XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328160

Bình chọn: 7.00/10/816 lượt.

a mình nện liên tục vào cánh cửa gỗ cứng đầu. Máu tươi từ

bụng của Nguyên cứ tứa ra nhỏ xuống sàn, lửa nóng đang bén gần đến chỗ

cậu đứng rồi. Thật sự…..không thể chịu nổi nữa…..

-Nguyên!!!!

Hạ Nguyên hoảng hốt chạy đến đỡ lấy Thanh Nguyên khi cậu không còn một

chút sức lực nào. Trước mắt cậu lúc này đây hoàn toàn mờ nhạt như chuẩn

bị tan vào khoảng hư vô xa lạ.

-Anh xin lỗi…..Hạ Quyên……

-Hức…..sao anh lại xin lỗi chứ……em mới phải xin lỗi anh……vì em mà anh bị liên lụy…… - Hạ Quyên bật khóc nức nở.

-Ngoan nào…..anh sắp phá cửa được rồi, một chút nữa thôi….là em được an toàn.

-Không! Hai đứa đều phải được an toàn. Mình sẽ cùng thoát ra….

Dứt lời, Hạ Quyên loay hoay tìm thứ gì đó có thể đập nát được chốt cửa. Nguyên yếu ớt nhìn cô…..khóe mắt cậu long lanh một giọt nước nhỏ….lặng

lẽ chảy dài xuống má. Nhào đến ôm chầm lấy Hạ Quyên, Nguyên ôm rất chặt. Hạ Quyên đau lòng giữ lấy cánh tay vẫn còn bó băng trắng toát của cậu

mà cắn môi nghẹn ngào.

-Hạ Quyên! Anh……yêu em!

Hạ

Quyên im lặng trong vô thức, cô chỉ biết dồn nén cảm xúc của mìnhkhông

bị vỡ ra và xoay người lại đáp trả cho Nguyên một nụ hôn đầy xót xa.

-Chúng ta sẽ thoát ra được…..em không để cho anh chết đâu!

Nguyên nhẹ nhàng nhắm mắt lại…..

Tay vẫn ôm chặt lấy người con gái mình yêu thương nhất……

Một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi…..bây giờ có chết……cũng mãn nguyện lắm rồi!

.

-Làm sao lên đến phòng Hạ Quyên được đây…..?

Hải Thanh đã an

toàn vượt qua 1/2 biển lửa tung hoành trong nhà. Nhưng dường như ông

trời vẫn muốn “đùa vui” thêm tí nữa, bậc cầu thang đến hành lang có

phòng của Hạ Quyên đang bị lửa nuốt chửng không thương tiếc. Muốn

qua…..thì cũng có thể sẽ bị phỏng nặng ở phần chân.

Liếc mắt

tìm một vật gì đó có thể thế mạng trong giây lát, Hải Thanh tìm được một chiếc khăn trải bàn chỉ mới bị cháy xém. Anh nhanh chóng phất nó lên

trải vào đống lửa trước mặt tạo thành bàn đạp rồi phóng thẳng về phía

phòng của Hạ Quyên.

Kia rồi!

Khói ở đây bốc ra nhiều nhất…

-Hạ Quyên…..em có ở trong không lên tiếng đi!? HẠ QUYÊN!!!

Đi đôi với giọng gọi của mình, Hải Thanh dùng sức va mạnh vào cửa.

Ở bên trong, nghe được giọng nói khá quen thuộc, lại có tên mình nên Hạ Quyên quay phắt lại, giơ tay đánh vào mặt cửa kêu cứu:

-Chúng tôi ở trong này…..giúp với…..có người bị thương rất nặng!

-Cái gì? Bên trong còn có ai? – Hải Thanh ngạc nhiên hỏi lại.

-Hải Thanh, là anh hả?

-Đúng, là anh!

-Anh mau gọi thêm người đến giúp đi……hãy cứu Nguyên……anh ấy yếu lắm rồi…..

