ên bước ra khỏi chiếc xe taxi mà
không thèm đợi Liễu Phi trả tiền ở đằng sau. Cô đường hoàng bước vào
trong sở cảnh sát, nhẹ nhàng hỏi một anh bảo vệ đứng gần đó:
-Xin lỗi…..Lưu Tử Kiên làm việc ở tầng mấy?
-Anh ấy ở tầng thứ 10, thang máy ở bên kia!
-Cảm ơn.
Hạ Quyên quay mặt đi thẳng, Liễu Phi cũng đã đuổi kịp cô.
-Hạ Quyên, em đến đây để làm gì?
-Em muốn gặp Bảo Kim Thư và Minh Duy!
-Em hay nhỉ? Tại sao lại đi gặp những kẻ muốn giết mình chứ???
-Đó là chuyện riêng của em. Sẽ không sao đâu chị à.
Biết không thể cản được nữa, Liễu Phi đành im lặng đi vào thang máy với Hạ Quyên.
“Cốc…cốc…”
-Mời vào! – Một giọng nói nam trầm vang lên.
-Chào anh! – Hạ Quyên mở cửa đi vào trong.
-A, chào em. Đã khỏe hẳn chưa cô bé? Hải Thanh và Nhật Anh vừa về đấy.
Tử Kiên đứng dậy đón tiếp hai cô gái một cách niềm nở. Anh ra hiệu cho
hai cô ngồi xuống bộ ghế sofa ở góc phòng dùng để tiếp khách, chính mình cũng ngồi xuống và rót trà ra mời.
Nhấp một ít nước xong, Hạ Quyên nhỏ nhẹ nói:
-Em không đến để tìm Hải Thanh. Tử Kiên, em muốn nhờ anh một việc!
-Chuyện gì? – Tử Kiên cười.
-Em muốn đến tầng có phòng giam Bảo Kim Thư và Minh Duy. Em cần gặp họ.
-Tại sao?
-Em có vài chuyện. Được không ạ!?
-Hì, anh chỉ có thể dắt em xuống gặp Minh Duy thôi, còn Bảo Kim Thư thì không. Cô ta
được đặc cách giam lỏng ở bệnh viên tâm thần, vì trong kết quả khám nghiệm tâm lý nói cô ta có triệu chứng loạn tâm thần nhẹ.
-Cũng không sao, gặp Minh Duy được rồi ạ.
-Vậy anh sẽ đưa em xuống, cô Liễu Phi cũng muốn đi chứ?
-Ơ không, tôi sẽ xuống dưới sảnh đợi 2 người!
-Thế cũng được!
*Tầng giam phạm nhân B1:
“Pính poong”
Cánh cửa thang máy vang lên một âm thanh nhỏ rồi từ từ mở ra. Tầng giam này hơi tối nhưng rất sạch sẽ và chắc chắn. Nhìn nơi này Hạ Quyên có
cảm giác rờn rợn giống trong bộ phim kinh dị “Tầng P2” mà cô từng xem.
-Hello sếp!
Một anh cán bộ quản giữ chức quản giáo đứng
nghiêm chào Tử Kiên, anh cũng thao tác chào lại. Tử Kiên ghé tai người
quản giáo nói gì đó, người đó nghe xong liền gật đầu rồi bỏ đi vào
trong. Tử Kiên vui vẻ nói:
-Chúng ta vào trong phòng hỏi cung đợi, anh ta sẽ dắt Minh Duy ra ngay.
-Vâng!
Khoảng 5 phút sau, có 2 dáng người đi qua bóng cửa sổ phòng hỏi cung. Hạ Quyên có vẻ căng thẳng, cô nói với Tử Kiên:
-Có thể cho em nói chuyện riêng với Minh Duy không? Phiền anh với anh kia ra ngoài….
-Được thôi. ^^ Bọn anh sẽ đứng ở ngoài cửa canh chừng.
