hoắt xào nấu. Diệp Tử Khiêm vắt vẻo hai chân trên ghế chờ “vợ” bưng bê các thứ ra. Giờ thì Tô Mạc mới biết mình vừa chọn phải một ông tướng khó tính làm ban
trai. Thấy ông tướng sì sụp thích chí, cô chỉ biết thở dài thườn thượt
và gắp cơm nhai trệu trạo. Bỗng dưng bát cô xuất hiện thêm một miếng
thịt luộc.
- Cái này ngon phết, ăn nhiều vào, gầy quá! – Tử Khiêm cố làm ra vẻ thản nhiên nhất có thể, hai tai cậu bỗng đỏ lừ lên.
Tô Mạc cười khì và cũng gắp một miếng vào bát cậu:
- Cậu thích ăn cái này hả, thế thì ăn nhiều vào!
- Gớm! – Tử Khiêm bĩu môi làm bộ làm tịch. Tô Mạc thấy thế càng buồn cười.
Sau khi ăn xong, trời cũng đã tối. Tô Mạc khuyên Tử Khiêm về nhà vì cứ ở mãi đây cũng không hay. Cậu cứ dùng dằng không chịu về và bôi ra đủ lý do. Cô cũng đành tiếp chuyện với cậu thêm một lúc
cho đến khi cậu không còn lý do nào để loi ra nữa thì thôi. Diệp Tử
Khiêm ức lắm, tiếp tục lý sự:
- Đằng nào bọn mình cũng đang yêu nhau cơ mà, tớ qua đêm cùng cậu thì có làm sao?
Tô Mạc há hốc mồm rồi hét tướng lên:
- Cái đồ biến thái trong đầu toàn thứ bệnh hoạn, biến ngay cho tớ nhờ!
Cậu giật nảy trước câu mắng của cô nhưng vẫn cố đôi co:
- Tớ có nghĩ bậy bạ gì đâu, chỉ là ngủ thôi mà, ngủ ấy… - Thà không nói
còn hơn, càng nói càng đen tối. Mặt mũi Tô Mạc đanh lại, cô chẳng thèm
nói nữa mà thẳng thừng mở cửa đẩy cậu ra ngoài.
Một tiếng rầm vang lên! Cô đóng sập cửa lại và khóa trái thật chặt.
- Ê, Tô Mạc! Mở cửa, mở cửa ra!
- …
- Quần áo tớ vẫn ở trong nhà cậu đấy! Tên kia mở ra ngay!Muốn trẫm chết rét à!
Mặc cho cậu kêu la, cánh cửa vẫn không một chút động tĩnh. Diệp Tử Khiêm
đứng ngoài cửa một hồi, không chịu được cái rét đang giáng xuống mỗi lúc một ác liệt, cậu chửi thầm vài câu rồi bực tức bỏ về.
Tựa mình
sau cánh cửa, Tô Mạc mỉm cười trước mẩu hạnh phúc bé xíu vừa thoảng qua. Cô đang cười ngây dại thì chuông di động vang lên réo rắt, vừa mở máy
thì nghe thấy giọng Diệp Tử Khiêm réo lên sa sả như sư tử:
- Đồ dã mam! Áo khoác trẫm để ở chỗ nhà ngươi hết! Sắp chết cóng vì đóng băng rồi đây này!
Tô Mạc có thể nghe rõ tiếng hai hàm răng cậu va vào lập cập. Cô nhìn về
chiếc sô pha, đúng là cái áo nỉ đen của cậu vẫn đang vắt vẻo ở đó. Hình
như lúc bị đẩy khỏi cửa, cậu chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, thảo nào cứ kêu lạnh.
Nghĩ đến cảnh tượng chàng trai đứng run cầm cập dưới trời đông, cô thấy buồn cười quá bèn cầm cái áo ra
ngoài ban công. Diệp Tử Khiêm đang đứng co ro phía dưới như một con mèo
bị bỏ hoang. Cô thấy thế liền lăn ra cười ngặt nghẽo. Diệp Tử Khiêm cáu
tiết:
- Cười cái gì mà cười! Người ta sắp đóng cục lại rồi đây này!
