Snack's 1967
Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326961

Bình chọn: 8.00/10/696 lượt.

éo hồn vía lại, nghiêm khác phê phán

đồng chí Tần Mạch “Tần tiên sinh, anh không thích em, làm ơn đừng nói

những lời dễ gây hiểu lầm nữa…”

“Anh cần em.” Anh thản nhiên nói nhưng trong lòng tôi đang nhảy

lambada, anh dừng lại một chút rồi khẽ cười nói, “Mà có lẽ bây giờ em

cũng cần anh.”

Lời này ý nghĩa ái muội, ngữ khí dâm đãng chắc chắn là ám chỉ việc

kia nhưng tôi cũng không phủ nhận hiện giờ tôi cần một người đàn ông,

một bạn trai thật sự, một người có thể cùng đi đến hôn nhân.

Sự thật đè nặng làm tôi á khẩu, một lúc sau mới thở dài thừa nhận: “Anh nói đúng, em cần.”

Anh cũng thôi trêu ghẹo tôi nữa, cũng yên lặng cùng tôi một lúc rồi hỏi: “Trong nhà bức hôn sao ?”

Tôi điên lên: “Tần Mạch, mẹ kiếp, anh đừng có sắc bén như vậy được không?”

Anh làm ra vẻ thực bất đắc dĩ nói: “Không may, anh có thể giải quyết

khó khăn này cho em.” anh nói tiếp ” Muốn bố mẹ đừng lo lắng thì con gái trong nhà phải lấy chồng sớm mới là thượng sách.”

Không nghĩ tới anh lại an an ủi tôi, một mảnh tâm tình không khống

chế được trở nên mềm mại, tôi ngồi ở trên giường, nhìn căn phòng quen

thuộc, lại nhớ từ cấp hai đến đại học, gia đình đều không quan tâm đến

việc yêu đương của tôi, không ngờ vừa mới ra ngoài đi làm thì đã vội vã

tìm người để gả đi cho khuất mắt nhưng vấn đề là bộ mấy người tưởng đối

tượng sáng giá để tôi trao gửi cuộc đời này dễ dàng tìm được lắm hay

sao?

Trong lòng tôi tự dưng thấy tủi thân kinh khủng, cũng không hiểu ma

xui quỷ khiến làm sao mà kể hết mọi chuyện vụn vặt hôm nay cho anh nghe

từ việc đứa nhỏ của anh họ lớn nghịch ngợm nhưng thật đáng yêu, đám cưới của chị họ rồi việc mẹ tôi cằn nhằn, tôi cứ huyên thuyên không ngừng,

còn anh chỉ im lặng nghe, nói xong lời cuối cùng, tôi kết thúc bằng một

tiếng thở dài: “Hôm nay thật là mệt chết.”

Anh lại nở nụ cười: “Vậy mà có người đưa tới tận cửa em còn không cần?”

“Em là người có nguyên tắc.”

” Ừ, được rồi, nguyên tắc.” Anh nói mơ mơ hồ hồ, tôi không nghe rõ

ràng, cũng lười hỏi lại, quyệt miệng chúc ngủ ngon rồi tắt máy.

Không ngờ, ngoài dự liệu đêm nay tôi ngủ rất ngon.

Tôi ngủ thẳng cẳng đến mười một giờ sáng thì mẹ tôi đẩy mạnh cửa bước vào, mắt mũi tôi vẫn tèm nhèm, tiếp tục kéo chăn trùm kín đầu, lẩm bẩm : “Cho con ngủ thêm miếng nữa… ngủ thêm một chút thôi, trời lạnh lắm.”

“Có người tìm con.” Mẹ già thanh âm bí mật mang theo mấy phần tưởng

áp lực nhưng không có áp lực, kích động, “Mau đứng lên, con xem cái nết

ngủ của con kìa!”

Tôi túm chăn, giống như sâu uốn éo vài cái, làm nũng: “Cho ngủ thêm một chút thôi mà.”

“Hà Tịch!” Đềxiben tăng vọt, nghe như mẹ già sắp sửa đánh người rồi.

“Cho cô ấy ngủ thêm một lát nữa đi, không sao đâu bác.”

Giọng nói này…

Tôi mở bừng mắt, ngồi phắt dậy, đến khi thấy người đang đứng trước

cửa thì đầu óc choáng váng, vỗ mạnh mấy cái vào đầu mình cho đến khi

biết chắc mình không nằm mơ mới kinh hãi kêu lên: “Anh! Anh từ đâu nhảy

ra vậy?”

Tần Mạch, anh muốn đột nhập vào tận sào huyệt của tôi luôn sao?

Tần Mạch nhíu mày, trong ánh mắt có chút tức giận nhưng e ngại sự có

mặt của mẹ tôi nên không biểu lộ gì, ngược lại mẹ tôi lại nổi giận đùng

đùng: “Nhảy cái gì mà nhảy? Con xem con giống cái gì! Mau đi rửa mặt,

chải đầu cho mẹ! “

Tôi cào đầu: “Mẹ, anh ta…”

Mẹ tôi dịu dàng nhìn rồi đến vuốt tóc tôi nói: “Mẹ biết con hiếu

thảo, nhưng năm mới tết đến thì Tiểu Tần cũng phải về nhà một chuyến

thăm hỏi mọi người, làm sao mà theo con được? Gia đình người ta có mỗi

một đứa con trai, mình là con gái phải biết lý lẽ một chút. Con coi, hôm nay Tiểu Tần cũng đã đến tìm con rồi phải không?”

Tôi dại ra: “Cái gì?”

“Người trẻ tuổi nóng nảy cãi nhau là chuyện bình thường, con cũng

đừng bướng bỉnh nữa, Tiểu Tần cứ liên tục nhận lỗi làm mẹ cũng áy náy,

con mau rửa mặt rồi nói chuyện đàng hoàng với nó.”

Tôi chậm rãi tiêu hóa những lời mẹ già vừa nói rồi cười lạnh, không

hổ danh là gian thương, anh lừa dối mọi người rồi đến nhà tôi lừa luôn

sao. Tôi hung hăng nhìn Tần Mạch thì thấy anh đang ngó lơ lên tường,

hình như cảm nhận được ánh mắt giết người không đao của tôi, anh thản

nhiên nhìn lại, điệu bộ như mọi chuyện không liên quan đến mình nhưng

tôi lại thấy rõ ràng ý cười đầy mắt ai kia.

Khi rửa mặt, chải đầu xong xuôi, lấy lý do đi mua đồ ăn sáng, tôi kéo Tần Mạch ra ngoài. Đi một đoạn áng chừng có thể tránh được tầm quan sát từ ban công nhà mình, tôi mới lạnh lùng trừng mắt nhìn anh trong chốc

lát, hỏi: ” Sao anh biết địa chỉ nhà em?”

Anh nói như không: “Em có bạn tốt thiệt đó, anh chỉ nói anh muốn tỏ tình với em thì cái gì cô ấy cũng khai ra hết.”

Trình Thần! Cái đồ phản quốc thông đồng với địch!

Tôi đỡ trán: “Tần tiên sinh, anh muốn dồn em vào đường cùng sao.”

Anh nói: “Nếu người ở cuối đường là anh, em có gan đi tiếp thì anh cũng không ngại.”

“Anh có biết sẽ có hậu quả gì không? Mẹ anh sẽ nghĩ anh là đối tượng

kết hôn của em! Chuyện đó và chuyện hai chúng ta sống chung là hai khái

niệm hoàn toàn khác nhau!”

“Chuyện đó cũng thường thôi, mẹ anh cũng nghĩ y như vậy.”

Cằm tôi rơi xuố