Insane
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328411

Bình chọn: 7.00/10/841 lượt.

người có thể tắm

biển. Như chỉ chờ có thể, cả đám ùa chạy đi, cả trai lẫn gái. Nhưng rồi

mấy nàng dừng lại, e ngại nhìn Liễu Phi:

-Quên mất, Liễu Phi àk, ko có chỗ thay đồ!

-Ừm….. – Liễu Phi

chau mày nghĩ ngợi một lát rồi nói – Mình xin lỗi nhé, mình quên mất.

Các bạn vào trong xe thay đi, mình lại canh chừng cho.

-Có được ko?

-Yên tâm! Có tên 35 nào lại gần thì sẽ ăn cái này nè! – Phi giơ nắm đấm lên nháy mắt.

-Hi, cảm ơn Liễu Phi nhé! – Nói xong đám con gái đi lấy đồ tắm để thay.

Liễu Phi đi đến một chiếc xe, bảo các bạn gái bước vào xe, cô ở ngoài

đứng trông. Hải Thanh mặc một chiếc quần lửng màu đen, cơ thể chuẩn ko

cần chỉnh vô cùng manly, tràn đầy sức sống dưới ánh nắng vàng thấy Liễu

Phi đứng trước cửa xe thì đi lại hỏi:

-Này, cậu ko tắm àk?

-Lát tôi xuống sau. Hì. – Liễu Phi mỉm cười – Thấy thế nào, vui chứ?

-Mới đến thấy vui gì đâu.

-Thì cũng phải từ từ chứ, đâu phải vui là vui ngay được.

-Ừ, biết rồi mà bà cụ non khó tính. – Hải Thanh bật cười. Từ xa có mấy

cậu bạn gọi rủ bơi thi nên anh chạy đi ngay. Bọn con gái đứng trên xe

lúc nãy thấy Hải Thanh trong tình trạng “bán nude” thì sung sướng lắm,

quên mất cả việc thay đồ. Đến khi Liễu Phi lến tiếng hỏi làm gì mà lâu

vậy thì mới nháo nhào cuống cả lên.

-Bảo Trân, tắt tivi nhanh rồi vào ăn cơm này!

Nguyên đặt dĩa

bánh mì được cắt khúc nhỏ gọn xuống bàn cất giọng gọi. Trân ngồi ở ngoài đang xem một bộ phim kinh dị. Đang đến khúc hồi hộp thì tiếng Nguyên

vang lên, đồng thời con ma nữ trong phim ào ra chiếm lấy màn hình làm cô giật thót người.

-Rồi rồi, vào ngay đây.

Trân càu

nhàu, cầm lấy cái remote tắt tivi. Quăng cái gối đệm sang một bên, cô đi nhanh vào bếp vì ngửi thấy mùi thơm khó cưỡng của món lẩu phô mai.

Nguyên cởi cái tạp dề ra và ngồi xuống:

-Hôm nay ăn gọn thế này thôi, lẩu phô mai ăn với bánh mì và rau, cô ăn cái nào thì ăn. Bánh mì tôi cắt khúc nhỏ sẵn rồi đấy!

-Biết rồi, tôi có mắt mà. Ăn đây!

Nguyên gắp 1 mẩu bánh mì vào chén Trân rồi cũng tự gắp cho mình 1 cái.

Trân nhúng cả mẩu bánh mì vào nồi phô mai, Nguyên nhăn mặt nói:

-Nhúng nửa cái thôi, ăn vậy mau ngán lắm đấy đồ ngốc!

-Ăn sao kệ tôi đi, miễn ngon được rồi!

Chịu thua tính ương ngạnh của Trân, Nguyên lắc đầu rồi ăn tiếp. Con cún Anvil thì ngoan ngoãn nằm cạnh đĩa thức ăn của nó để chờ đợi chủ cho

ăn, 2 mắt lim dim nhìn yêu lắm. Trân bỗng ngừng ăn, nhìn chằm chằm vào

con cún. Nguyên thấy lạ bèn lên tiếng:

-Sao thế?

