XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328522

Bình chọn: 8.00/10/852 lượt.

vil. Kiểm tra

lại cửa sổ, ga điện, Trân yên tâm đi ra khỏi nhà, khóa cửa cẩn thận rồi

tung tăng dắt con cún yêu đi chơi.

*Địa điểm cắm trại của sinh viên trường Banwa:

Đoàn sinh viên đang lúi húi nhặt những cái lon, bao nilong,…v..v… dọc

bờ biển theo bản kế hoạch của Liễu Phi. Một số ít tỏ ra vẻ bực dọc vì

phải động tay vào những thứ “dơ bẩn”, nhưng nếu muốn tham gia tiệc thịt

nướng thì phải làm thôi.

Hải Thanh lau những giọt mồ hôi trên

trán đang từ từ lăn xuống má. Tuy mệt nhưng anh thấy việc này rất thú

vị, chưa bao giờ anh phải làm cái công việc dọn rác này cả. Liễu Phi

đúng là tổ chức toàn mấy trò độc nhưng ý nghĩa. Thấy khu vực được phân

công của mình đã sạch sẽ, Hải Thanh cầm cái bao tải chạy về nơi cắm trại để giao thành quả cho cô bạn của mình.

-Liễu Phi, tôi làm xong rồi đây!

-Có sạch ko vậy? Tôi ra kiểm tra đấy. – Liễu Phi liếc nhìn Hải Thanh vẻ nghi ngờ.

-Cứ tự nhiên! – Hải Thanh cười.

Liễu Phi đi lại khu vực của Hải Thanh để kiểm tra, đúng là chẳng còn

mảnh rác nào. Cô gật đầu rồi quay trở lại trại. Hải Thanh đứng dựa vào 1 cây dừa khoanh tay trước ngực nhìn cô, nói:

-Thế nào Khối trưởng?

-Cũng được! Ko ngờ một công tử của tập đoàn danh giá lại làm việc này thành thạo thế đấy. – Liễu Phi cười đểu.

-Èo…..cậu lúc nào cũng thế, làm như ai là cậu ấm cô chiêu đều ko biết nhặt rác àk? – Hải Thanh nhăn mặt.

-Rồi….rồi….hiểu rồi! Đi rửa tay đi, lát còn phải chuẩn bị cho bữa tiệc nữa! – Liễu Phi gật gù cho có lệ.

Hải Thanh đi vào lều của mình lấy chai nước suối ra rửa tay. Dùng khăn

lau khô xong, anh mở điện thoại lên để kiểm tra. Có 3 cuộc gọi nhỡ của

“Mẹ yêu” và 1 tin rác. Anh ấn nút gọi lại cho mẹ, sau vài tiếng tút thì

bà Anh cũng bắt máy:

-Alo mẹ hả? Lúc nãy mẹ gọi cho con có gì ko?

-Cũng ko có gì quan trọng đâu con! Con đi chơi có vui ko? – Bà Anh dịu dàng hỏi.

-Dạ cũng vui, lúc mẹ gọi là con đang tắm biển với bạn!

-Bao giờ con về?

-Chắc có lẽ là chiều mai mẹ àk! Thôi, con cúp nhé, con muốn đi dạo biển một chút. Biển ở đây đẹp lắm!

-Cẩn thận nha con!

-Mẹ, con 20 tuổi rồi! – Hải Thanh nhíu mày trước vẻ quan tâm của mẹ như dành cho một đứa con nít.

-20 thì sao, con có lớn cỡ nào thì cũng là nhỏ đối với mẹ. Con đi chơi vui nhé!

-Con chào mẹ!

Bỏ điện thoại vào túi quần, Hải Thanh chui ra khỏi lều đi vòng qua hàng dừa xanh mát. Những tia sáng màu đỏ hồng rực rỡ hiện về xa xa, hơi thở

của biển trong lành đầy sức sống phả vào người anh liên tục.

Như mọi ngày, mặt trời trở về bên biển một cách dịu dàng nhất. Hải

Thanh đi ko biết đã bao lâu, anh cứ đi trong vô thức. Khuôn mặt trầm

ngâm lâu lâu ngước nhìn biển rồi lại nhìn xuống hình ảnh người con gái

xinh đẹp trong chiếc điện thoại màu trắng. Tay lướt nhẹ trên màn hình để dịch chuyển hình ảnh, Hải Thanh dừng lại khi một bức ảnh hiện lên. Hạ

Quyên đứng nhìn hoàng hôn trong một lần đi biển ở nước ngoài, anh đứng

từ ban công đã vô tình chụp được.

Đôi mắt nâu của Hải Thanh xót xa nhìn Hạ Quyên đang tươi cười trong ảnh. Nó ko còn tươi sáng mà đã nhuộm sắc bi thương rồi.

-Hạ Quyên à? Em ở đâu? Sao ko chịu quay về cạnh anh?

Hải Thanh ngồi xuống nền cát vàng mịn nhìn xa xăm. Ko từ nào có thể tả

được tâm trạng anh bây giờ. Sóng biển như muốn vỗ về an ủi, nhưng anh ko quan tâm. Đằng xa, ánh hoàng hôn màu đỏ rực đang lan tỏa ra khắp bầu

trời xanh biếc, khung cảnh thật đỗi lãng mạn, đan xen vào đó là nỗi buồn sâu thẳm của một người con trai.

Màn đêm dần buông xuống một

cách hờ hững, chỉ còn lập lòe một vài tia sáng của ngày. Hải Thanh cúi

mặt thở dài một cái, cũng nên chuẩn bị về thôi.

When you catch me staring

I can’t help it, I just can’t believe you’re mine

When you see me smiling

I can’t hide it, want to take you out all the time

I just want to show you off, show you off, show you off….

Bỗng điện thoại Hải Thanh reo lên inh ỏi, anh liếc nhìn màn hình điện thoại. Đúng như anh đoán, là Liễu Phi.

-Alo!

-Hải Thanh! Cậu đang ở đâu thế hả? Ko mau về giúp bọn tôi chuẩn bị bữa tiệc!?? – Liễu Phi nói như hét lên trong điện thoại.

-Được rồi Liễu Phi, nhỏ lại, hạ hỏa, tôi về ngay đây!

-Này, cậu…..

Ko để Liễu Phi nói thêm gì nữa, anh cúp máy ngay. Đứng dậy phủi sạch

cát trên quần, Hải Thanh quay đầu bước đi. Nhưng chỉ mới được vài bước

thì có tiếng la vang lên đằng sau lưng anh.

-ANVIL, ĐỪNG CHẠY NỮA, CHÚNG TA VỀ THÔI!!!

Hải Thanh chỉ kịp nhìn thấy một cái gì đó màu trắng chạy lon ton trên

cát với một sợi xích nhỏ vừa chạy qua chân anh. Một con cún? Anh định

quay ra đằng sau xem có chuyện gì ko thì có một cô gái chạy quá nhanh ko kịp dừng đâm sầm vào anh. Hai người lăn ra cát, Hải Thanh lật đật đứng

dậy, cô gái kia cũng thế. Cô cúi đầu nói với Hải Thanh một cách gấp gáp:

-Xin…xin lỗi anh…..tôi ko dừng kịp, tại con cún của tôi…..thành thật xin lỗi!

Hải Thanh phủi cát trên người một lần nữa, định nói ko sao, nhưng khi

vừa ngẩng mặt lên, anh sững sờ nhìn cô gái đó, đứng hình, môi khẽ mấp

máy nói ko nên lời. Cô gái kia thì thấy con cún của mình chạy quá xa,

liền nói n