nói một câu nào khiến cho Luyến Thiên cảm thấy có chút áy náy.
Mặc dù cãi cùn không chịu nhận mình sai nhưng Luyến Thiên cũng cảm thấy
lần này mình thật sự quá đáng.
Qua hồi lâu, cô nhẹ giọng lí nhí
nói: “Tôi biết ý tốt của anh...Nhưng là....Nhưng là anh cũng không có
nói cho tôi biết trước. Thực sự tôi cũng không phải loại người cậy mạnh
không biết đạo lý.”
Vân Phi Dương không chút suy tư liền thốt ra: “Cô có biết là làm như vậy rất nguy hiểm không hả? Nhỡ đâu xảy ra
chuyện liên lụy tới những người xung quanh thì sao? Bọn họ chẳng phải tự nhiên gặp xui xẻo. Hỏng xe không nói nhưng người ta mà bị thương thì cô tính sao đây?”
Anh không chút suy nghĩ chỉ trích cô càng khiến
cho Lê Luyến Thiên cảm thấy áy náy nhưng lời xin lỗi cũng nghẹn lại.
Nhắt thời hai người trở nên trầm mặc thậm chí đến khi ra vào khám hai
người vẫn không nói chuyện với nhau.
Luyến Thiên thấy mọi người
tới khám rất nhiều, vốn nghĩ rằng sẽ phải chờ rất nhiều thời gian. Không ngờ Vân Phi Dương không biết làm cách nào mà cô vừa tới đã được gọi
tên.
Luyến Thiên đang kinh ngạc không nói nên lời liền nghe thấy những người đang chờ bên kia phản đối
“Cô y tá, cô y tá. Chuyện này là thế nào?Chúng tôi đã xếp hàng chờ lâu như vậy thế sao bọn họ vừa mới tới đã được vào khám?”
Y tá lạnh lùng nói: “Người ta sớm đã xếp số, ai bảo anh động tác quá chậm.”
Nghe y tá nói vậy, Luyến Thiên càng thêm rối lòng. Đối với chuyện cô hiểu
lầm Vân Phi Dương lại càng cảm thấy mình có lỗi.Là tại mình sĩ diện mà
tạo ra sai lầm.
Vừa vào cửa, Luyến Thiên đang muốn mở miệng cảm
ơn Vân Phi Dương nhưng lại nghe y tá nói: “Vân tiên sinh, đã lâu không
gặp, bác sĩ của chúng tôi rất hay nhớ tới ngài đó nha~còn nói là anh
không xem cô ấy là bạn cũ.” Nghe khẩu khí tràn đầy thân mật, Luyến Thiên cảm thấy hơi khó chịu.
“Phi Dương, anh đừng nghe cô ấy nói. Cô
ấy mới là người ngày ngày mong nhớ anh đó. Anh cũng thật là tới hôm nào
không tới lại tới hôm nay. Tôi đang bận tối mắt tối mũi đến cả uống cốc
cà phê cũng không được.” Lý Dược Thăng ngồi trước bàn làm việc kêu lên
Vốn là nghĩ anh có ý tốt xếp số trước cho cô không ngờ chính là nhờ quen biết mà chen ngang vào thôi.
Lý Dược Thăng thấy khuôn mặt dễ thương của Luyến Thiên đầu tiên là sửng sốt sau mới cười nói: “lại đổi khẩu vị?”
“Cô nói gì vậy?” Vân Phi Dương không được tự nhiên nhìn về phía Luyến Thiên lại thấy cô đang cắn môi liền chột dạ đem tầm mắt dời ra chỗ khác.
Không nên như vậy, không nên như vậy. Vân Phi Dương không khỏi hoảng sợ, làm sao anh lại có loại phản ứng này chứ?
Vân Phi Dương không chỉ kinh ngạc trước thay đổi của mình mà còn cảm thấy lo lắng.
“A, Thật xin lỗi. Lê tiểu thư phải không? Cô đừng bận tâm, con người tôi
vốn là hay có thói quen đùa giỡn người khác. Đừng để trong lòng nhé. Để
tôi xem chân cô một chút nào.” Lý Dược Thăng vội vàng nói.
Luyến
Thiên cũng không có nói nhiều, chỉ lạnh mặt hỏi: “Bên ngoài nhiều người
đợi như vậy, nếu như tôi cũng xếp hàng thì mất bao nhiêu thời gian?”
Y tá nhanh chóng cướp lời: “Đợi đến sáng mai cũng chưa chắc được vào khám nữa. Nếu không phải Vân tiên sinh là bạn tốt của bác sĩ chỗ chúng tôi
thì làm sao đã đến lượt cô vào khám?” Mặt cô ta mang theo ý cười nhưng
giọng nói lại đầy chua ngoa, cặp mắt cũng không che giấu được ghen tỵ.
Cô ta không tìm ra được con nhóc này có điểm gì hấp dẫn Vân Phi Dương.
Vân Phi Dương không chỉ đẹp trai xuất chúng mà còn có một phong thái mê
người khiến cho tất cả y tá trong bệnh viện đều phải thẹn thùng ngưỡng
mộ. Vân Phi Dương cùng Lý Dược Thăng chính là bạn học cũ nên các cô có
thể thường xuyên gặp anh.
“Cho nên đều là nhờ Vân tiên sinh đây?”
“Vậy thì cũng không nên tiếp tục khám, cảm ơn ý tốt của mọi người” Luyến Thiên cảm thấy có chút bực bội.
Lý Dược Thăng cười nói: “Lê tiểu thư đừng nghe y tá Vương nói, cô ấy trời
sinh có tính hay nói đùa. Tôi nhìn chân cô bị sưng rất nghiêm trọng, để
tôi xem một chút nào.”
Luyến Thiên lắc đầu nói: “Không được, bên
ngoài còn rất nhiều người bị thương còn nghiêm trọng hơn tôi nhiều, để
bọn họ chờ lâu như vậy thật không công bằng, tôi làm sao có thể khám
trước!”
“Cũng không phải quá nghiêm trọng. Tôi giúp cô khám nhanh một chút là được rồi mà.” Lý Dược Thăng vẫn giữ vẻ hòa khí thuyết phục
cô.
“Không được. Nếu tôi không xếp hàng giống như người khác thì
cũng không có quyền chen ngang như vậy.” Luyến Thiên cũng rất kiên trì.
Lý Dược Thăng bất đắc dĩ cầu cứu Vân Phi Dương: “Phi Dương----“
Lời Luyến Thiên nói anh cũng không phải không nghe thấy ngược lại còn nghe
rõ ràng từng câu từng chữ. Cô lại từ chối ý tốt của anh. Vân Phi Dương
từ trước tới nay chưa bao giờ đối xử với một cô gái như thế. Nhưng cô
chính là không phân biệt được tốt xấu mà!
“Tới thì cũng đã tới
rồi. Cần gì phải làm cho tất cả mọi người đều khó chịu như vậy? Nếu
không phải nhờ tôi thì căn bản người nghèo như cô cũng chưa được bước
chân vào đây đâu.” Anh không nghĩ ngợi gì nói.
Luyến Thiên vốn đã không đổng tình nay lại nghe anh chỉ trích mình như vậy trong làng càng thêm tứ