-Tôi với anh suốt ngày nhốt Anvil ở nhà, chắc nó buồn lắm. Hic…..lát anh cho tôi dắt nó đi dạo ngoài biển nhé!

-Cứ ăn đi đã!

-Nha….Nguyên xinh, Nguyên baby, Nguyên kute, Nguyên đẹp trai….v..v… - Hai mắt Trân long lanh nhìn Nguyên vẻ cầu khẩn.

Nguyên vẫn im lặng ko đoái hoài gì. Trân chu môi bỏ đôi đũa xuống, gục

đầu xuống bàn. Nguyên nhướn mày nhìn cô rồi khẽ cười, hắng giọng một

cái:

-E hèm, cún ơi, có người ko muốn đưa mày đi dạo kìa!? Đành ở nhà vậy.

-Có, tôi đi! Tôi đi! – Trân ngóc đầu dậy reo lên, vẻ mặt hớn hở thấy rõ.

-Ăn xong rồi muốn đi đâu thì đi, nhưng nhớ về sớm đấy!

-Cám ơn anh nhiều lắm cây sào di động! Ăn nhiều vào nè, anh nấu món này ngon thật đấy.

Trân gắp lia lịa đủ thứ vào chén của Nguyên, miệng nói như ko thể ngừng được. Chỉ đến khi Nguyên gắt lên vì chén quá đầy rồi thì Trân mới ko

gắp nữa. Ăn thêm 2 mẩu bánh mì, Trân đứng dậy đi về phía tủ đựng đồ ăn

của Anvil đổ cho nó một ít. Con cún quẫy đuôi liên tục, ăn ngấu nghiến

như bị bỏ đói mấy ngày rồi vậy.

Nguyên đem chén bát vào bồn rửa chuẩn bị dọn dẹp. Trân thấy thế thì đi đến giằng cái găng tay từ cậu:

-Thôi anh ra kia ngồi, tôi rửa cho!

-Hửm? Hôm nay cô trúng gió àk? Sao tự nhiên tốt đột xuất vậy? – Nguyên mở to mắt ngạc nhiên.

-Xì…..tôi tốt từ lâu tại anh cứ hay nghĩ xấu cho tôi thôi, lát đi chung luôn nha, cho vui!

-Thôi, có việc rồi.

-Việc gì?

-Đi mua xe với thằng Dương!

-Vậy à? Thế tôi đi một mình cũng được, bao giờ anh về?

-Ko biết. Chắc tối! Thôi cô rửa nhanh rồi còn dắt con cún hâm kia đi dạo. Tôi cũng phải đi chuẩn bị đây!

Trân gật đầu rồi tập trung vào công việc của mình. Chưa đầy 10 phút

sau đã có tiếng còi xe inh ỏi vang lên trước cửa nhà. Trân nhanh chóng

lau khô tay rồi ra mở cửa.

-Hello pé Trân!

-Hì, chào anh Dương!

-Nguyên đâu rồi em?

-Anh đợi tí, anh ta đang bận điệu! Híhí. – Trân che miệng cười khúc

khích nhưng vừa dứt câu là cô đã bị một cái cốc đầu đau điếng từ “ai

đó”:

-Lắm chuyện quá! – Nguyên nhăn mặt liếc xéo Trân.

Trân cười nhăn răng cầu hòa. Nguyên đưa cho cô một sợi dây xích nhỏ, dặn dò:

-Tí nữa đi thì cột cái này vào nó, móc cái khóa này vào chốt thôi. Đi gần gần đây, cấm đi xa.

-Rồi, biết rồi. – Trân chán nản gật đầu cho có lệ.

-Mày làm như cô ấy con nít ko bằng! – Dương nói.

-Kệ tao mày, đi nhanh đi nè! Còn cô, lát nhớ khóa cửa cẩn thận vào đấy.

Nói xong Nguyên và Dương bước lên xe, nổ máy chạy đi. Trân đứng vẫy tay nhìn cho đến khi bóng chiếc xe khuất mất tít từ xa. Cô nhí nhảnh chạy

vào nhà, cột dây xích vào cái cổ đầy lông mềm mại của An