ông Diệp Tử Khiêm
nhưng Ôn Tư Niên đã chặn con bé lại. Đang định mặc sức lên cơn, con bé
thấy ông anh rể xưa nay thường hay khéo miệng bỗng dưng cứ im bặt nhìn
chằm chằm vào bóng dáng đôi nam nữ đang bỏ đi, trong lòng nó chợt nảy ra ý đồ gì đó nên đành tạm thời ngậm miệng lại ngoan ngoãn.
Ra
khỏi phòng y tế, Tử Khiêm chỉ đưa Tô Mạc “chạy trốn” một đoạn. Cậu nắm
bàn tay cô chặt đến nỗi suýt bóp nát nó. Tô Mạc cứ lật đật đi theo. Được một khoảng kha khá, cô đứng khựng lại, kiên quyết không chịu đi tiếp và nhẹ nhàng nói với người con trai đang dìu cô đi:
- Cảm ơn cậu nhé, Tử Khiêm.
Cậu không trả lời, sống lưng vẫn vươn thẳng một cách ngoan cường khiến cô
hơi lúng túng. Cô hít một hơi thật sâu và cũng chẳng đòi cậu đáp lại.
Mạc lầm bầm, mặc cậu muốn nghe hay không thì tùy:
- Tớ về lớp học đây, cậu đi không?
Vẫn chẳng thấy chàng trai nói gì, cô thở dài thêm lần nữa, đang định bỏ đi
thì bỗng dưn giọng nói cậu bất chợt vang lên, là vui, hay đang buồn
không biết nữa?
- Đây chính là anh Tư Niên mà cậu nhhung nhớ ngày đêm đó sao?
Lần này tới phiên Tô Mạc là người rơi vào im lặng. Cô liếc nhìn Tử Khiêm
rồi khẽ nhắm mắt ra vẻ ngang bướng. Tử Khiêm cũng nhìn cô một hồi lâu
rồi lại tuôn ra những lời chế giễu cay đắng quen thuộc:
- Không ngờ cậu đã xáu thì chớ mà mắt mũi cũng chẳng ra đâu vào đâu. Lão ấy già khọm đến độ làm bố cậu được rồi ấy!
Dĩ nhiên Tử Khiêm đang nói vống lên vì Ôn Tư Niên chỉ hơn hai người có năm tuôi, không già đến mức phải gọi bằng bố. Nhưng nghe những lời đá xoáy
không thương tiếc ấy, trái tim Tô Mạc bỗng êm dịu như được xoa thuốc, cô bặm môi mỉm cười rồi phá lên ngặt nghẽo mộy tràng. Cô cười đến độ mặt
mũi méo xệch lại, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc biến thành một nhúm rúm
ró. Hình như tại cười nhiều quá , nên khuôn mặt nhăn lại đến độ ép cho
nước mắt chảy ra…
Tô Mạc định đưa tay gạt đi nhưng đã có người nhanh hơn cô.
Tử Khiêm chau mặt lại ra vẻ bực dọc nhưng mọi cử chỉ vẫn ấm áp đế không ngờ:
- Dở hơi à? Thế mà cũng khóc!
- Tớ…
- Im nào! – Cậu cố tình chen ngang, chẳng muốn để cho cô nói hết. Trong
khi những giọt nước mắt lạnh buốt đang thấm sang ngón tay mình, Tử Khiêm nói với giọng dò hỏi nửa thật nửa đùa – Mà thật ra cậu có thể chuyển
sang thích người khác được mà. Lão kia vừa già vừa xấu như ma, đã thế
lại còn đeo sẵn gông vào cổ rồi, cậu cứ cố chấp thích làm gì cho khổ ra.
- Cậu tưởng thích một người đơn giản như chọn rau ngoài chợ chắc? Bảo
không thích là bỏ ngay được à? Nếu dễ thế thì đời này đã chẳng còn bao
nhiêu người phải đau khổ vì tình.
