Ring ring
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328264

Bình chọn: 9.00/10/826 lượt.

i yếu ớt vang từ đằng sau:

-Tiểu….tiểu thư…..trốn……

Theo phản xạ có điều kiện, tôi ngoảnh đầu lại thì giật mình đến cứng

họng. Bà giúp việc toàn thân bê bết máu ngã phịch xuống ngay cánh cửa.

Có cái bóng từ dưới cầu thang đang đi lên…. Ai vậy? Có chuyện gì đang

xảy ra thế??

Cái bóng đó dần dần lộ diện. Một người con gái

xinh đẹp có ánh nhìn hung hãn đầy hả hê khi thấy vẻ mặt hoảng sợ xanh lè của tôi. Đây….là Bảo Kim Thư, con gái cưng của ông bà chủ tập đoàn thời trang Bảo Minh mà.

Ngưng nhìn tôi một phút, Kim Thư đạp cái

xác của dì 3 đáng thương kia qua một bên không chút thương tiếc, rồi dựa lưng vào vách cửa, tay quay quay con dao đẫm máu như một món đồ chơi vô hại. Trông thái độ và dáng vẻ của Bảo Kim Thư lúc này, tôi không khỏi

khó hiểu và…..hoảng. Sao không hoảng cho được khi đang yên đang lành

trong nhà có người bị giết, mà hung thủ thì đang đứng thù lù trước mặt

tỉnh bơ nè :((. Tôi hít một hơi để lấy lại bình tĩnh rồi lên tiếng:

-Bảo Kim Thư! Sao cô lại ở đây…..? Cô có biết mình đang cầm thứ gì trên tay không?

-Hừ, sắp chết đến nơi rồi mà vẫn to mồm gớm nhờ!?

Kim Thư hừ lạnh vẻ khinh khỉnh, môi cô ta nhoẻn thành nụ cười nửa miệng đáng sợ. Tôi nói cứng:

-Nè, tôi la lên đó!

-Hahahahaha – Kim Thư bật cười điên dại – Cưng cứ la thoải mái đi, lũ người làm ngu xuẩn của cưng đều đã chết hết rồi.....

-Cô.....cô nói vậy là sao hả?

Nghe Kim Thư nói bằng chất giọng như đang đùa giỡn với mình thì thật

tình tôi không tức giận cũng lạ. Nhưng.....điều làm tôi không hiểu vẫn

là nụ cười. “CHOANG”

Sau tiếng vỡ chát chúa vang lên, nhận ra không có gì xảy ra với mình, Hoàng Hạ Quyên e dè, từ từ mở mắt ra…..

Hình dáng này!?

……….

Tấm lưng gầy quen thuộc…..

Mái tóc màu đỏ ánh tím đặc trưng của con người đó….

Người con trai em yêu thương vô cùng……….

Là anh……thật sao?

Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc vừa rồi, một người con trai nhảy vào trong căn phòng bằng đường cửa sổ. Cậu nhanh tay chụp lấy chiếc

bình hoa ngay góc bệ ném thẳng về phía lưỡi dao sắc nhọn kia. Chiếc bình vỡ tan, một vài mảnh vỡ bay vào mặt kẻ sát nhân khiến ả ta khuỵu xuống

đau đớn. May quá! Đến kịp rồi!!!

Người đó thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, trông thấy Hạ Quyên đang ôm vết thương nhìn mình

trân trối, cậu phóng đến chỗ cô lo lắng hỏi:

-Hạ Quyên, em có sao không? Ơ…..em sao thế?

Gặp lại người mình thương yêu sau một khoảng thời gian xa cách, liệu có cô gái nào giữ nổi bình tĩnh. Tất nhiên Hạ Quyên cũng không phải ngoại

lệ, cô không cách nào mà nén chặt cảm xúc được nữa. Cô xúc động dang tay ôm chầm lấy người con trai kia, nước mắt được thể lấn lướt vỡ òa…..

-NGUYÊN!!!!!!!

Nhìn Hạ Quyên khóc nức nở trong lồng ngực ấm nóng của mình, Đặng Thanh

Nguyên không khỏi xót xa. Cậu vòng tay ôm lấy cô, khẽ mỉm cười dịu dàng:

-Được rồi, không là anh chứ là ai! Đừng khóc nữa……nín đi……

-Em nhớ anh….. Biết bao lâu….em không được phép đến gần anh….. Em nhớ anh lắm…… :((

-Hì, thì bây giờ em đang ở gần anh rồi còn gì, nín được chưa tiểu thư?

Nguyên phì cười nói bông đùa. Thật sự cậu cũng đang hạnh phúc lắm! Nếu sáng nay cậu không quyết định trốn đi để đi tìm Hạ Quyên thì lúc

này…..có gặp cũng không được nữa. Số cô….vẫn còn may mắn chán.

Bảo Kim Thư buông bàn tay đẫm máu của mình ra khỏi gương mặt. Cô chống

tay đứng dậy, loạng choạng không vững. Trông thấy cảnh tượng đoàn tụ

hạnh phúc kia trước mắt mình, cô càng cảm thấy gai mắt hơn. Sự phẫn nộ

như đã vượt quá giới hạn, cô ta túm lấy can xăng còn một ít hất thẳng

vào người Hạ Quyên và Thanh Nguyên.

-Bảo Kim Thư……cô làm trò gì thế?

Hạ Quyên thảng thốt hét lên. Kim Thư tiếp tục nở nụ cười nham hiểm ghê

rợn của mình ra. Đút tay vào túi quần lấy ra một chiếc bật lửa, Kim Thư

cười hả hê:

-Hạ Quyên…..khi ngọn lửa này rơi xuống, mày và tên đó…..sẽ xuống địa ngục ngay!

Nguyên chau mày, nhếch môi:

-Đừng có nằm mơ!

Nhanh như cắt, Nguyên hạ người đá văng cái bật lửa đó ra khỏi tay Kim

Thư. Nhưng công tắc ngòi lửa đã bị cô ta bật lên trước khi Nguyên đụng

vào. Nó văng ngay vũng xăng nơi góc phòng, ngọn lửa bùng lên nhanh

chóng. Chẳng mấy chốc, lữa đã lan rộng theo dấu xăng đã có sẵn. Nguyên

lập tức quay ra đằng sau chạy về che chở cho Hạ Quyên không bị ngọn lửa

bùng lên.

-Mau đi vào phòng tắm xối nước lên người đi……nhanh lên!

-Nhưng….còn anh!? :-S

-Anh không sao, đi vào đi!

Vừa đẩy Hạ Quyên vào bên trong phòng tắm, Nguyên bỗng thấy nhức nhối

chỗ cánh tay trái. Cậu nhăn mặt bóp lấy nó mong sẽ ngăn chặn được cơn

đau xuất hiện không đúng lúc. Vì lúc này…..cậu còn phải đối phó với một

kẻ sát nhân điên loạn mất hết tính người kia.

-Kế hoạch bất thành, nhỉ?

Nguyên bình thản nhìn Bảo Kim Thư cười cợt. Cả căn phòng giờ đây hừng

hực lửa nóng. Một âm thanh vang vọng từ xa đến tai của Nguyên…..tiếng

còi xe cảnh sát. Vậy là…..có hi vọng sống rồi!

-Lần này cô không thể thoát được nữa đâu.

-Nếu được thì sao?

-Điều đó hoàn toàn không thể Trừ phi có thánh giáng xuống giúp cô. Mà làm gì có ai thèm giúp, tâm hồn cô bị