như mếu, cô lắc đầu nguầy nguậy tự trấn an mình. Nhìn thấy cô như vậy, Dương cũng ko khỏi chạnh lòng, nhưng anh vẫn cố gắng nói cứng:
-Anh ko đùa!
-Nhưng em…..
-Coi như anh cầu xin em!
-Không…..em không thể về bên Hải Thanh. Em yêu Nguyên, em yêu Nguyên mà!!!!
Hạ Quyên hét lên để giấu hết đi nỗi đau đớn đang từ từ nở rộng ra. Từng giọt nước mắt nóng ấm tiếp tục rơi xuống hai bầu má của cô. Cô đang cố
gắng khẳng định tình cảm của mình dành cho Nguyên là được phát sinh từ
tận cùng trái tim.
Nhìn Dương bằng đôi mắt ngập nước ẩn chứa sự van xin đừng bắt mình làm trái ngược với lòng, Hạ Quyên cắn môi cố gắng bật ra những từ ngữ được ghép thành câu một cách khó khăn:
-Em biết…..em biết Nguyên đã hi sinh cho em rất nhiều, kể cả tình yêu của
anh ấy. Và em cũng quá độc ác khi không để ý đến những ánh mắt, cử chỉ
ân cần mà anh ấy dành cho em. Em cảm thấy khó xử giữa Nguyên và Hải
Thanh, em ko muốn ai bị tổn thương cả…..em dằn lòng mình phải quên
Nguyên đi vì Hải Thanh cũng rất yêu em, tình yêu từ thuở ấu thơ cho đến
khi trưởng thành……nhưng em ko thể……lần này…..em ko thể nào dối lòng mình được nữa. Xin anh…..đừng bắt em phải từ bỏ Nguyên mà!
Dương
đứng lặng yên với đôi mắt bình thản đến lạ. Anh thở dài một cái rất nhẹ, rồi chầm chậm đưa tay lên lau đi những giọt lệ mờ đục trên mặt Hạ
Quyên. Hai mắt anh chùng xuống buồn bã, nhưng từ miệng lại phát ra một
câu nói ngắn ngủi gây đau đớn tột cùng cho đối phương:
-Nếu yêu Nguyên…..thì hãy làm theo lời yêu cầu của anh!
Thật tàn nhẫn!
Hạ Quyên cơ hồ không còn tí sức lực nào nữa. Cô buông tay mình ra khỏi
chiếc áo màu xanh ngọc bích của Dương và thả xuôi thân thể mình sụp
xuống sàn nhà lạnh buốt. Nước mắt của niềm đau lại tiếp tục lũ lượt tràn mi.
Dương lạnh lùng quay đầu bỏ đi, mặc cho người con gái đáng thương kia khóc bật lên những tiếng nấc đau đớn.
Khoảng không gian bên ngoài dường như cũng biết cảm thương cho cô. Cả
một bầu trời u tối le lói 1 vài tia sáng yếu ớt của ngày.
Ông trời thật khéo đùa!
Ông đã lừa số phận ngoảnh mặt đi……để lật ngược tình thế tráo đổi các quân cờ………một lần nữa!
-Đây là những dữ liệu quan trọng nhất!
Lưu Tử Kiên nhấp nháy
con chuột trên màn hình máy tính vào một thư mục hiện sẵn. Hoàng Nhật
Anh đứng kế bên chăm chú soi kỹ từng chi tiết dù là nhỏ nhất bằng đôi
mắt sắc bén của mình. Sau khi nháy đúp chuột, một loạt hình ảnh xuất
hiện ào ào.
-Cậu nhìn kỹ nhé! Đây là mấy tấm hình được chụp
trong lễ cưới. Và lúc chuẩn bị bắt đầu, chỉ có duy nhất một người đi ra
khỏi sảnh, một thành viên trong đội ngũ quay phim vô tình chụp được nó.
Tử Kiên phóng to hình ảnh lên để cho Nhật Anh có thể nhìn kỹ hơn. Đúng
là chỉ có một người đi ra khỏi nơi tổ chức lễ cưới. Một người con gái
mặc chiếc đầm dạ hội bó sát dài thướt tha màu xanh dương, nhưng vì chụp
đằng sau nên ko thể biết được mặt cô ta. Nhật Anh chủ động bật các hình
ảnh khác cốt để tìm hiểu rõ hơn. Chợt Tử Kiên lên tiếng:
-Dừng…..dừng ngay tấm đó!
-Có chuyện gì sao?
-Cậu…..hãy nhìn kỹ biển số của chiếc siêu xe đã gây tai nạn kia đi, lát tôi sẽ nói cho cậu biết điều này!
Lông mày Nhật Anh hơi nhíu lại, nhưng cậu vẫn điều khiển chuột theo lời của Tử Kiên.
-Chú ý….có thể nó bị biến dạng khó coi, nhưng ta vẫn lấy được những con số trên đó!
-Rồi, qua nhé!
-Khoan…….ko cần xem nữa. Đọc xong bản tin này trước cũng ko muộn.
-Tử Kiên, anh thật rắc rối!
Nhật Anh liếc mắt mệt mỏi sang bên cạnh càu nhàu. Cậu thả tay ra để anh bật cái tin tức gì đó mà theo giọng điệu của anh thì nó có vẻ rất quan
trọng.
Năm chiếc siêu xe Lamborghini Aventador mới được nhập khẩu đã có chủ.
Bỏ qua những mẩu bình luận thông tin về sự hào nhoáng và độ khủng của
những chiếc siêu xe đắt tiền, Nhật Anh chỉ nhìn mỗi người chủ mà thôi.
1.Phạm Hà Huy – Tổng giám đốc Công ty khai thác dầu mỏ Huy Hoàng.
2.Vũ Trọng Tuấn Anh – Chàng công tử nổi loạn của dòng tộc Vũ gia.
…….
5. Bảo Kim Thư – Cô chủ nhỏ của tập đoàn thời trang danh tiếng Bảo Minh.
-Anh muốn tôi chú ý thật kỹ người này đúng không Tử Kiên?
Nhật Anh lạnh lùng nói. Và đáp lại cậu chính là cái gật đầu chắc nịch của chàng trung úy.
-Đặc biệt…. – Tử Kiên loay hoay tìm kiếm cái gì đó trên bàn – Một tấm
ảnh vừa được cấp dưới của tôi cung cấp…..có thể…..cậu sẽ biết người này
là ai!
Ngắm nghía tấm ảnh thật lâu ở mọi góc cạnh, bàn tay còn
lại của Nhật Anh bóp chặt lại, tiếng khớp xương nghe răng rắc cũng đủ
thể hiện sự giận dữ tột cùng. Nhưng thay vì biểu lộ ra mặt, cậu chỉ
nhếch môi cười nửa miệng:
-Quả nhiên……chính là cô ta!
-Cô ta?
-Anh ngồi xuống đây. Xem nhé! Trong lễ cưới của chị tôi, Bảo Kim Thư đến tham dự, đúng không?
-Đúng! Rồi thì sao?
-Sau đó cô ta biến mất không báo một ai và cũng không có lý do. Tiếp,
có một lần Kim Thư trở về nhà trong trạng thái hoảng loạn. Theo tập hồ
sơ của anh thì với lời khai của một phụ nữ dọn vệ sinh, bà ấy thấy cô ta đã gặp một cô gái giống y chang chị Hạ Quyên. Vậy anh nghĩ lý do cô ta
sợ hãi như thế là gì? Vụ tai nạn xe ở Macdan, chiếc xe