XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328252

Bình chọn: 8.5.00/10/825 lượt.

mất rồi? Cô đang ở đâu!?

Không phí hoài thêm một giây nào nữa, Minh Duy lao ra khỏi phòng chạy thẳng xuống gara đỗ

xe. Leo lên chiếc Mercedes đen tuyền đầy kiêu hãnh, anh phóng ra khỏi

căn biệt thự sang trọng nhuốm màu tội lỗi do chứa chấp những con người

sống ngập đầu giữa tình yêu……và thù hận.

Hạ Quyên.

*Dinh thự chính của Hoàng gia:

Phong cảnh thoáng đãng trong

lành bên ngoài kia chẳng thể nào làm cho tâm trạng của tôi khá hơn dù

chỉ là 1%. Đã 1 tuần trôi qua, chỉ mới 1 tuần thôi mà tôi cứ tưởng như

cả 1000 năm.

1 tuần…….

Không hé một nụ cười……

1 tuần…….

Không được gặp anh…….

1 tuần…….

.

.

.

.

Không biết Nguyên ra sao rồi? Tôi rất muốn đi đến phòng bệnh của anh,

được vào trong tận tay chăm sóc cho anh……nhưng những người y tá được cử

canh chừng nhất quyết không cho tôi vào vì lời dặn chắc như đinh đóng

cột của Dương: Ai cho Hạ Quyên vào sẽ bị trừ 70% lương. =.=

Ngoài mấy chuyện như vậy thì cũng có một tin mừng: Hải Thanh đã tỉnh,

sức khỏe của anh cũng khá hơn rất nhiều. Mỗi lần ngồi cạnh giường ngắm

anh, lòng tôi lại dấy lên 2 thứ cảm xúc pha trộn lẫn nhau. Một bên, tôi

thấy thương anh vô cùng. Làn da khỏe mạnh bao ngày bây giờ nhợt nhạt

không còn chút lớp không khí sống nào. Còn một bên, là tôi rất giận anh. Tôi giận anh vì cớ gì mà lại đi lừa dối tôi. Để rồi tôi tin tưởng vào

điều đó, tự nhủ mình phải quên người tôi yêu chỉ yêu một mình anh. Khi

yêu……người ta sẽ vướng vào tấm lưới ích kỷ như thế sao?

-Cô chủ ơi! Bữa sáng đã xong rồi. Mời cô xuống ăn cho nóng!

Tiếng gọi của bà giúp việc vang lên làm tôi choàng tỉnh. Hiện tại trong nhà chỉ có một mình tôi cùng với vài người giúp việc này nọ. Cả nhà đi

đâu cũng chả biết, vì thời gian gần đây, nỗi nhớ Nguyên đã lấn chiếm hết mọi ý nghĩ của tôi rồi, có nhồi thêm thì cũng có ích gì. Ngồi dậy chuẩn bị vệ sinh cá nhân, tôi đáp lại lời bà:

-Dì xuống trước đi, con sẽ xuống ngay.

Chán nản lết tấm thân đi vào phòng tắm, tôi khẽ lắc đầu cho tỉnh táo

hơn. Hôm nay đến bệnh viện nhất định tôi phải tìm cách vào phòng của

Nguyên mới được. Tưởng là ngăn cản Hoàng Hạ Quyên này dễ lắm sao!? Sai

lầm rồi! :)) Hạ Quyên ơi, cố lên!!!

“Cạch”

Tiếng lạch cạch của cổng chính khu dinh thự nhà họ

Hoàng vang vọng vào thu hút lấy thính giác của ông quản gia già. Nghĩ là ông bà chủ về, ông vội vã đi nhanh ra đón tiếp. Nhưng bên ngoài khoảng

sân rộng lớn hàng trăm mét vuông…..không hề có một ai. Tuy là ông đã

già, nhưng không có nghĩa trựa giác của ông bị lu mờ. Cảm nhận thấy có

sự khác lạ, ông lão nhíu mày cảnh giác xung quanh thật cẩn trọng, cất

tiếng hỏi:

-Ai đó?

Không có tiếng đáp lại. Nghĩ chắc

là mấy người làm vườn đang tỉa cây dọn vườn nên ông quản gia không để ý

gì thêm nữa. Dù gì cũng mới sáng sớm, ông thầm nghĩ nên đi kiểm tra một

vòng khu nhà xem sao. Nghĩ là làm ngay, ông lão chắp tay sau lưng nhấc

chân đi một cách thong thả. Nhưng chỉ mới đi chưa được chục bước, một

cảnh tượng kinh khủng hiện hữu trước mắt khiến ông sững lại, bàng hoàng

không nói nên lời.

Dưới nền tấm thảm cỏ non xanh mơn mởn, hai

xác người nằm la liệt ngổn ngang……máu ướt đẫm thành vũng. Đó chính là

hai người giúp việc và trông coi khu vườn của Hoàng gia.

-Trời ơi…..chuyện gì thế này? :-O

Ông quản gia chưa kịp định thần thì từ phía sau, một bóng đen bí ẩn lăm le con dao tiến lại gần ông. Ánh mắt cay nghiệt của hắn đỏ ngầu hằn lên những sợi mạch máu mỏng manh ghê rợn. Lưỡi dao sắc nhọn nhơm nhớp máu

tươi được giơ lên cao…….rồi lạnh lùng giáng xuống!

-ÁÁÁ!!!!!!!!

Tiếng la thất thanh bởi chất giọng yếu ớt của ông quản gia già ở độ

tuổi lục tuần vang lên xé tan cả khoảng không gian buổi sớm thanh bình.

Ông đau đớn ngã quỵ xuống cạnh xác hai người đồng nghiệp xấu số kia……rên rỉ vài giây cuối cùng…..rồi tắt thở.

Hắn – Thủ phạm gây ra

những nỗi kinh hoàng, bất hạnh, đau khổ - Một người con gái xinh đẹp sẽ

kế thừa một khối tài sản kếch xù trong lĩnh vực thời trang – Một kẻ mù

quáng không phân biệt được đâu là yêu, đâu là hận…… Để rồi ngay lúc này

đây, cô càng dấn sâu vào tội ác…..không một ai……kể cả Ác Quỷ……có thể

dung thứ cho cô được nữa!

Quệt nhẹ lưỡi dao dính đầy máu bằng

những chiếc lá có tán rộng ở gần đó, Bảo Kim Thư ngẩng đầu lên hướng đôi mắt vô hồn lạnh giá nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ tầng 2. Nụ cười nhếch

mép quỷ quyệt xuất hiện trên bờ môi cong đỏ hồng.

-Hạ Quyên…….ngày hôm nay……chính tao sẽ kết thúc hết tất cả mọi chuyện!

-Chết! 8 giờ 15 rồi, phải vào bệnh viện ngay thôi!!!

Tôi

quýnh quáng vơ lấy bộ đồ và thay với tốc độ khủng khiếp khi nhìn lên

chiếc đồng hồ hình gấu trúc nhỏ xinh của mình :x. Tranh thủ từng giây

từng phút, tôi mở cửa phòng ló đầu ra ngoài gọi lớn:

-Dì 3 ơi chuẩn bị xe giùm con!

*Im lìm*

-Dì 3 ơi!

Sao không có ai trả lời hết vậy? Có đi đâu thì dì ấy luôn báo trước với mình một tiếng mà ta. :-B

Có điều gì đó lạ lắm, bằng chứng là lòng tôi cảm thấy bất an thế nào

ấy. Mà thôi, nên chuẩn bị đầy đủ các vật dụng cần thiết vào túi xách

nhanh kẻo muộn. Bỗng…..có tiếng ngườ