xuống lục lọi xem xét săm soi từng món đồ bên trong giỏ. Người đàn ông kia nhẫn nại chống cằm chờ
đợi, cứ như.....một người cha đang đợi cậu con trai bé bỏng của mình lựa chọn đồ chơi vậy.
Một lúc lâu sau, cậu bé nhỏ chìa ra hai món quà mình ưng ý nhất:
-Đây ạ, cháu chọn xong rồi.
Một hộp nhạc có hai chỗ trống để lồng ghép tấm ảnh nào đó......
Và......
Một cây súng có kiểu cách khá lạ......hình dạng giống như mấy con quái
vật có tạo hình phức tạp đáng sợ trong mấy bộ phim siêu nhân.
Cầm lấy 2 món đồ từ tay cậu, ông chú kia (lại) cười:
-Được rồi, cảm ơn cháu. Ta ra tính tiền thôi!
...........
-Đây, tặng cháu!
Ông chú tốt bụng đưa ra một gói quà màu tím nhạt được tô điểm bởi các
ngôi sao màu vàng lấp lánh trước mặt cậu bé. Cậu lắc đầu nguầy nguậy từ
chối:
-Cháu không dám nhận......
-Nhận đi cho ta vui, xem như ta cảm ơn cháu vụ chiếc ví – Ông đặt món
quà vào tay cậu rồi đánh trống lảng ngay – Nhà cháu ở đâu ta sẽ đưa về?
-Cháu không có nhà!
Lời nói chắc nịch của cậu bé nhỏ khiến ông chú tỏ vẻ ngạc nhiên bằng cử chỉ mở tròn xoe hai con mắt. Không những thế, khi nhắc đến chữ NHÀ,
hình như biểu cảm trên gương mặt của thằng bé không được vui, thậm chí
là trong ánh mắt, có nỗi sợ hãi ẩn chứa lập lờ.......
-Sao lại như vậy?
-Theo cháu được biết thì.....sau khi sinh ra, ba mẹ đã bán cháu vào nơi ấy để lấy tiền chơi bài bạc..... Nó là một nơi rất đáng sợ.... Ở đó
cũng có nhiều đứa như cháu. Sẽ thường xuyên bị đánh đập, bỏ đói nhiều
ngày nếu đứa nào cố tìm cách bỏ trốn hay cãi lời. Lên 3 tuổi cháu đã bị
như vậy. Tối nay.....cháu liều, trộm một mẩu bánh mì trong nhà bếp rồi
trốn đi. Mấy người giang hồ của bà chủ thuê canh chừng bọn cháu biết
được đuổi theo....nhưng may....cháu trốn vào một con hẻm nhỏ tối nên
thoát được.
Vừa kể, nước mắt của cậu bé tuôn ra ào ạt, nức nở
không ngớt. Người đàn ông kia nghe xong thì đảo mắt xuống chỗ những vết
thương chi chít trên người cậu. Tội nghiệp! Mới tí tuổi đầu mà đã bị lũ
người mất nhân tính đối xử tàn tạ như thế này.......
-Được rồi, nín nào! Con trai gì mà mít ướt thế!? Nếu ta nhận cháu về làm
con......cháu có đồng ý không? Không thì ta gửi cháu vào cô nhi viện
cũng được. Ở đó cũng sẽ chăm sóc cho cháu đàng hoàng.
Nụ cười hiền trên gương mặt đầy không gợn chút khó chịu, khinh bỉ cơ hồ làm ấm áp khoảng không gian lạnh lẽo tiết trời đêm.
Một đứa trẻ......
Không được hưởng một chút gì gọi là yêu thương từ lúc lọt lòng.......
Nay lại có điều may mắn này......
Có người muốn nhận đứa bé này là con......
Nhưng......lỡ lại bị đánh!?
ĐÁNH!
Bất giác cậu bé lùi lại lắc đầu hoảng loạn. Những hình ảnh đòn roi,
dây điện, tuýp sắt...v..v.... tàn nhẫn giáng xuống thân thể trẻ con của
bọn buôn bán người chốc chốc lũ lượt tái hiện. Cậu co người ngồi bệt
xuống đất........
-Không.....đừng đánh......
-Ta đâu đánh cháu đâu....cháu sao thế?
Hành động lạ lùng của thằng bé đáng thương đó khiến người đàn ông vô
cùng lo lắng và khó hiểu. Ông tiến lại gần từng bước chậm......nhẹ nhàng từng cử chỉ một.......
Một vòng tay xiết bao ấm áp.......
-Ngoan......không ai đối xử với con như vậy nữa cả.....có ta ở đây!
Bấu chặt lấy cánh tay của ông, cậu bé như cảm nhận được sự an toàn chắc chắn. Nó áp mặt vào đó mà khóc thút thít. Bất hạnh đã thực sự kết thúc
chưa? Người này.....có đáng tin hay không? Ông ấy......có nụ cười hiền
tỏa sáng như một đại thiên thần giáng thế........
Minh Duy.
-A, ba về!!!!! ~
Ngay khi chiếc xe hơi vừa tắt máy, một bóng dáng bé nhỏ tay ôm một con gấu bông màu hồng đáng yêu chạy ùa từ trong nhà ra. Chất giọng dễ thương đó thật khó tả!
Trên đường về, người đàn ông ngồi cạnh tôi lúc này đây đã nói đôi chút
về mình cho tôi biết. Ông tên là Bảo Minh, ông chủ của một nhãn hiệu
thời trang lớn mang tên của mình. Lúc ông hỏi tên tôi, tôi chỉ biết im
lặng. Bởi vì tôi không có tên.
Lúc còn ở cái “địa ngục” kia,
không đứa nào biết tên đứa nào, một số ít thì có sẵn do ba mẹ đặt. Còn
mấy đứa bị bán kể từ khi sinh ra như tôi thì không được đặt tên. Ngày
qua ngày chỉ có “Này!”, “Thằng kia”....v..v....
-Đó là con gái bé bỏng của ta đấy. Nó mới 4 tuổi thôi, nhỏ hơn cháu 5 tuổi.
-Dạ.
Tôi gật đầu đáp. Người tài xế mở cửa bước ra rồi đi vòng qua mở cửa xe
cho chú Minh, tôi cũng đi ra theo. Xuất hiện trước mặt tôi lúc đó, là
một cảnh tượng tôi chưa được nhìn thấy bao giờ.
Bóng dáng chạy
lăng xăng tôi loáng thoáng thấy vừa rồi là một bé gái mặc chiếc đầm màu
trắng cực xinh, trên đầu có cái một chiếc nơ màu xanh lá. Nó nhảy phóc
vào lòng, ôm cổ chú Minh cười hồn nhiên:
-Ba ơi, hôm nay là sinh nhật của Thư đó, ba có mua gì cho Thư không?
-Công chúa của ba, tất nhiên là có rồi. Ngoan nào, giờ con xuống chào anh đi con. Từ giờ anh ấy sẽ phụ mẹ chăm sóc con đấy.
Chú Minh đặt cô bé tên Thư ấy xuống rồi quay sang nhìn tôi mỉm cười. Bé cũng nhìn theo hướng của ba mình. Trông thấy người lạ, bé ngơ ngác chỉ
tay vào tôi và hỏi:
-Anh này là ai vậy ba?
-Anh ấy sẽ
trở thành một thành viên trong gia