Nguyên. Đặng Thanh Nguyên? Sao cậu ta lại ở trong đó được?

Nhiều điều thắc mắc dồn dập che lấp ý nghĩ của Hải Thanh. Không! Bây

giờ không phải lúc để bị mấy thứ đó chi phối. Hải Thanh hét vọng vào:

-Em lùi lại đi, anh phá cửa!

Nhận được hồi âm của Hải Thanh, Nguyên kéo Hạ Quyên lùi về phía sau, ước lượng khoảng cách cửa sẽ đổ.

“Rầm”

Gần 10 giây sau, cuối cùng cánh cửa cũng bị bung chốt và ngã xuống. Hải Thanh đẩy nó qua một bên nhảy vào trong. Khuôn mặt anh nhăn lại khi

thấy vết thương đẫm máu trên người cùng thân hình tàn tạ của Nguyên.

Nguyên gượng dậy thều thào nói:

-Hải Thanh…..đưa Hạ Quyên ra ngoài mau!

-Không…..còn anh….. – Hạ Quyên níu lấy tay Nguyên.

-Anh không sao….em ra trước đi….anh sẽ ra ngay – Nguyên mỉm cười trấn

an cô rồi quay qua nhìn Hải Thanh – Nhanh lên đi…..trần nhà sắp sập rồi!

Hải Thanh ngước mắt lên trần nhà, nó hiện hữu chi chít những vết nứt do sức nóng bốc lên của lửa. Anh bảo Hạ Quyên:

-Hạ Quyên….em ra bên ngoài đứng trước….anh sẽ cõng Nguyên!

-….D…Dạ…..

Vâng lời Hải Thanh, Hạ Quyên đi ra ngoài ngay. Hải Thanh thì cố gắng

kéo Nguyên dậy, bất ngờ….một hơi thở phà nhẹ vào tai anh……

-Hãy chăm sóc cho cô ấy… Coi như…..tôi bỏ mạng thay cậu……

Chưa kịp định thần có chuyện gì, thân thể của Hải Thanh đã bị đẩy mạnh

về phía cửa ra. Chỗ anh vừa đứng….đang được thay thế bởi đống gạch vữa

rơi từ trên trần nhà. Thì ra…. Nguyên biết chỗ đó sẽ sập ngay nếu bước

thêm một bước nữa….nên đã đẩy Hải Thanh ra!

Hoàng Hạ Quyên kinh hoàng thét lên:

-NGUYÊN!!!!!

“Tất cả mọi thứ……..đã sụp đổ……..

Em vẫn được an toàn…….

Với anh thế là đủ rồi…..

Chúc em hạnh phúc……Hạ Quyên!”

Văng vẳng bên tai một tiếng nói dịu dàng trầm ấm của người con trai

ấy, Hạ Quyên thất thần vùng người ra khỏi Hải Thanh nhấc từng tảng gạch

quăng sang một bên. Nước mắt của cô thi nhau chan hòa trong đau đớn…..

-Nguyên….anh không được chết……….em không cho phép anh chết!!!!!

-Hạ Quyên…..chỗ này cũng sắp sụp đổ rồi…..mau đi thôi!

-Không…..em không thể bỏ anh ấy lại đây được……

Không còn cách nào khác, Hải Thanh mặc kệ tiếng la hét chống đối của Hạ Quyên mà nhấc bổng cô lên và chạy thật nhanh xuống nhà. Cô giơ bàn tay

với về hướng cửa căn phòng của mình…..nơi người cô yêu vừa bỏ mạng…… Tại sao?

Mọi thứ bắt đầu sụp đổ!

Cả căn biệt thự đang được thần lửa siết chặt ôm trọn vào lòng.

Bên trong…..

Vang vọng tiếng hét ai oán bi thảm của một người con gái…

Gần 2 tiếng sau ngọn lửa tử thần mới được dập tắt hoàn toàn. Ở bên

ngo