or me…..forever?
-Hải Thanh, anh học thuộc bài hát này đi, sau này còn hát cho em nghe!
-Bài gì vậy? Đưa anh xem nào. “Forever” của Stratovarius!
-Em thích bài này lắm, rất ý nghĩa!
-Được rồi, bất cứ gì em muốn! Hạ Quyên.
Dòng kí ức lại hiện ra trong đầu tôi, thật khó khăn để ko nghĩ đến. Cả khoa nhìn tôi một cách ngưỡng mộ, sau đó có tiếng huýt sáo, vỗ tay reo
hò. Tôi chẳng còn tâm trạng để vui cười đáp lại nữa, bỏ đi một mạch.
Cuộc chơi vẫn tiếp tục, tôi thì ra biển ngồi. Lấy điện thoại ra gọi ngay cho Nhật Anh:
-Alo!
-Nhật Anh hả? Có tin gì chưa nhóc?
-Chưa! Chẳng phải đã bảo anh cứ lo chơi đi, đừng lo gì về việc này nữa sao? – Nhật Anh vẫn lạnh lùng nói.
-Anh ko thể làm thế được. – Tôi cúi mặt, nói nhỏ lắm.
-Việc này tạm thời cứ để đó, có tin gì cảnh sát báo ta biết ngay thôi!
Tôi im lặng, Nhật Anh cũng ko nói nữa. Nhớ đến cô gái kia, tôi phân vân có nên nói cho Nhật Anh ko thì Nhật Anh đã lên tiếng:
-Có chuyện gì đúng ko?
Vài giây sau, tôi nhìn biển một cách xa xăm khó gần…..
-Nhật Anh, lúc nãy anh đã gặp………….
~oOo~
Bảo Trân.
Đã gần 8 giờ rồi mà Nguyên vẫn chưa về, tôi chẳng hiểu 2 người đó làm
việc gì mà lâu thế, chỉ đi mua một chiếc xe thôi mà mất đến gần 4 tiếng
đồng hồ.
Ko có việc gì làm, trong khi đang rất buồn chán, tôi
mở tivi lên, bật kênh ca nhạc nghe cho đỡ buồn. Bây giờ là giờ của nhạc
nước ngoài, tuy ko hiểu gì sất nhưng nhiều bài có âm điệu hay lắm. Trong lúc tivi đang quảng cáo, tôi đi xuống lấy hộp kem lên. Nguyên mua nhiều kem cho tôi lắm, đủ loại cả: dâu, sôcôla, vani, dừa……. Cuộc sống vẫn
diễn ra một cách bình thường như mọi ngày, ko hiểu sao dù rất muốn nhớ
lại những kí ức trước kia nhưng hiện tại tôi lại thấy rất vui, ko hề âu
lo điều gì. Chắc do sự chăm sóc khá ân cần của Nguyên, tuy nhiên bọn tôi cũng cãi nhau rất nhiều.
Một điệu nhạc buồn man mác vang lên, tôi giật thót người chạy lên
phòng khách ngay. Đây là bài hát tôi thích, hầu như ngày nào kênh này
cũng có phát. Nguyên từng dịch cho tôi nghe lời bài hát này, rất hay và ý nghĩa. Tôi nhép miệng hát theo:
I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
Today I still recall
Oh how happy I was then
There was no sorrow, there was no pain
Walking through the green fields
Sun shines in my eyes
I’m still there, every where
I’m the dust in the wind
I’m the star in the Northern sky
I never stay anywhere
I’m the wind in the trees
Would you wait for me……forever?.........
Chợt tôi sững người lại, có cái gì đó mới vụt qua tâm trí tôi. Nó mờ ảo như bị nhiễu sóng, giọng hát một người con trai vang lên trong đầu. Cảm giác thân thương, quen thuộc lại ùa về. Khẽ ôm lấy đầu, tôi nhắm mắt để cảm nhận mọi thứ đang tồn tại trong đầu mình……
Hình ảnh một
người con trai ôm lấy một người con gái, tuy ko thể nhìn rõ mặt được
nhưng tôi có thể hình dung được họ rất đẹp. Môi chàng trai ngân nga hát
bài “Forever” ấy, còn cô gái thì tựa đầu vào vai người yêu mình khép hờ
mắt lại để thưởng thức giọng hát trầm bổng, xao xuyến.
“Tin! Tin!”
Có tiếng còi xe vang lên ngoài cửa, nó kéo tôi khỏi hình ảnh lãng mạn
kia. Bài nhạc đã hết từ nãy giờ mà tôi chẳng để ý. Để hộp kem lên bàn,
tôi đi vào phòng lấy chùm chìa khóa rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa.
-Sao các anh đi lâu thế?
-Vì ko có chiếc nào ưng ý, đi mãi mới kiếm được một chiếc đó bé Trân
àk, thằng này kén cá chọn canh mệt cả người! – Anh Dương đứng dựa vào
đầu xe nhìn tôi mỉm cười.
Đang định lên tiếng hỏi Nguyên đâu
thì từ sau chiếc xe hơi của Dương, Nguyên dắt chiếc xe đạp vô cùng đẹp
màu trắng hòa nhã đi ra.
-Oa! Đẹp quá!
-Bảo Trân, thấy chiếc này đẹp mà đúng ko? – Nguyên nhìn tôi hỏi.
-Ừm! – Tôi gật đầu.
-Đấy, mày thấy chưa?
-Thôi mày vào nhà đi, trễ rồi! Trân à, vào kiếm gì cho nó ăn, bọn anh chưa ăn gì đâu. Nó đòi về ăn cơm với em nữa đấy.
-Dạ? – tôi nghệch mặt ra nhìn anh Dương.
-Thằng khốn! Cút về ngay, ko ông trộm xe mày luôn bây giờ! – Nguyên
bỗng sửng cồ lên, nhìn anh ta lúc ấy tôi ko nhịn cười được đành đưa tay
lên che miệng.
Dương ko nói gì, chỉ nháy mắt với tôi một cái
rồi đi vào xe. Hai người này thật là……tôi chẳng hiểu sao họ lại là bạn
bè của nhau được nhỉ?
Nguyên dắt chiếc xe vào nhà, tôi vào sau
vì còn phải khóa cửa lại. Anh đạp chống xe xuống rồi đi vào bếp mở tủ mì ra. Lạ nhỉ? Lúc chiều ăn cả nồi lẩu mà chưa no sao?
-Nguyên, lúc chiều mình ăn lẩu rồi mà!
-Nhưng giờ tôi đói, cô rảnh ko nấu cho tôi đi.
-Vậy anh ra kia ngồi đi, tôi làm cho.
Hôm nay tôi tốt đột xuất thế đấy, chả hiểu tại sao nữa. Nguyên ngồi
xuống bàn chống tay nhìn tôi lấy cái ấm nước ra, chuẩn bị đun. Anh cứ
ngồi đấy nhìn tôi mãi làm tôi thấy ngượng, xé có gói mì thôi mà cũng
vụng về ko xong. Chợt tiếng Nguyên vang lên:
-Trân!
-Hả?
-……. Thôi ko có gì! Coi chừng bị phỏng đấy!
Tôi đáp nhỏ “ừm” rồi đứng chờ nước sôi. Hôm nay sao Nguyên lạ thế nhỉ?
Giờ để ý kỹ mới nhận ra……ánh mắt anh nhìn tôi có vẻ suy tư…….
Bầu trời dần cởi bỏ lớp áo màu đe
