XtGem Forum catalog
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328240

Bình chọn: 10.00/10/824 lượt.

ận Hải Thanh, em giận

chính mình vì đã làm hai người con trai ấy đau đớn……. Để rồi bây giờ,

ông trời đang trừng phạt em……

-Hạ Quyên…..cô gái mạnh mẽ chị biết đi đâu mất rồi? Em đừng dễ dàng buông xuôi như vậy chứ!

-Có thay đổi được gì không chị Liễu Phi? Bây giờ có lẽ Nguyên cũng không muốn gặp em đâu……

Khuôn mặt sầu não buồn thương của Hạ Quyên làm cho người đối diện ko

dám nhìn thẳng. Cô trở mình quay vào trong bức tường lạnh như đá…..cắn

môi kìm chế lại những xúc cảm tự nhiên.

Không biết nói gì hơn

nên Liễu Phi đành ngồi im lặng mà xót thương thay cho ba con người kia.

Nào có ai muốn sóng gió đến và chia cắt từng người đâu…..họ đối xử chân

thành với nhau…..vậy vì lý do gì mà họ không có được hạnh phúc?

Píp…..píp…..píp…..

Từng đường nét gấp khúc đều đặn hiện trên màn hình chiếc máy đo nhịp

tim. Khắp nơi trong căn phòng bệnh thuộc dạng “VIP” này đều là những

trang thiết bị y tế phục vụ cho công việc tân tiến nhất.

Người

con trai với mái tóc màu đỏ tía nhẹ nhàng nằm trên chiếc giường bệnh êm

ái với cánh tay bó bột trắng tinh. Thiên thần đã bị gãy mất cái cánh bên trái, nó có thể được chữa lành, nhưng không thể tiếp tục làm những công việc thường làm nữa.

Hàng mi cong khẽ khàng rung động, là do gió?

Không phải.

Hơi thở phập phồng nơi lồng ngực khác hẳn so với lúc hôn mê nằm miên

man. Sâu trong tiềm thức người con trai ấy như một thế giới trái ngược

với nơi này. Nó trùm lên cơ thể của mình một màu đen kịt khó tả thành

lời…….

“Hạ Quyên……em ở đâu? Anh cần em…… Tay anh đau quá!!!”

-Nguyên!

Trịnh Văn Dương vừa đi lấy thêm thuốc an thần phòng khi Nguyên lên cơn

co giật về, thấy đầu của cậu ngúc ngắc nhẹ. Ngay lập tức anh vứt đống

thuốc lên bàn và chạy lại bên giường để kiểm tra.

Đôi mắt tròn

đẹp của Đặng Thanh Nguyên hé ra dần dần một cách yếu ớt, tưởng chừng như đang có hàng chục viên đá tảng đè lên vậy. Những sợi dây thần kinh bắt

đầu hoạt động, nhờ vậy, Nguyên nhanh chóng nhận dạng được ai đang ở bên

cạnh mình. Dương vui mừng reo lên:

-Nguyên, mày tỉnh rồi!

-Đâu…..

-Mày nằm yên đi, tao kiểm tra tổng quát mày ngay!

-Hạ…..tìm Hạ……

Dương hơi khựng lại một chút nhưng sau đó lại làm lơ đi ngay. Anh thừa biết Nguyên đang muốn nói gì…..

Anh đã quyết định rồi! Vì một đứa con gái mà chấp nhận đánh đổi hết tất cả sao? Buồn cười thật! Là một người bạn thân, một người anh em……anh sẽ ko để cho Nguyên trở nên như thế. Có ích gì khi có hi sinh mạng sống,

một chút tình cảm cũng không hề tồn tại.

“Kính coong! Kính coong!”

Người phụ nữ trung niên ở bên trong đang rửa bát bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa, liền lau tay thật nhanh

vào chiếc khăn nhỏ trên thành bồn rồi đi ra ngoài. Vừa mở cửa ra, đứng

trước mặt bà là 2 người thanh niên mặc quân phục cảnh sát, trên tay có

một chiếc bìa kẹp hồ sơ. 1 người khẽ cúi chào bà rồi cất giọng hỏi:

-Chào bà! Cho hỏi……cô Bảo Kim Thư có ở nhà hay ko?

-Ơ….hai chú tìm tiểu thư nhà tôi có chuyện gì?

Ngay lúc đó, Minh Duy từ trên lầu đi xuống đến ngay giữa cầu thang thì

khựng lại. Một tia nhìn ngạc nhiên phóng ngang qua mắt anh, hàng lông

mày rậm từ từ nhíu lại.

“Tại sao cảnh sát lại ở đây? Nguy rồi!”

Đầu óc Minh Duy hỗn loạn hẳn lên. Không còn cách nào khác, anh đành cố

gắng lấy lại vẻ thản nhiên đặt lên khuôn mặt thanh tú của mình rồi chậm

rãi bước xuống.

-Bà Hồng, có chuyện gì thế?

-A, cậu Minh Duy! Mấy chú này…….

Người phụ nữ kia chưa kịp nói hết câu thì một trong hai viên cảnh sát kia đã cướp lời:

-Chúng tôi nhận lệnh khẩn cấp từ Sở đến để bắt tạm giam cô Bảo Kim Thư, là nghi can khả nghi nhất của các vụ mưu sát Hoàng tiểu thư.

Minh Duy bất giác trợn đôi mắt sắc lạnh của mình lên, anh điềm đạm nói:

-Tiểu thư nhà tôi từ tối hôm qua đến giờ không về nhà.

Có vẻ không tin lời của Minh Duy, 2 chàng cảnh sát kia nhìn nhau vài

giây rồi gật đầu. Họ đẩy nhẹ Minh Duy qua một bên tiến thẳng vào trong

nhà. Quyết không để mọi việc đổ sông đổ bể, Minh Duy nhanh chóng ngăn

hai viên cảnh sát lại:

-Các anh không có quyền, đây là một sự xâm nhập bất hợp pháp!!!

-Lệnh ưu tiên! Mong anh hãy hợp tác, nếu không sẽ bị bắt giam vì tội chống người thi hành công vụ đấy!

Một anh cảnh sát chặn Minh Duy lại để cho người kia có thể dễ dàng khám xét. Người đó không chần chừ chạy ngay lên lầu. Minh Duy hốt hoảng đẩy

mạnh anh cảnh sát đang giữ mình ra, gồng sức đuổi theo trên chiếc cầu

thang dài uốn cong. Căn phòng có khắc ba chữ “BKT” kiểu cách bị mở tung

ra…….. Cả ba con người trợn tròn đôi mắt của mình nhìn vào khung cảnh ở

bên trong: Cửa sổ mở toang hoác, gió lồng lộng cuốn vào thổi rèm bay

phấp phới. Xung quanh căn phòng không một bóng người…….lặng im quá đỗi……

-Không xong rồi……mau gọi về Sở báo cáo nhanh! Bảo Kim Thư trốn rồi!!!

-OK!

Hai chàng cảnh sát bỏ mặc Minh Duy đứng chết trân tại chỗ, hồn lìa khỏi xác bay về phương nào để quay về trụ sở gấp.

Đôi mắt tinh anh nhanh nhạy của Minh Duy đảo láo liên trong muôn vàn

suy nghĩ. Hôm qua…..Kim Thư vẫn ở nhà với tâm trạng rất bình thường kia

mà. Bây giờ cô đâu