-Em cảm ơn.
Còng tay Minh Duy vào móc xích khóa ở chân bàn xong, Tử Kiên cùng người quản giáo đi ra ngoài. Bên trong chỉ còn lại Minh Duy và Hạ Quyên. Cô
quan sát Minh Duy một cách chăm chú. Mới có vài ngày mà trông anh gầy
rộc hẳn đi, da trắng bệch cùng đôi môi nhợt nhạt khô khốc. Minh Duy lên
tiếng trước:
-Không ngờ là cô sẽ đến gặp tôi Hoàng tiểu thư.
-Anh không cần gọi tôi là tiểu thư như vậy, cứ gọi tôi là Hạ Quyên. Tôi đến để nói chuyện riêng với anh thôi, vì còn nhiều uẩn khúc tôi chưa
hiểu.
-Cô hỏi đi!
-Cũng không có gì nhiều, điều tôi thắc mắc nhất là tại sao…..anh lại muốn tôi tố cáo anh thay vì là Bảo Kim Thư?
Minh Duy im lặng, đôi mắt thất thần đen láy ngước lên nhìn Hạ Quyên. Cô kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của anh đến một lúc lâu. Minh Duy cúi đầu xuống, cười nhạt chua xót:
-Vì tôi yêu cô ấy……
-Cái gì?
-Và….tôi muốn được nhanh xuống dưới kia…..để tạ lỗi với một người. Bản án dành cho những tội ác của Kim Thư không thể nào được khoan dung với
án tù chung thân được, nó sẽ là tử hình. Tôi sẽ không để cô ấy chết……
-Minh Duy, lúc trấn áp Kim Thư, anh đã cho cô ấy uống cái gì vậy?
-Một loại thuốc loạn tâm thần tôi đặt mua trước ở biên giới ngay khi
biết cảnh sát đã chuyển hướng điều tra vào Kim Thư. Nó kéo dài trong một khoảng thời gian vừa đủ đến khi mọi việc đã hoàn toàn ổn định. Tôi
biết, nếu không cho Kim Thư uống thì cô ấy cũng sẽ bị tử hình dù cho tôi có là kẻ chủ mưu. Nói dễ hiểu hơn là làm cho cô ấy mắc bệnh tâm thần,
chỉ mình tôi chết mà thôi.
-Sao anh không nghĩ đến lúc thuốc
hết tác dụng chứ? Chẳng lẽ cô ta được yên à? Tòa án lương tâm sẽ dằn vặt không yên. Rồi khi mấy người bác sĩ biết được…..
Minh Duy tiếp:
-Tòa phán xử ra sao thì không thể thay đổi.
Đến lượt Hạ Quyên im lặng. Hơn 1 phút sau cô mới lên tiếng:
-Anh…không cảm thấy hối tiếc…..khi chấp nhận hi sinh như vậy sao?
-Mình hi sinh vì người mình yêu chứ có phải cho người khác đâu. Tuần
sau phiên tòa xét xử sẽ được mở ra, lúc đó chuyện ra sao sẽ biết cả
thôi. Cô đã hết thắc mắc chưa?
-…….Cảm ơn anh! Hết rồi. Xin phép!
Hạ Quyên đứng dậy bước ra ngoài, ngay khi đó người quản giáo cũng vào
trong áp giải Minh Duy về buồng giam. Tiếng cửa sắt đóng sầm lại từ xa
vang vọng khiến cõi lòng Hạ Quyên tê tái. Một người con trai si tình,
yêu một cách mù quáng……nhưng…..
sẵn sàng hi sinh tất cả cho tình
yêu. Hạ Quyên lại nghĩ đến Thanh Nguyên, cậu cũng đã từ bỏ cuộc sống của mình chỉ vì cô, vì người cậu yêu………
Gần 2 tiếng sau ngọn lửa tử thần mới được dập tắt hoàn toàn. Ở bên
ngoài, một