ƠNG CHỈ!!!!!!!!!!!
-AAAAAA…..HAHAHA…..CÔ CHÚ ƠI…….CỨU CON…..HAHAHA…….
Dương ra sức thọc léc Nguyên làm cậu cười lăn lộn, quằn quại trên
giường còn hơn cả rắn. Vợ chồng ông Doanh nghe rầm rầm trên lầu cùng với “tiếng kêu cứu thảm thiết” của Nguyên liền chạy lên phòng Dương xem có
chuyện gì. Bà Giang mở cửa ra lo lắng hỏi:
-Gì mà rầm rầm vậy hai đứa!??
-Cô ơi....help......
Nguyên đưa tay ra điệu bộ như cần được cứu. Ông Doanh nhịn cười, chau mày nghiêm nghị:
-Trời.....thế mà cứ tưởng gì.....thiệt tình. Hai đứa thay đồ cho dễ
chịu tí rồi chuẩn bị xuống coi đá banh, ko ba quất vào mông mỗi đứa vài
roi bây giờ!
-Tụi con xong ngay đây!
Dương cười hì hì
nói, buông Nguyên ra lại còn tử tế phủi áo cho cậu. Nhưng sau khi cánh
cửa phòng đóng lại, chắc chắn ba mẹ đã đi xuống nhà, ánh mắt chứa tia
lửa điện của anh chiếu thẳng vào kẻ gây rối đang nẳm ưỡn ngực trên
giường thở phì phò kia. Và rồi.....tiếng thét của ai đó lại vang lên
khắp nhà. Hai ông bà bên dưới chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm bởi cái tính
nghịch ngợm của 2 thằng con trai ko khác gì con nít dù đã qua tuổi
trưởng thành.
Ầm.....ầm......
Từng đợt sấm bất ngờ giáng xuống thành phố
hoa lệ Salin, kéo theo làn mưa bụi trắng xóa làm mờ cả mắt. Bầu trời xám xịt dày đặc mây, trông mọi thứ thật u ám, ảm đạm. Tại bệnh viện Đa khoa Thành phố, phòng VIP đặc biệt, có một cô gái lặng lẽ đứng cạnh bên
thành cửa sổ ngắm mưa buồn bằng đôi mắt sâu thăm thẳm. Ko thể biết được
bây giờ cô đang suy nghĩ những gì, nhưng dáng vẻ của cô lại góp phần sầu não hơn cho cơn mưa như trút nước ở ngoài kia.
Hoàng Hạ Quyên
trầm ngâm nhìn những giọt mưa trong suốt đọng lại trên mặt kính. Cô đưa
tay lên như muốn chạm vào chúng, nhưng ko thể. Tựa đầu vào tường, Hạ
Quyên tiếp tục ngắm nhìn cơn mưa từ thiên đường vô tư rơi xuống trần
gian. Cô cảm thấy có gì đó rất quen, nó như đang ẩn nấp trong những giọt nước vô tri kia.
-Hạ Quyên! – Một giọng nói ấm áp bỗng vang lên ở đằng sau lưng cô.
Hạ Quyên quay lại, là anh – người con trai cô yêu nhất trên thế gian
này. Mái tóc màu đen kiểu cách của Hải Thanh bết lại do bị ướt nước mưa, chiếc áo sơ mi màu đen ướt đẫm áp sát vào người anh làm lộ ra những thế mạnh về cơ thể. Cô chạy lại nhìn anh áy náy, nếu ko vì cô đòi ăn súp
cua thì anh đâu có phải ướt như thế này.
-Anh....sao ko mặc áo mưa vậy?
-Anh quên đem. Nhưng có sao đâu mà!
-Hic.....em xin lỗi......tại em đòi ăn......