- Tớ ném áo khoác xuống cho cậu nhé? – Cô giao hẹn, thấy cậu mừng như chết đuối vớ được cọc, cô cười đến chảy cả nước mắt.
Cô tung chiếc áo xuống, Tử Khiêm đón lấy nhanh gọn ghẽ và lập cập khoác
lên người. Trông cậu có vẻ khá hơn lúc nãy nhưng hai đầu gối vẫn cứ đá
vào nhau. Hai người đứng cách nhau vài tầng nói chuyện:
- Tí thì chết rét!
- Ai bảo không chịu về cơ! Đáng đời!
- Hừ, đồ lòng lang dạ sói, tớ chết rét thì cậu được gì hả?
- Được nhiều lắm chứ! Đếm không hết luôn!
- Tô Mạc, rồi sẽ có ngày tớ cho cậu một trận, đang ngứa đòn chứ gì!
- Hừ, tưởng tớ sợ chắc!
- …
Khoảng cách mấy tầng lầu không ngăn được hai người tung lên ném xuống cho nhau những nụ cười giòn giã. Trông bộ dạng cả hai thật ngốc nghếch nhưng mặc kệ, cuộc nói chuyện vẫn diễn ra rôm rả.
Khi không còn gì để nói nữa, hai bên bắt đầu trầm xuống và nhìn nhau trong
im lặng. Cả hai không nỡ rời bỏ nơi mình đang đứng, mãi một lúc sau Tử
Khiêm mới tiếp tục nói chuyện:
- Hôm nay lạnh thật đấy!
- Ừ.
- Hình như sắp có tuyết nữa hay sao.
- Chắc vậy.
Cuộc trò chuyện cực kỳ vô nghĩa và nhảm nhí vậy mà không ai chịu kết thúc.
Hai người nói chuyện thêm hơn mười phút thì Tô Mạc bắt đầu thấy mặt Tử
Khiêm tái đi vì lạnh. Cô xót lòng toan bảo cậu về nhà, nhưng chưa kịp
lên tiếng thì đã nghe cậu ấp úng:
- Tô Mạc này… Giao thừa năm nay… Cậu đến nhà tớ nhé….
- …
- Tớ đã nói với bố mẹ tớ rồi… Hai người đã đồng ý, cậu sẽ đến chứ? – Vừa dứt lời, Diệp Tử Khiêm thấy căng thẳng hơn trước, khuôn mặt trắng bệch bỗng hơi đỏ ửng. Trái tim Tô Mạc
bắt đầu đập thình thịch.
Chàng đứng dưới đất, nàng đứng trên cao, hai người nhìn nhau một hồi. Tô Mạc khì cười và gật đầu thật sâu. Cô sợ nếu chỉ gật nhẹ, cậu sẽ không nhìn rõ câu trả lời.
- Được!
Bấy nhiêu đó cũng khiến cõi lòng chàng trai vui phơi phới, khuôn mặt cậu bỗng rạng rỡ hẳn lên như nắng xuân sưởi ấm lòng người.
- Vậy tớ về nói với bố mẹ đây.
- Ừ.
- Tô Mạc…
- Ơi?
- TỚ YÊU CẬU!
Cậu hét tướng lên như muốn tuyên bố cho cả thế giới này biết. Tô Mạc sững người một hồi cho đến khi hạnh phúc lan tỏa khắp khuôn mặt cô. Cô đáp lại đầy trân trọng:
- Tớ cũng yêu cậu, Tử Khiêm ạ. Những bông tuyết đầu tiên rơi xuống từ trên cao cùng với lời yêu cô dành cho cậu. Bông tuyết trắng lấm tấm trên vai người con
trai vinh dự làm nhân chứng vĩnh cửu cho mối tình thơ mộng.
Cô
đứng trên ban công một lúc rất lâu cho đến khi bóng dáng cậu mờ dần sau
làn tuyết t