đình mình, coi như con có thêm một
người anh để yêu thương. Con có muốn nhiều người thương mình hơn không?
-Có ạ. – Con bé cườp híp mí lại, hai bầu má phúng phính hồng hồng.
-Thế thì lại chào anh đi! – Chú Minh cười hiền rồi đẩy con bé về phía tôi.
Bộ dạng bước đi lon ton của con bé khiến tôi không khỏi buồn cười. Đáng yêu quá! Đúng là con nít! Tôi khẽ cười nhìn nó, lí nhí chào. Nó vô tư
nắm tay tôi, cười rất tươi:
-Em chào anh. Hôm nay là sinh nhật của em, anh cùng chơi với em nha! :’x
Một cảm giác kì lạ chạy xẹt qua.......
Ấm áp lạ...... giống như lúc chú Minh ôm tôi khi nãy......
Tôi mỉm cười nhẹ đáp lại:
-Chào em!
Vì là sinh nhật của em nên cả hai đứa được đặc cách cho thức khuya. Mẹ của em chấp nhận tôi rất nhanh, theo nhận xét của tôi thì tính cách của bà có vẻ hơi phóng khoáng, nhưng hiền lành, hết mực yêu thương trẻ con. Bằng chứng là mẹ em “xung phong” tắm cho tôi, dù tôi đã từ chối
vì....mắc cỡ. Rồi chăm chút cho ăn từng món ngon tôi chưa bao giờ được
nếm, đến nỗi em phải phồng má lên ghen tị.
Tôi cũng biết được
tên của em một cách đầy đủ. Em có một cái tên nghe rất đẹp và kiêu: Bảo
Kim Thư. Và em là một nàng công chúa chính hiệu khi được sống trong sự
yêu thương, cưng chiều của ba mẹ.
Cơn buồn ngủ bắt đầu chiến
trận xâm lăng của chúng khi rắc bụi ngủ lên mắt tôi và em. Sau khi bế cô bé đưa vào phòng ngủ, chú Minh bước ra và ra hiệu cho tôi đi theo. Dụi
mắt cho tỉnh táo một chút, tôi bước vào căn phòng của chú. Bên trong, mẹ của em cũng đã ngồi sẵn ở đó.
-Con không có tên, phải không? – Mẹ em lên tiếng dịu dàng.
-Dạ. – Tôi lễ phép trả lời.
-Hì.....ta muốn đặt cho con một cái tên, con chịu không? Chứ ai lại không có tên.
Chú Minh gật gù nói. Nghe xong mắt tôi sáng rực lên:
-Thật ạ!?
-Đúng vậy, con muốn như thế nào?
-Sao cũng được ạ! ^^
Cứ ngồi đó cười “tự kỷ” cho đến khoảng 15 phút sau, chú Minh xoa đầu tôi:
-Là Minh Duy, được không nhóc?
-Minh Duy?
-Ừ, tượng trưng cho sự bình yên. 9 năm trở về trước cuộc đời con không
còn liên quan gì đến hiện tại và tương lai nữa. Và ta mong con....có thể chăm nom cho bé Thư khi vợ chồng ta bận việc không ở nhà thường xuyên
được.
Chăm nom cho em? Một chút kinh nghiệm trông một đứa bé 1
tuổi còn chưa có huống chi 1 đứa 4 tuổi như em. Nghĩ vậy thôi chứ chẳng
hiểu sao cái miệng tôi lại trả lời một nẻo:
-Con sẽ cố gắng!
Chú Minh nhẹ nhàng xoa đầu tôi lần nữa rồi
dắt tôi về phòng của mình. Căn phòng màu tím nhạt dành riêng cho tôi còn rộng gấp đôi cả cái địa ngục trần gian kia. Những đồ dùng cần thiết đều có hết không thiếu một thứ.
-Từ giờ nó sẽ là phòng của con! Ngủ ngon nhé! :-*
Chú Minh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi rồi đóng cửa phòng lại. Sung
sướng nhảy phóc người lên chiếc giường êm ái. Lại nhớ đến khuôn mặt đáng yêu như thiên thần của bé Thư, tôi lại mỉm cười dịu dàng.
Tôi sẽ được sống chung nhà với một thiên thần.......
Thiên thần mang tên Bảo Kim Thư!
...
-Lúc ấy......em là thiên thần mở lối chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi!
Tiếng chân chạy đến rầm rập từ bên ngoài khiến Minh Duy quay đầu về phía cánh cửa chính.
Hờ.....lực lượng hình sự...... Mọi chuyện kết thúc rồi.
Nhìn Kim Thư thêm lần nữa, Minh Duy chồm người đến đặt một nụ hôn lên
bờ môi hồng của cô. Giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm của anh vang lên đều
đều:
-Nhất định em phải sống tốt nhé, thiên thần!
Lời
nói cuối của anh vừa dứt, đội cảnh sát đã phá được cửa và ập vào.......
Hàng chục mũi súng chĩa thẳng vào người con trai đáng thương đó. Nhưng
gương mặt anh không hề biểu lộ một chút gì gọi là sợ hãi cả. Anh đang
mỉm cười!
“Két!”
“Cạch”
Hải Thanh cùng những người khác 10
phút sau đó mới đến nơi. Minh Duy và Bảo Kim Thư đã bị áp giải lên xe
cảnh sát đưa về sở. Cảnh tượng trước mặt tất cả mọi người là ngôi biệt
thự xa hoa đang vùi ngập trong ngọn lửa oan nghiệt. Trông thấy Nhật Anh
thấp thoáng từ xa, Hải Thanh lập tức lao đến hốt hoảng:
-Nhật Anh....Hạ Quyên đâu!?
-Ở bên trong, nhưng không thể vào được!
Hải Thanh bàng hoàng ngước mắt lên nhìn tầng lầu có phòng của Hạ Quyên, sốt ruột khôn cùng. Cô đang gặp nguy hiểm ở bên trong, mà anh lại đứng
chôn chân tại chỗ ngoài này sao. Không thể được!
-Tôi mượn cái vòi!
Bất ngờ Hải Thanh giật lấy một cái vòi nước của anh lính cứu hỏa và xối lên người mình. Toàn thân anh ướt nhem, nói rõ mồn một:
-Tôi sẽ vào cứu cho được Hạ Quyên, tôi không thể để cô ấy ở một mình trong đó.
-Đừng! Hải Thanh!!!!! – Liễu Phi hét lên.
Nhưng không kịp….chẳng mấy chốc Hải Thanh đã biến mất sau tấm màn lửa hung tàn.
-Cố gắng dập tắt lửa đi….và cứu họ…. – Lưu Tử Kiên ra lệnh và đi lại
cầm vòi nước tiếp sức xịt thẳng vào ngôi nhà. Sức nóng kinh khủng khiến
da dẻ những người ở gần phồng rộp lên….Nhật Anh đẩy các chị lùi ra xa để tránh bị lửa vây gây hại.
Nguyên! Đừng như vậy nữa mà….anh sẽ chết mất!!!
Tiếng gào
khóc của người con gái ngồi bệt dưới sàn nhà vang lên ngắt quãng khó
khăn. Cô muốn ngăn người con trai kia không dùng tấm thân gầy lại đang
bị thương củ