huynh.” Mạch Tịch Xuân đường đường một trang nam tử, mà nghẹn
ngào như sắp khóc. “Trước khi đệ tròn tám tuổi, phụ thân mẫu thân ân ái, cả nhà vui vẻ, là một gia đình hạnh phúc nhất thế gian này… nhưng chính thứ này, chính là hồ yêu, mê hoặc phụ thân đệ, khiến ông biến thành một kẻ bạc tình vứt vợ bỏ con, khiến mẫu thân đệ buồn rầu mà chết, khiến
gia đình đệ tan đàn xẻ nghé, sau đó, hồ yêu hút cạn tinh huyết của phụ
thân, khiến ông phơi xác đồng hoang! Nếu không nhờ Tuyệt Tâm đạo trưởng, đệ cũng không thể tìm được hồ yêu để trả thù! Tứ sư huynh, huynh là một người hiểu biết sáng suốt như vậy, sao có thể giẫm vào vết xe đổ của
phụ thân đệ chứ?”
“Vậy ư?” Thu Hàn Nguyệt ánh mắt nóng rực, hai tay giơ ra phía trước,
hạ giọng nói: “Giao nàng cho ta trước, chuyện khác, chúng ta từ từ làm
rõ, nào, đưa nàng cho ta…”
“Không được, Tứ sư huynh, không được! Cho dù vì chuyện này mà huynh
hận sư đệ là ta, ta cũng quyết không để con hồ yêu này làm hại chúng
sinh, nàng ta là…”
Thu Hàn Nguyệt chậm rãi cất tiếng cười. “Tịch Xuân, đệ nhìn cho rõ,
nàng ấy không phải là con hồ ly hại chết phụ thân đệ, ngay đến khả năng
tự bảo vệ mình nàng ấy còn không có đừng nói tới hại người. Đệ hành tẩu
giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, từ bao giờ lại bắt nạt kẻ yếu thế kia? Đệ hãy…”
“Haizz!” Tuyệt Tâm đạo trưởng ngửa cổ lên trời mà than, “Đến giờ này
phút này, Thu thí chủ vẫn còn không chịu hối cải, đủ thấy yêu nghiệt này đã mê hoặc Thu thí chủ tới mức nào rồi. Tịch Xuân, giao yêu nghiệt cho
ta, bần đạo sẽ khiến yêu nghiệt này hóa thành hình người trước mặt tất
cả, sau đó sẽ dùng lửa để thiêu, để mọi người hiểu rằng, cho dù biến ra
hình dạng xinh đẹp yêu kiều tới đâu, cuối cùng cũng chỉ là đống xương
trắng!”
Những phàm nhân, là những người dễ bị ảnh hưởng và kích động bởi yếu
tố bên ngoài nhất, nếu trong một môi trường khoảng mười người mà có tám
chín người làm việc thiện, họ sẽ nghiêng về bên thiện; nhưng trong mười
người mà có tới tám chín người làm việc ác, thì họ sẽ nghiêng theo phía
ác.
Những người ngấp nghé ở ngoài cửa công đường, lý do ban đầu họ đứng ở đó, là vì bất bình thay Tùy Trần đạo trưởng, sau khi biết rằng người
lấy mạng đạo trưởng là người trong hoàng tộc, là huynh đệ thân cận của
đương kim thánh thượng và cũng là thành chủ của một thành, họ không hẹn
mà cùng nín thở, đứng nguyên tại chỗ nhằm mục đích xem náo nhiệt. Nhưng, biến cố đột nhiên xảy ra, có người cầm một con hồ ly lông trắng, chỉ
vào nó nói rằng đó chính là thành chủ phu nhân, khiến tâm trạng những
người đứng xem bỗng dưng bị kích động mạnh mẽ.
Yêu quái, yêu quái là gì? Yêu quái là súc sinh, là dị loài, sẽ hại
mạng người sẽ hút máu người, là thứ không thể chấp nhận được trên thế
giới này, đặc biệt khi nghe đạo trưởng nói sẽ thiêu chết con yêu tinh đó ngay tại công đường trước sự chứng kiến của mọi người, càng khiến lòng
người hào hứng mong được thấy cảnh ấy, sống cả trăm năm chưa chắc đã
được chứng kiến một lần, hôm nay vô tình gặp, đúng là đời này không sống uổng.
“Thiêu chết nó đi, thiêu chết nó đi!”
“Thiêu chết yêu tinh, để kiếp sau nó không dám làm yêu tinh nữa, không dám hại người nữa!”
“Thiêu chết nó, thiêu chết nó…”
Những tiếng ồn ào đó, Thu Hàn Nguyệt nghe mà như không hiểu, hai mắt
hắn chỉ nhìn chằm chằm vào đám lông trắng như tuyết kia, khuôn mặt anh
tuấn chẳng có bất kỳ biểu hiện gì, trống rỗng.
Mạch Tịch Xuân thấy vậy, giật lùi về phía sau một bước, trong lòng
bỗng trào dâng cảm giác hối hận, nhưng cũng tỏ ra kiên định, nói: “Tứ sư huynh, thật sự xin lỗi…”
“Tịch Xuân, mau đưa yêu nghiệt đây!” Tuyệt Tâm đạo nhân nghiêm mặt quát.
Thu Hàn Nguyệt đột nhiên nhún người, tay trái túm chặt vai Mạch Tịch Xuân, tay phải đoạt lấy hồ ly.
Mạch Tịch Xuân mặc dù lúc nào cũng trong trạng thái phòng bị, nhưng
cũng phải miễn cưỡng lắm mới tránh được, né người qua, hai tay vội vàng
giơ về phía trước, định đưa yêu nghiệt mà trong mắt y là không thể chấp
nhận dung nạp được kia cho Tuyệt Tâm đạo nhân.
“Nếu đệ còn niệm tình huynh đệ giữa hai ta, thì hãy mau dừng lại.” Thu Hàn Nguyệt nói.
Mạch Tịch Xuân ngẩn người.
Và trong lúc y do dự đó, một bóng người từ phía sau công đường vọt
tới, nhanh nhẹn cướp lấy tiểu hồ ôm vào lòng, rồi lại nhanh chóng lùi về phía sau.
“Dừng hết lại cho bổn vương.” Giọng nói đó, không cao mà cũng không
thấp. “Thái tử ở đây, kẻ nào dám làm loạn, giết không cần hỏi!” Giọng
nói này, lại hét vang như sấm, khiến mọi người có mặt ở đó, trừ Thu Hàn
Nguyệt, đều vô cùng kinh sợ, đám người đứng bu ở cửa công đường đang
huyên náo không ngừng bỗng dưng lặng ngắt.
Phùng đại nhân từ nãy tới giờ vẫn chau mày im lặng quan sát vội vàng
rời khỏi chỗ ngồi ở công án, vén áo bào quỳ xuống hành lễ: “Vi thần bái
kiến thái tử điện hạ.”
Nghiêm Triều Tông càng kinh ngạc hơn, trong lúc quỳ xuống hành lễ,
trong đầu băn khoăn, không hiểu tại sao người này lại xuất hiện ở đây.
Những người khác thấy thế, bất luận là nha dịch trong công đường hay
bách tính tới xem náo nhiệt, cũng đều nhất loạt quỳ xuống, tham kiến
