giản dị mà tinh xảo. Anh yêu hết tất cả, tất
cả con người cô. Tình yêu anh dành cho cô mãnh liệt ko thua bất kì ai,
thậm chí còn hơn hẳn. Thế mà vòng đời số phận lại xô đẩy một người con
trai khác đến bên cạnh cô. Trước khi có hắn, cô cũng rất yêu anh. Trước
khi có hắn, cô thuộc về một mình anh. Cả hai đều cố gắng vun đắp cho
hạnh phúc mai sau….. Vậy mà…… Hắn lại xuất hiện! Rốt cuộc đó là số phận
đã được định đoạt từ lâu….hay chỉ mới thay đổi?
Đứng dậy đến
bên giường Hạ Quyên, Hải Thanh trầm tư ngắm nhìn khuôn mặt kiều diễm
đang thiêm thiếp ngủ say ko biết gì của cô. Cô đẹp lắm! Hệt như một nàng công chúa bước ra từ thế giới cổ tích ảo tưởng. Anh nhẹ nhàng áp trán
mình lên trán cô, lửa nóng hừng hực trong lòng đang dịu lại rất nhanh.
Đặt một nụ hôn lên môi người yêu, Hải Thanh nhắm mắt lại cố gắng kìm nén cảm xúc đau khổ của mình. Anh nói nhỏ, nhưng lại ẩn chứa sự van xin
đáng thương:
-Đừng bao giờ rời xa anh nhé…….Hạ Quyên!
“Chát”
Trong căn phòng rộng thênh thang với màu sắc xanh tươi tinh khiết bỗng vang vọng lên một âm thanh giòn giã, chát chúa đến xót
lòng.
-ĐỒ VÔ DỤNG!!!
Bảo Kim Thư giận dữ hét lên hết
công suất với một người con gái có mái tóc màu cà phê đang ôm mặt nằm
dưới sàn kia. Trên má cô gái đó in hằn dấu năm ngón tay đang bắt đầu ửng đỏ. Rõ khốn kiếp mà! Một chuyện cỏn con đơn giản mà làm cũng ko xong.
-Tại sao nó vẫn còn sống? – Kim Thư hít một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi lạnh lùng hỏi Lan Du.
-Ko biết! – Cô trơ lì ko kém.
-S.h.i.t!
“Chát”
“Chát”
“Chát”
“Chát”
“Chát”
……
Những âm thanh ghê rợn ấy vang lên ko ngừng. Kim Thư cầm chiếc roi da
quất mạnh, trút đổ toàn bộ lòng căm hận trong lòng vào thân thể người
con gái tội nghiệp kia. Lan Du nghiến chặt răng ko thốt ra một lời hay
hành động nào có thể cho là phản kháng. Cô đang nhìn Minh Duy, một cách
đau đớn…..anh ko ngăn cản Kim Thư đánh cô. Minh Duy nhận được ánh nhìn
của Lan Du thì ngay lập tức quay mặt sang chỗ khác, mặc kệ ánh mắt đau
khổ của cô.
Càng ngày càng có nhiều vết hằn đỏ sưng tấy xuất
hiện trên làn da trắng hồng của Lan Du, có nhiều chỗ bị quất mạnh đến
nỗi rướm máu, chảy thành dòng. Kim Thư dừng tay lại, vứt cây roi xuống
sàn nhà nói:
-Mày đã hết giá trị lợi dụng, biến đi cho khuất mắt tao!
Dứt lời, cô bỏ đi ra khỏi phòng.
.
.
.
.
.
Hết giá trị lợi dụng ư?
Hơ, đúng là một con quỷ đội lốt thiên thần!
Lan Du cười khinh một cái rồi chống tay gượng đứng dậy. Bỗng nhiên, có một bàn tay to lớn giơ ra trước mặt cô……Minh Duy!?
-Đưa tay đây! – Anh nói gọn lỏn và đặt hộp cứu thương xuống sàn.
Giả tạo ko? Chẳng phải lúc nãy anh ko thèm để ý gì đến cô sao? Giờ lại giúp đỡ…..nực cười!
Lan Du gạt mạnh tay Minh Duy ra, cô nhìn anh vừa phẫn nộ mà vừa bi thương:
-Một lũ khốn nạn…..ko nghe cô chủ đáng quý của anh nói à? Diệp Lan Du này đã hết giá trị rồi, ko đáng để anh thương hại đâu!
-Tôi ko thương hại cô! – Minh Duy điềm tĩnh đáp.
-Tôi ra nông nỗi này, tại sao lúc nãy anh ko ngăn cản? Dáng vẻ hiền lành lương thiện của anh đâu rồi? Chó nhai hết rồi sao?
-Cô muốn nói sao cũng được, nhưng trước tiên phải làm sạch vết thương đã.
Ánh mắt kiên định của Minh Duy cơ hồ đã làm lung lay ý chí của Lan Du.
Cô im lặng để anh sát trùng vết thương và bôi thuốc cho mình. Từng khía
cạnh trên gương mặt tuấn tú được thu hồi hết vào mắt Lan Du. Anh khác
với người con trai vô tình lúc nãy, khác xa hoàn toàn. Đây chính là Minh Duy đã làm cô xao xuyến ngay từ lần gặp đầu tiên trước cửa nhà. Dịu
dàng…..nhưng quá lạnh!
-Sao…..anh lại giúp tôi? – Lan Du vô thức lên tiếng.
-Hửm? Tôi ko muốn ai nghĩ xấu đến tiểu thư cả.
-Anh nói vậy là ý gì?
-Tiểu thư…..vốn ko phải loại người như thế!
-Cô ta còn độc hơn cả loài rắn độc nhất thế gian này, việc gì anh phải biện minh?
-Tôi ko biện minh, đó là sự thật!
-Đúng là một kẻ tâm thần……
-Ừ, tôi là một tên bệnh hoạn.
Minh Duy cười. Lan Du cảm thấy có gì đó rất lạ trước nụ cười ấy. Nó lấp lánh sự hạnh phúc nhỏ nhoi, hình như là thế. Ko ưu tư phiền muộn, rất
tự nhiên!
-Xong rồi, cô về đi!
-Anh ko đưa tôi về?
-Tôi phải ra ngoài với tiểu thư!
-Lúc nào cũng tiểu thư…….anh yêu cô ta hả?
-Hì……tôi sẽ bảo người khác đưa cô về. Tạm biệt! – Minh Duy lảng tránh
câu hỏi của Lan Du, anh dặn dò một câu rồi ra khỏi phòng.
Chỉ
còn lại Lan Du ở bên trong. Khoảng không gian nơi đây quá đỗi lạnh lẽo
và tĩnh lặng. Cảm giác dịu dàng, yên bình hồi nãy đâu rồi?
“Tách”
Một giọt nước trong suốt rơi xuống sàn nhà, đó là kết tinh của những
uất ức trong lòng cộng với tình cảm mới chớm nở ko lâu mà đã lụi tàn của Lan Du. Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi mà sao lại xót đến thế này?
Phải rồi…..một đứa con gái tầm thường như cô…..làm sao có thể xứng với anh được!
Ảo tưởng quá Lan Du à!
Đưa tay lên quệt đi dòng nước mắt ướt đẫm mi cong, Lan Du ôm ngực nén
cảm xúc lại. Cô nhìn lướt qua những miếng urgo màu da vài giây rồi lặng
lẽ đứng dậy, lững thững mở cửa phòng bước ra, như một cái xác ko
hồn.........
*-*
Hải Thanh.
