Polaroid
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328295

Bình chọn: 8.00/10/829 lượt.

với biển số ngoại giao 70-NG 1306-22 trùng với chiếc xe của Kim Thư trong bản tin lúc

nãy. 1 giả thiết có thể đặt ra chính là từ lúc trông thấy người con gái

giống Hạ Quyên kia, Kim Thư đã đi tìm hiểu và phát hiện chị ấy vẫn còn

sống, cô ta quyết diệt trừ cho bằng được……

-Stop! Cậu nói rất hay……kết tội Bảo Kim Thư dễ dàng như thế, cậu biết động cơ của cô ấy là gì à? Tại sao phải giết Hạ Quyên!??

Tử Kiên đột ngột cắt lời Nhật Anh. Anh thật sự cũng nghi ngờ Bảo Kim

Thư là hung thủ của tất cả các vụ ám sát trên…..nhưng…..anh ko thể xác

định được động cơ.

Nhật Anh chống tay xuống bàn, đôi mắt cậu

như lạc vào trong một thế giới nào đó. Cậu chợt nhớ ra lần đầu tiên Hải

Thanh dẫn cậu đến quán bar Raiyi, Bảo Kim Thư đã ở đó, và……

Ít phút sau, Nhật Anh quay sang nhìn Tử Kiên, giọng nói còn lạnh hơn bình thường:

-Có liên quan đến anh Hải Thanh! Một phần là động cơ….còn cô gái trong

tấm ảnh cùng với 3 chữ “BKT” ko đủ sao? Cô ta qua bến cảng của Australia để làm gì!? Đây là người đàn ông chuyên kinh doanh rắn độc mà anh nói

cho tôi biết, đặc biệt là loài Belcher. Bấy nhiêu, chưa đủ xác nhận ai

là kẻ gây ra vụ tai nạn xe và rắn độc trong hồ bơi ư? Muốn biết hết sự

thật, đưa Bảo Kim Thư về đây là biết ngay thôi!

Tử Kiên đứng

ngây người tại chỗ nhìn Nhật Anh chằm chằm. Anh im lặng hơn 10 giây rồi

đưa tay đến gần chiếc điện thoại bàn và nhấn nút:

-Hạ lệnh cho các sĩ quan……ngay lập tức bắt Bảo Kim Thư về đây cho tôi!!!

-Hạ Quyên……Hạ Quyên!

Một chất giọng trong trẻo dịu dàng vang

lên bên tai Hạ Quyên khiến cô choàng tỉnh. Xung quanh chỉ là một khoảng

không gian trắng toát sặc mùi thuốc khử trùng nồng nặc. Hạ Quyên hướng

hai con ngươi phủ đầy sự lạ lẫm vào người con gái bên cạnh chiếc giường

của mình. Là Liễu Phi.

-Ơ….chị!? Sao em lại nằm ở đây?

Liễu Phi nhẹ nhàng kéo tấm chăn bông mịn lên gần sát cổ giữ ấm cho Hạ Quyên, cô mỉm cười:

-Em ngất xỉu tại hành lang bệnh viện nên được đưa vào đây!

Hạ Quyên nhìn lên cái trần nhà cao vời vợi để nhớ lại lý do tại sao mình lại ngất xỉu. Và cái cảnh ấy đã hiện ra……..

“Vì em Nguyên đã đánh đổi cái gì? Nó bất chấp mạng sống của mình để bảo vệ em ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà cái nó nhận……là gì hả Hạ Quyên?”

“Anh sẽ ko để người bạn thân nhất của mình đánh mất cả cuộc đời chỉ để

theo đuổi một tình yêu không có kết cục đâu. Thế nên anh yêu cầu

em…..tránh xa Nguyên ra!”

“Nếu yêu Nguyên…..thì hãy làm theo lời yêu cầu của anh!”

Bất giác, tuyến nước mắt của Hạ Quyên lại bị kích thích cho trào ra

trong vô thức. Cô đặt tay lên mắt để che đi những cảm xúc nhất thời mà

đôi mắt phản chủ đang biểu hiện. Liễu Phi biết Hạ Quyên đang khóc……nhưng cô chỉ biết ngồi giữ im lặng như thế…..không làm được gì hơn.

Một lúc lâu sau, thấy Hạ Quyên có vẻ đã ổn định tinh thần, Liễu Phi mới từ từ kéo tay cô xuống:

-Hạ Quyên!

Nghe tiếng gọi, Hạ Quyên liền ngước đôi mắt đẫm nước nhìn Liễu Phi. Lúc này…..trông cô thật đáng thương!

-Em đừng khóc nữa. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi!

-Sao….qua được hả chị?...... Khó khăn…lắm…em mới xác định….được tình cảm của mình mà……

-Ý em là gì!?

-Em….hức….biết là Hải Thanh sẽ ghét em….thậm chí là hận….nhưng em không thể làm trái ý trái tim mình được nữa….. Em yêu Nguyên….trái tim em yêu Nguyên….. Tại sao….số phận lại ngăn cách em và anh ấy chứ?

Tiếng thút thít hòa lẫn với giọng nói nghẹn ngào khiến tâm trạng của

Liễu Phi chùng xuống. Cô lặng lẽ đưa tay lau đi những giọt lệ nóng ấm

trên má Hạ Quyên và mỉm cười:

-Thật ra…..Hạ Quyên à! Chị…..đã yêu Hải Thanh….từ lâu lắm rồi!

Khuôn mặt đau buồn của Hạ Quyên bỗng chốc chuyển sang ngạc nhiên ngay

sau khi Liễu Phi vừa dứt câu. Ra hiệu cho cô đừng nói hay hỏi gì, Liễu

Phi tiếp:

-Đó là kể từ ngày đầu vào cấp 3, chị ngồi kế bên Hải

Thanh. Cậu ấy thật sự đã rất nổi bật bởi vẻ ngoài điển trai và trí

thông minh hơn người, cả sự dịu dàng nữa! Chị đã bị Hải Thanh cuốn hút

vì những cử chỉ ân cần, luôn quan tâm giúp đỡ đến mọi người. Hì…..kì lạ

quá đúng không? ^^

-Không đâu ạ!

Nhiều cô gái khác nếu nghe thấy mấy sự việc như thế này thì chắc chắn sẽ còn vương vấn chút

ích kỷ trong lòng. Nhưng Hạ Quyên thì không. Tình yêu sao có thể bị ép

buộc được!? Nó vốn dĩ là một sự tự do được phân tán ra khắp thế gian,

không dễ gì mà có được. Một tình yêu chân thành……còn khó hơn gấp bội.

-Cuộc nói chuyện giữa em và chị Nguyệt Uyên, chị có nghe được! Việc Hải Thanh lừa dối em……là có thật đấy Hạ Quyên!

-Sao? o_O

-Nhưng chị xin em…..đừng trách Hải Thanh, cậu ấy chỉ vì quá yêu em, không muốn mất em thôi.

Hạ Quyên nằm trầm ngâm suy nghĩ mà không thể tin được người mà cô từng

yêu nhất lại đang tâm dối lừa cô, khiến cho Nguyên đau khổ. Lúc nghe

Nguyệt Uyên nói, cô đã không muốn tin, bây giờ lại đến lượt Liễu Phi nói ra thì cô không tin sao được.

Kể ra…..đúng là không thể trách anh. Nếu Hạ Quyên đặt mình vào vị trí của Hải Thanh, chắc cũng sẽ làm như vậy thôi.

-Trong chuyện này, ai cũng đều bị nếm trúng thành phần phụ của tình

yêu. Đó là sự ích kỷ của bản thân. Em không gi