XtGem Forum catalog
Cô Nàng Xinh Đẹp Ngọt Ngào

Cô Nàng Xinh Đẹp Ngọt Ngào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323233

Bình chọn: 10.00/10/323 lượt.

gười thư ký như cô mà thôi. Về phần thời gian làm

việc, cô chỉ cần hoàn thành công việc tôi giao là được, về nhà sớm cũng

không thành vấn đề.”

“Tôi không tin anh là người tốt như vậy. Anh nhất định có mục đích khác.” Cô bĩu môi.

“Hay cô không tự tin về trình độ học vấn của mình, thực tế bằng cấp của cô

đều là cái danh, cô căn bản không có chút thực lực. Chính vì thế nên cô

mới cam tâm tình nguyện làm một chức vụ nhỏ. Đúng giờ về nhà chỉ là cái

cớ.” Xem ra phải dùng chiêu khích tướng với cô mới được.

“aizz,

tôi đã làm hết sức mình rồi, có ai muốn thành tích của mình không tốt?

Cũng có vài vị giáo sư giúp tôi trong việc chuẩn bị thi tốt nghiệp.

Nhưng chỉ là giảng bài thêm thôi. Muốn không làm gì cũng được hưởng ư?

Chỉ cái loại người có tiền như anh mới làm những chuyện đó thôi.”

“Bằng tốt nghiệp đại học cũng không nói lên năng lực của con người được” anh

vẫn nói với cái giọng đầy khiêu khích, nếu như không chọc giận cô, cô

tuyệt đối không cam tâm đi vào “khuôn khổ”.

“Anh~~~~” Luyến Thiên giận tới nỗi nói không nên lời.

Vân Phi Dương tiếp tục nói: “Nếu không tại sao với cá tính yêu tiền như

mạng của cô, cô lại có thể từ chối một công việc lương cao như vậy? Ajzz thôi tôi tìm người khác còn tốt hơn. Chẳng qua có người không đủ trình

độ mà thôi. Cần gì phải kiếm cớ chứ”

Đầu Luyến Thiên đã muốn bốc khói: “Được rồi. Tôi đồng ý”

“Thật sự?” Vân Phi Dương cười trộm trong lòng.

“Dĩ nhiên, đáng lẽ tôi đang tính toán tìm công việc làm thêm buổi tối. Hiện tại có công việc lương cao như vậy, anh lại rất thành khẩn cho nên tôi

chịu thiệt một chút vậy.” Cô làm bộ dáng đầy chính nghĩa nói.

“Vậy cô bây giờ về nhà nghỉ ngơi chờ chân tốt hơn hãy đến công ty nhận việc. Tôi không muốn người ta nói tôi quá hà khắc với nhân viên. Huống chi cô bây giờ đến đi bộ còn khó khăn làm sao theo tôi ra ngoài được đây? Để

tôi đưa cô về nhà.”

“Đưa tôi về nhà?” Luyến Thiên kinh hãi

Vân Phi Dương vừa thu xếp đồ đạc vừa nói: “Bộ dáng của cô như thế này làm

sao bắt được xe về nhà? Hơn nữa cô cũng là nhân viên của tôi. Đừng nghĩ

tôi có ý đồ gì với cô.”

Đột nhiên Luyến Thiên cảm thấy Vân Phi Dương cũng không quá đáng ghét. Anh cũng có chút chút ưu điểm đó chứ.

Cô nghiêng đầu nhìn Vân Phi Dương, trong lòng ngổn ngang nghĩ ngợi.

sssssssssssssss Ngồi trên xe, Luyến Thiên không ngừng chỉ đường về nhà cho Vân Phi Dương

nhưng khi đến một khúc rẽ xe đột nhiên nhanh như cắt quành sang một

hướng khác.

Luyến Thiên khó hiểu nhíu chặt hai hàng lông mày:

“Nàyyy~ Tôi là nói anh đi lối kia kìa.” Cô cảm thấy bực mình, rõ ràng cô đã nói rất rõ ràng, làm sao anh có thể nhầm được.

“Tôi biết”. Anh vẫn hết sức ung dung nói.

“Biết? Biết mà anh còn đi đường này hả? Tôi nói cho anh biết nhé. Tôi chỉ là nhân viên tài chính tầm thường ngay cả một cái thẻ tín dụng cũng không có. Anh định bắt cóc một kẻ nghèo kiết xác như tôi sao?” Cô lại bắt đầu tức giận, vốn đã nghĩ về anh tốt một chút giờ mới biết mình quá ngây thơ rồi. >^<

Anh liếc cô một cái, mắt cũng hiện lên ý cười, thuận miệng nói: “Bắt cóc cô thà rằng đem bán còn đáng tiền chút. Mặc dù cô không đủ ‘điện’ ‘nước’, nhìn vẫn giống một nhóc con nhưng gương mặt cũng thật đáng yêu. Chắc cũng sẽ có người chấp nhận được” :-j Xe vẫn tiếp tục đi trên một con đường xa lạ.

Luyến Thiên không nói gì, mím chặt môi, quan sát từng biểu hiện trên gương mặt anh, lòng tràn ngập nghi ngờ và cảnh giác.

Vân Phi Dương cười, có lẽ cô cũng đã nghe ra là anh đang nói giỡn. Nhưng thật không ngờ, Luyến Thiên Cái gì cũng không nói đột nhiên nghiêm mặt, giành lấy tay lái của anh.

“Nàyyy~~~~” Mặc dù từ trước tới nay Vân Phi Dương vẫn luôn tỉnh táo bình tĩnh đối mặt với mọi tình huống nhưng trong lúc như bây giờ thì anh không thể không toát mồ hôi lạnh. Xe thì đang chạy trên

đường cao tốc với tốc độ cao, xung quanh biết bao xe qua lại vậy mà cô

lại làm như vậy.

Tiếng còi xe phản đối vang lên bốn phía.

Vân Phi Dương trợn mắt lên mắng: “Cô làm cái gì vậy? Mở to mắt ra mà nhìn, tôi đưa cô tới nơi nào?”

Luyến Thiên ngẩng đầu, nhìn thấy một chữ thập đỏ chót lắp bắp nói: “Bệnh...Bệnh viện?”

“Tất nhiên rồi! May mà cô còn nhận ra được chữ Trung Quốc đấy” Đoạt lấy tay

lái, Vân Phi Dương ổn định lại xe quay sang cằn nhằn cô.

Vân Phi

Dương tiếp tục than vãn: “Không hỏi rõ ràng liền làm loạn. Vốn là tôi

tốt bụng định đưa cô đến bệnh viện khám chân. Haizzz đúng là lo chuyện

bao đồng mà”

Dù biết mình đuối lý nhưng Luyến Thiên vẫn ương

ngạnh cãi lại: “Ai bảo anh không nói sớm. Nếu như anh nói trước không

phải sẽ không xảy ra chuyện gì sao?”

Vân Phi Dương tới giờ vẫn

không hiểu tại sao cô lại cố chấp đến như thế cơ chứ. Anh từ trước tới

nay luôn khéo léo đối mặt với mọi tình huống nhưng sau khi gặp Luyến

Thiên, dường như tất cả đều khác đi.

Đối với những cô gái khác,

nếu như gặp phải tình huống như Lê Luyến Thiên, Chắc chắn sẽ cảm động

tới rơi nước mắt. Còn Lê Luyến Thiên thì không bao giờ phản ứng như thế.

Rốt cuộc cô là kiểu người như thế nào vậy???

Vân Phi Dương nghĩ ngợi nhíu chặt mày.

Anh không