t người đàn ông trung niên và một cô gái ăn mặc rất sành điệu, trẻ trung. Nhìn chăm chú vào quang
cảnh xung quanh hai người, Tử Kiên có thể xác định đó là một bến cảng.
Ngó sơ qua thì gã đàn ông không có gì đặc biệt, chỉ có trên tay ông ta là một tờ giấy gì đó phẳng phiu. Còn cô gái kia thì…..cô ta đội một
chiếc mũ rộng vành sang trọng cùng với chiếc kính màu đen to bản trên
khuôn mặt bầu bĩnh trắng hồng. Cánh tay của cô giơ lên để giữ lấy những
lọn tóc khó bảo cứ thích tung mình trước gió.
Tử Kiên liếc mắt
xuống chiếc nhẫn nạm kim cương đeo trước ngực cô gái kia, hình như nó có khắc chữ. Anh đưa bức ảnh lại gần cốt để có thể quan sát kỹ lưỡng hơn.
Trên đó….có 3 chữ…..
-Cái gì?.....Không lẽ……..
“Boong”
Âm thanh báo hiệu của phòng phẫu thuật vang lên 1 tiếng phá vỡ sự im lặng ở phía trước căn phòng.
Cánh cửa được mở ra sau 2 giờ đồng hồ đóng kín mít. Chiếc giường bệnh
trắng toát của Nguyễn Hải Thanh được đội ngũ y tá đẩy ra hết sức cẩn
thận và chậm rãi. Hoàng Hạ Quyên vội vàng rời khỏi chỗ ngồi của mình
chạy đến bên cạnh giường người yêu. Còn Liễu Phi và Nguyệt Uyên thì lập
tức hỏi thăm tình hình từ bác sĩ Đường Ngân Tâm. Hiểu rõ tâm trạng người thân của bệnh nhân, ông cười hiền lành:
-Chất độc trong ruột bệnh nhân đã được tẩy sạch, cậu ấy đã giật được cơ hội sống nên sẽ sớm tỉnh lại thôi.
-Dạ….cảm ơn bác sĩ! – Nguyệt Uyên cúi đầu.
-Nhiệm vụ của chúng tôi mà!
Nói xong ông bác sĩ bỏ đi. Liễu Phi cùng Nguyệt Uyên đi theo các cô y tá để đến phòng hồi sức của Hải Thanh.
…………….
Ngồi bên cạnh Hải Thanh đã hơn 30 phút, mà khuôn mặt Hạ Quyên vẫn trầm
ngâm đầy vẻ ưu tư. Anh đã qua cơn nguy hiểm thì đáng lẽ cô nên vui mừng
mới phải, đằng này….cô chỉ lặng lẽ ngồi đó mà ko nói một lời.
-Hạ Quyên!
Hoàng Nguyệt Uyên dịu dàng gọi và đưa cho em mình một cốc nước lạnh.
Chuyện ba người…..cô cũng có hiểu đôi chút từ Liễu Phi.
Là một người chị, lại có trí thông minh sắc sảo hơn người, Nguyệt Uyên
thiết nghĩ….nên cho cô em gái của mình một lời khuyên đúng đắn nhất.
Nhận lấy cốc nước của chị, Hạ Quyên nhấp một ngụm rồi đặt nó lên bàn. Nguyệt Uyên nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống cạnh cô hỏi:
-Em có tâm sự gì đúng ko?
-Tại sao chị lại nói vậy? – Hạ Quyên hờ hững đáp.
-Hì….chị là chị của em mà. Lúc còn nhỏ, mỗi khi có chuyện buồn là em
đều ở trong trạng thái này. Nói chị nghe đi……có thể chị giúp được gì đó!
Nghe chị mình nói xong, Hạ Quyên mỉm cười nhẹ rồi khẽ tựa đầu xuống vai Nguyệt Uyên. Cô thở dài một hơi, rồi bắt đầu nói:
-Em…..ko biết phải làm thế nào nữa chị à!
-Em cứ nói đi!
-Chị biết ko? Em đã bị người khác ám hại ngay trong lễ cưới của mình,
sau đó….em được một chàng trai cứu. Anh ấy đã đưa em về chăm sóc rất chu đáo, cuộc sống khi ấy thật sự rất vui vẻ, đến nỗi em quên hẳn đi chuyện tìm kiếm lại trí nhớ bị mất. Rồi em nhận ra….em yêu anh ấy lúc nào ko
hay. Anh luôn bảo vệ em khỏi mọi điều hiểm nguy. Trong vụ tai nạn lần
trước cũng chính anh ấy đã đỡ cây gậy chí mạng đó cho em. Có lại được
trí nhớ và trở lại con người như xưa, em hoàn toàn quên mất anh. Nhưng
anh vẫn luôn ở bên cạnh em……vậy mà…..em lại yêu một người con trai khác. Người đó và em biết nhau từ nhỏ, tình cảm ngày một lớn dần và đỉnh diểm chính là khi ba mẹ đồng ý cho chúng em kết hôn. Giờ đây…..con người kia vì bảo vệ em mà cánh tay trái bị gãy nát….còn người này……lại vừa thoát
khỏi tay thần chết……….
Hạ Quyên nấc lên một tiếng, từng giọt lệ thay nhau rơi xuống.
-Em…..em rất muốn đến bên cạnh Nguyên…..nhưng em ko thể nào bỏ Hải
Thanh lại được! Hải Thanh cũng đã rất nhiều lần cứu sống em…..lần
trước…..anh ấy ko ngại nhảy xuống hồ bơi chứa đầy rắn độc để cứu em…….
Nghe đến đây, Nguyệt Uyên đột ngột quay mặt lại nhìn Hạ Quyên. Cô chau mày hỏi lạnh:
-Ai nói với em như thế?
-Dạ?
-Ai nói với em Hải Thanh nhảy xuống hồ bơi để cứu em??
-Là….Hải Thanh…..anh ấy nói với em!
-Hạ Quyên! Người cứu em ko phải Hải Thanh…..mà chính là người con trai kia đấy!
Như có một luồng sét đánh ngang tai, Hạ Quyên chết lặng người khi Nguyệt Uyên vừa dứt câu. Cô gạt nước mắt nói lắp bắp:
-Ko thể thế được…..rõ ràng Hải Thanh…..anh ko thể lừa dối em được.
-Chị ko biết Hải Thanh đã nói với em những gì. Nhưng chính Liễu Phi nói cho chị biết! Hạ Quyên, quyết định cuối cùng cho sự lựa chọn của em chỉ có một lần. Hãy suy nghĩ kĩ……dù là ai đi nữa……thì người đó nhất định
phải làm cho em hạnh phúc! Nghe chị nói ko Hạ Quyên?
Cả người Hạ Quyên khẽ run lên……vậy ra…..người luôn hi sinh và bảo vệ cô…..chỉ có mỗi con người đó mà thôi.
Hạ Quyên vùng chạy ra khỏi phòng mặc kệ tiếng gọi của Nguyệt Uyên ở
đằng sau. Cô khóc nức nở như một đứa trẻ, cứ chạy mãi về một nơi…….
Hướng Hạ Quyên đang chạy….chính là con đường dẫn đến phòng phẫu thuật đã chia cắt cô và Đặng Thanh Nguyên.
“Nguyên……em xin lỗi……cầu xin anh….đừng rời bỏ em!”
-Thật sự là một điều sai lầm, khi em kể cho chị nghe hết tất cả mọi chuyện.
Liễu Phi đã chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra giữa Hạ Quyên và Nguyệt
Uyên. Cô bước vào phòng nói bằng chấ