n đối.
Đi dạo trong chốc lát mọi người đều đến quán cà phê gần nhất ngồi nghỉ,
bọn họ mới tiến quán cà phê, liền có một đám nam, nữ 17, 18 tuổi vây
quanh lại, nhiệt tình đối với Chu Du nói: "Chu Du, cậu cũng đến nơi đây
đến uống cà phê sao?"
Có một cô gái, nhìn nhìn Thượng Quan Sở, Nhạc Nhạc bọn họ liếc mắt một
cái, rất là nhiệt tình nói: "Chu Du, bạn của cậu sao? Giới thiệu một
chút đi!"
Thượng Quan Sở bọn họ không để ý tới đám thanh thiếu niên kia, tự chọn
vị trí rồi ngồi xuống, Diệp Thanh Linh muốn ly nước nóng, uống xong,
nhìn về phía ngoài cửa sổ đám đông đang di chuyển ở ngã tư đường.
Trong đó có một nam cậu bé cũng mở miệng, nhìn Diệp Thanh Linh nói: "Chu Du, kia là ai nha, xinh đẹp như vậy, giới thiệu một chút đi."
Chu Du lạnh nghiêm mặt, đối đám người kia làm một hành động nhân đạo
nhân đạo: "Các cậu không biết trời cao đất rộng gì cả? Là người mà các
cậu có thể biết sao?"
Nghe Chu Du nói như vậy, đám bạn học của Chu Du liền hứng thú, nói: "Ai
giỏi như vậy, tôi mới không tin có ai giỏi hơn Phong thiếu?"
Phong thiếu chính là tên cậu con trai vừa rồi nhìn Diệp Thanh Linh nói,
Chu Du nghe xong lời nói của một bạn học khác, anh vẻ mặt cười quái dị,
khinh thường nhìn mắt Thượng Quan Sở bên người Diệp Thanh Linh vui vẻ.
"Thượng Quan Sở, các người biết không?" Chu Du nhìn bạn học của mình liếc một cái, trên mặt lộ vẻ đắc ý.
Tất cả mọi người không thể tin được nhìn về phía Thượng Quan Sở, Phong
thiếu ánh mắt híp lại, nhìn Diệp Thanh Linh nói: "Cô gái kia là ai?"
"Vợ của Sở thiếu " Chu Du trả lời chi tiết.
"Càng vui." Càng là chuyện kiêu chiến, Hà Phong anh càng là thích làm.
Chu Du biết Hà Phong suy nghĩ cái gì, nhắc nhở nói: "Cậu đừng làm chuyện xằng bậy, bọn họ là người không thể chọc." Chu Du chỉ vào Tiền Nguyên
nói: "Anh là Tiền Nguyên con trai thị trưởng của C thị, thực lực mạnh
hơn cậu rồi."
"Còn cô gái kia?" Hà Phong nhìn Mễ Lam Nhi nói.
"Cô là bạn gái của Tiền thiếu, nghe nói là trợ lý của vợ của Thượng Quan Sở, còn cái tên lớn lên không giống nam không giống nữ kia không biết
là ai, nhưng nhìn anh cũng biết anh không phải người dễ trêu chọc , thực lực cũng không kém." Chu Du nói với Hà Phong nhiều như vậy, là muốn Hà
Phong đừng làm chuyện xằng bậy.
Hà Phong nhìn nhìn những người đó, nhìn thấy một người ngồi ở bàn khác bàn Tô Phi nói: "Anh ta là ai?" "Anh ấy, là thủ hạ của Sở thiếu danh tiếng lừng lẫy cả nước, và cả trong giới hắc đạo là quản lí lớn nhất Tô Phi." Để biết được điều đó cậu đã
mất không ít tâm tư để điều tra. Biết được thân phận của nhóm người này
cùng với bối cảnh của họ, cậu cũng phải hoảng sợ, thì ra tin đồn thực
lực của Sở thiếu thật sự rất mạnh, là nhân tài kiệt xuất trong hắc bạch
lưỡng đạo.
Hà Phong đối với bối cảnh của đám người này cảm thấy rất đau đầu, híp
mắt nhìn Nhạc Nhạc đang uống cà phê, trong lòng rất là muốn, người này
có thể chỉ là một trong những người quan trọng, cùng lắm thì chính là
bạn của Thượng Quan Sở mà thôi, nhìn ánh mắt của cô cùng Thượng Quan Sở lúc đó chuyển động, hình như cũng không phải. Nhìn cậu đối với vợ của
Thượng Quan Sở rất nhiệt tình, nên là bằng hữu của vợ Thượng Quan Sở mới đúng. Nghĩ như vậy, trong lòng Hà Phong thầm tính toán.
Thượng Quan Sở cùng Diệp Thanh Linh một câu cũng không nói, mà Nhạc Nhạc cũng không quên cùng Thượng Quan Sở đấu võ mồm.
Lúc này biểu tình trên mặt Tô Phi rất nghiêm túc đến trước mặt Thượng
Quan Sở nói: "Sở thiếu, Ngô Vân gọi điện nói, Phác Dũng vô tội nên đã
được thả."
"Cái gì?" Diệp Thanh Linh kinh ngạc, nếu như vậy, Nghiêm lão gia làm sao bây giờ?
"Nghiêm lão gia có phản ứng gì không?" Thượng Quan Sở rất bình tĩnh, mặt anh không biểu hiện một chút cảm xúc nào.
"Nghiêm lão gia không có làm gì cả, nghe nói là rất tức giận." Tô Phi nói.
"Tiếp tục phái người theo dõi Phác Dũng." Thượng Quan Sở uống nước, nhìn Diệp Thanh Linh.
"Dạ." Tô Phi nhận lệnh liền đi đem quyết định của Thượng Quan Sở báo cho Ngô Vân biết mà chấp hành.
"Thanh Linh, không cần đau lòng thay Nghiêm lão gia." Thượng Quan Sở an ủi nói.
"Vâng." Diệp Thanh Linh gật đầu, nói: "Em chỉ là lo lắng thay Phác
Dũng." Nghiêm lão gia là loại người nào, không thể nào vì Nghiêm thiếu
mà từ bỏ được.
"Vì sao lại nói như vậy?" Đối với cách nói của Diệp Thanh Linh, mọi người đều không thể hiểu nổi.
"Phác Dũng nếu đã chết,người đàn ông kia,mọi người sẽ vĩnh viễn tìm không thấy." Diệp Thanh Linh thản nhiên nói.
Thì ra Thanh Linh là lo lắng cho anh, Thượng Quan Sở nhìn cô, mĩm cười
hạnh phúc, "Việc Nghiêm lão gia anh sẽ để cho Ngô Vân giải quyết ổn
thỏa. Trước khi chúng ta chưa tìm được manh mối của người đàn ông đó,
Phác Dũng cũng sẽ không chết."
Nhạc Nhạc ở bên cạnh đặt câu hỏi, "Thanh Linh vì sao có thể xác định Nghiêm lão gia sẽ không đau lòng?"
"Nghiêm thiếu gia không phải là con trai ruột của Nghiêm lão gia." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời.
"Cái gì?" Tin tức này làm tất cả mọi người vô cùng bất ngờ.
Diệp Thanh Linh cũng không có giải thích, nhấp một ngụm nước rồi đứng dậy.
"Thanh Linh đi đâu vậy?