Hải Thanh đặt 2 ngón tay lên làn môi đỏ hồng âm ấm của Hạ Quyên ko cho
cô nói nữa. Anh mỉm cười dịu dàng, nụ cười này có uy lực đến nỗi Hạ
Quyên phải ngây người đi:
-Anh đã nói ko sao là ko sao. Chẳng
lẽ vợ mình muốn ăn súp thôi mà anh lại ko mua được sao!? Với lại.....anh thế này chắc hấp dẫn hơn chứ nhỉ? Lúc nãy mấy cô y tá ở sảnh nhìn anh
hoài luôn đó!
Lúc này Hạ Quyên chỉ biết phì cười thôi. Cô nhéo mũi Hải Thanh một cái:
-Cái tính tự tin quá đà ko bỏ được. Thưởng cho anh nè!
Dứt câu, Hạ Quyên nhón chân lên hôn lên má Hải Thanh. Anh có vẻ hơi bị bất ngờ nên chỉ cười ngờ nghệch, trông ngố lắm!
-Đáng lẽ phải hôn vào môi chứ!? Em thật là......
-Xí.....đừng có được voi đòi tiên nhá, ko có đâu! :P
Hải Thanh chỉ cười xòa có lệ rồi đặt phần súp cua nóng hôi hổi lên bàn. Nhẹ nhàng mở nắp ra, mùi thơm của trứng và thịt cua xay nhuyễn tỏa lên
lập tức kích thích ngay khứu giác của Hạ Quyên. Cô kéo tay Hải Thanh
nũng nịu:
-Anh.....em mệt.....đút cho em ăn nhé!
-Có
sức để chèo kéo thế này thì còn khỏe chán, tự ăn đi, anh ko rảnh đâu. –
Lườm yêu vợ chưa cưới của mình 1 cái, Hải Thanh đưa tô súp vào tay Hạ
Quyên, nhưng cô nhanh nhảu rụt lại.
-Ứ chịu.....anh ~ .....anh ko đút em méc mẹ đó! Anh.......
-Em là trẻ con hả? Hở tí là lấy mẹ ra hù anh.
-Giờ đút ko? Ko đút em giận!
-Được rồi......khổ thật.....chắc sau vụ này anh ko dám cưới em nữa quá!
-Ko cưới thì thôi, em đầy người theo nên ứ sợ, hìhì.
-Thôi ăn nhanh nào. A.....
Chẳng mấy chốc tô súp nóng thơm phức đầy ắp đã vơi dần đi rồi hết sạch. Hạ Quyên liếm mép tinh nghịch xoa xoa cái bụng đã được no căng của
mình. Chợt Hải Thanh rướn người lại gần, mặt anh trở nên rất gần với mặt Hạ Quyên làm cô bối rối đỏ mặt. Rất nhanh, môi anh áp sát vào môi cô.
Hương vị ngọt ngào của tình yêu như đang tan dần trong khuôn miệng họ.
Ko nóng bỏng cuốn hút, mà rất nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng nhưng cũng ko thể
cưỡng lại được. Mãi một lúc sau Hải Thanh mới chịu rời khỏi môi Hạ
Quyên, ngay lập tức anh bị cô lườm xéo một cái muốn tóe cả lửa:
-Chỉ giỏi lợi dụng lúc người ta ốm đau bệnh tật thế này!
-Ơ, đâu có đâu. Nhưng chẳng phải em cũng đã đáp trả lại anh ư?
-Hứ!
Hạ Quyên vờ dỗi quay mặt sang chỗ khác, Hải Thanh thấy vậy liền lên
giường ngồi bên cạnh, dùng một tay đẩy đầu cô tựa vào vai mình, còn tay
kia thì vòng ngang qua ôm lấy eo. Hạ Quyên cũng ko thèm dỗi nữa mà xoay
đầu lại, thoải mái dụi vào lồng ngực rắn chắc của người mình yêu, mặc
cho áo anh có bị ướt như thế nào. Hải Thanh dịu dàng nắm tay cô, ân cần
hỏi:
-Bé yêu à, bây giờ em thấy trong người thế nào?