- Thế cậu định đi làm kẻ thứ ba à? Đừng quên là lão ấy đính hôn rồi!
- Tớ…
- Tớ cái gì mà tớ! – Tử Khiêm lườm cô rách mắt. Thấy cô gái yếu đuối bâng khuâng đau khổ, dường như cậu đang động lòng trắc ẩn.
Bất thình lình một ngọn lửa không tên chợt bùng lên trong trái tim cậu. Tử
Khiêm như không kiểm soát được mình, ghé sát vào chiếc tai nhỏ xinh của
cô bé và thì thầm, khe khẽ:
- Thật ra tớ có thể giúp cậu quên được người ta.
- Giúp thế nào? Tô Mạc đang chơi vơi trong thế giới riêng nên chưa kịp
nhận ra khuôn mặt của người con trai đang áp vào má mình mỗi lúc một
gần.
Không khí bỗng nồng nàn hơi ấm, chỉ một giây nữa thôi là cậu có thể chạm vào làn môi mỏng manh ấy. Tim cậu đập càng lúc càng nhanh,
cảm giác co giật chạy dọc khắp hai cánh tay. Cậu nhắm chặt mắt lại nhưng đúng lúc ấy có một bàn tay chặn lên ngực cậu. Giọng nói cô gái nhỏ nhẹ
nhưng tỏ rõ thái độ khước từ:
- Xin lỗi, Tử Khiêm. Tớ không muốn quên anh ấy. Tử Khiêm chợt thấy
lạnh buốt đỉnh đầu như có ai vừa tạt một gáo nước vào đúng chỗ đó, bao
nhiêu lửa lòng nguội thếch, càng lúc càng lạnh rồi cuối cùng vã ra như
tro. Cậu cố nhếch mép cười làm bộ tỉnh bơ nhưng hai khóe môi đã hóa đá,
chẳng chịu nhúc nhích lấy một li. Tử Khiêm đành cố che giấu cơn giận tam bành đang bốc lên ngùn ngụt trong đầu và chuyển sang giọng giễu cợt
lạnh lùng, cay đắng khác hẳn phút trước:
- Đùa tí thôi! Nói thế mà cậu tưởng thật à! Vớ va vớ vẩn, ai dại gì mà hy sinh thế!
- Thế thì tốt. – Mạc cũng cười xòa vẻ không để bụng. Nụ cười của cô hòa
lẫn trong nước mắt, Tử Khiêm thấy thế càng bế tắc trong lòng.
Câu chuyện dừng lại ở đó, hai người cùng quay về lớp học trong im lặng. Cả
buổi học Tô Mạc cứ thẫn thờ, tan học rồi cắm mặt về thẳng nhà chứ chẳng
buồn trờ chuyện với ai. Ngoài những việc ấy ra, cô cũng chẳng còn gì
khác với ngày thường. Riêng Tử Khiêm không thấy dễ chịu chút nào, nhìn
bóng trơ trọi đơn côi của cô gái, cậu cứ thấy xót xa lạ. Nhưng khi sực
tỉnh, cậu lại nực cười vì thấy bản thân đang ôm rơm dặm bụng.
Bước về đến nhà, Tô Mạc vẫn chưa khỏi bang hoàng. Cô vào bếp nấu nướng như
một người máy và thoăn thoắt đơm đây cơm cho mẹ một chiếc cặp lồng cơm.
Cô không vội mở cửa đi luôn mà vẫn ngồi đờ đẫn trên sô pha, hai tay ôm
vòng qua gối, co ro phòng thủ như sợ ai đụng đến.
Trong đầu cô
giờ đây là một mớ hỗn loạn vì hình ảnh ai đó cứ ẩn hiện mãi không thôi.
Khuôn mặt thân thương của người ấy bị ký ức hỗn độn của cô cắt xé ra
thành muôn hình vạn t
