôi từ từ nói: "Mcái tên này ta không ưng. Ta đổi tên cho các ngươi được

không?"

Mĩ nữ

ngay lập tức nói được. Tôi mừng quá. Xem ra bọn họ cũng chẳng thích tên của

mình. Gọi là gì mới hay đây? Không tầm thường mà lại có cá tính. Đột nhiên một

ý tưởng vụt sáng trong đầu tôi.

"Tính

từ đầu trở đi." Tôi chỉ vào người xếp đầu hàng nói, "Mạn Thiên, Vi

Nguy, Tiệp Đao, Dịch Dịch, Thần Hỏa, Sênh Đông, Vũ Chủng, Am Độ...Liên Hoàn, Vi

Thượng.", liền lúc nói ba mươi sáu cái tên, ha ha, là ba mươi sáu kế tóm

tắt lại. May mà nơi này không phải lịch sử của chúng ta cho nên vẫn chưa có ai

tổng kết lại ba mươi sáu kế sách.     

Mấy mĩ

nữ xếp hàng trước mặt có phần hoang mang, ước chừng vẫn chưa hiểu tại sao công

chúa lại chọn cho mình cái tên kì quái này nhưng nét mặt vẫn rất cung kính. 

"Đã

nhớ chưa?", tôi hỏi. Nói nhanh như thế, sợ rằng mọi người vẫn chưa kịp nhớ

tên mới của mình là gì.

"Nô

tì ghi nhớ rồi.", phía dưới đồng thanh đáp. Tôi ngạc nhiên. Mấy cô gái này

hật đúng là không hổ thẹn khi được chọn ra: ai cũng thông minh, không hề hỏi

tại sao lại lấy tên này, cũng không hỏi là những chữ nào đã đồng ý rồi. 

Cô gái

bị tôi gọi là Mạn Thiên đứng ra ngoài, quỳ gối thi lễ, giọng mê hoặc nói:

"Công chúa, mời chọn vũ.".

Một tiểu

cung nữ bên cạnh nhanh chóng đưa lên một cái khay, bên trong bày mười mấy trang

thiệp hoa, bên trên có viết mấy hàng chữ. Tôi chú ý nhìn, một chữ cũng không

thấy quen, cũng không biết là cái kiểu văn tự ma quái nào, cái nào cũng nhiều

nét vẽ, xem ra không khác nhau nhiều mấy.

Công

chúa không thể mù chữ được nhỉ? Kể cả mất kí ức thì cũng không thể mất đến mức

không biết chữ, hơn nữa nghe Tố nhi nói cô công chúa này là tài nữ có tiếng cho

nên mới bị hoàng đế Ngõa Lặc chọn để cầ thân.

Sự

việc đến mức này đành có thể lừa thì lừa, có thể che đậy thì che đậy vậy. Xem

qua mấy đề mục, giả vờ như không hề để ý, tôi tùy tiện chỉ vào một cái rồi nói:

"Chọn cái này trước đi.".

Tố Nhi

đem đề mục chuyển xuống. Mạn Thiên dùng hai tay đón lấy, quay người lui ra.

"ba mươi lăm kế" còn lại cũng lui theo.

"Tố

Nhi.". Tôi dựa vào sập gọi. Tố Nhi ngay lâp tức đáp lại.

"Ngươi

xem ba mươi sáu mĩ nữ đẹp mê hồn mà cứ thế đem tặng cho hoàng đế Ngõa Lặc thì

có đáng tiếc không? Lão già ấy đất đã chôn đến cổ rồi lại đem nhiều mĩ nữ thế

này cho hắn dùng, không biết hoàng thượng nghĩ thế nào nữa?". Tôi khẽ hỏi.

Mấy mĩ nữ này cũng thật đáng tiếc. Nếu như có thể thành lập "công ty điện

ảnh thanh lâu", bà cô đây làm ông chủ thì có mà đếm bạc đếm đến mức tay

nổi cơ bắp. Ha ha.

Tố Nhi

chắc không nghĩ đến chủ nhân của mình đang tính toán mấy mĩ nữ này. Nếu cô ta

mà biết công chúa cao quý của mình đang muốn làm kẻ hư hỏng, mang mấy vũ phi

này đi bán chắc chắn chỉ có nước thổ huyết mà chết. Cho nên khi nghe tôi hỏi,

thông minh lanh lợi như Tố Nhi cũng không biết nên trả lời thế nào. Những lời

nói thô tục như thế là do công chúa của mình nói ra hay sao? Sao mà từ khi đâm

đầu vào cột tính cách của công chúa lại thay đổi lớn thế?

Xem Tố

Nhi không đáp lại, tôi cũng không hỏi. Thực chất cũng không định chờ cô ta trả

lời, trong đầu tôi lúc này chỉ toàn là màu trắng của bạc. Muốn đi ra ngoài du

lịch không có bạc không được. Chỉ tiếc tôi không có cách mang ba mươi sáu mĩ nữ

này đi, nếu không chác chắn sẽ bán được giá cao. Vừa nghĩ vừa mắng bản thân

ngốc nghếch, trong cung có bao nhiêu là nh


80s toys - Atari. I still have