g giảm đi rất nhanh! Chiều hướng xấu!
Một cô y tá hốt hoảng kêu lên khi trông thấy đường kẻ màu xanh độc nhất của chiếc máy đo gấp khúc cao thấp hỗn độn.
-Mang máy kích tim lại đây mau!!!
Cả thân thể gầy gò của Đặng Thanh Nguyên nhấc lên bật xuống chiếc
giường bết máu khô không dưới 5 lần. Tình hình không hề khả quan, mà
thậm chí có thể nói là nguy kịch hơn.
-Này…..máu bên cánh tay gãy lại chảy nữa rồi, cầm lại ngay! Còn cô…..nhóm máu dự trữ hết rồi sao?
Vị bác sĩ kiên nhẫn vừa hỏi một cô y tá vừa dùng máy kích thích tim của Nguyên. Cô gái kia rối loạn trả lời:
-Nguồn máu cùng nhóm với bệnh nhân đã hết…..trung tâm cấp máu vẫn chưa truyền máu xuống ạ!
-Trời ơi….biết làm sao bây giờ!? Đây chính là tình huống ngàn cân treo sợi tóc đấy……
-Đừng lo! Chúng ta đã có máu! Một cô gái đã đồng ý hiến máu.
Cánh cửa sau của phòng cấp cứu được mở bừng ra, một chàng trai bước vào cùng với cái hộp dụng cụ phẫu thuật riêng trên tay. Những người bác sĩ
và y tá xung quanh nghe thấy vậy thì cảm thấy lòng nhẹ bẵng đi khoảng
30%. Dù là có máu…..nhưng cánh tay của Nguyên…..
Trịnh Văn
Dương lấy một đôi găng tay và khẩu trang ra đeo vào. Anh lướt mắt xuống
nơi cánh tay dính máu nằm chỏng chơ giữa chiếc giường và mặt đất như bị
rút hết dây gân và xương. Nó mềm nhũn, sự cứng cáp bẩm sinh đã bị biến
mất hoàn toàn.
“Nguyên à……có lẽ……phải hi sinh cánh tay này thôi!”
-Chị Liễu Phi!
Trông thấy bóng dáng cao gầy xa xa của Liễu
Phi, Hạ Quyên lo lắng đứng dậy khỏi ghế và chạy lại đỡ lấy cô. Liễu Phi
cười phớt nhẹ nhàng bám lấy bàn tay búp măng của Hạ Quyên, cô khẽ nhích
tay mình sang một bên để tránh bị đau nhức, miếng bông gòn trên khuỷu
tay vẫn còn thấm loang lỗ màu máu tươi khó chịu.
Hạ Quyên chau mày sốt ruột nhìn Liễu Phi hỏi:
-Liễu Phi, chị không sao chứ?
-Ừm, chị không sao. Em đừng lo. Hải Thanh sao rồi em? – Liễu Phi ráng nặn ra một nụ cười để ko ai phải lo lắng thêm.
-Anh ấy vẫn đang phẫu thuật. Còn anh Nguyên…..anh ấy…..
-Chị không biết, sau khi số lượng máu chị hiến đã đủ…..anh bác sĩ đó
nhanh chóng mang nó đi ra ngoài. Chị thì được cô y tá của anh ta cho
uống một viên thuốc bổ sung máu……ngoài ra…..ko biết gì nữa cả.
Hạ Quyên nghe Liễu Phi nói xong thì trong lòng thấy bức bối vô cùng. Hai bàn tay của cô đan vào nhau mà run bần bật. Lúc này, Hạ Quyên thật sự
rất muốn đến bên cạnh Nguyên…..nhưng còn Hải Thanh……anh cũng đang đối
diện với ranh giới giữa sự sống và cái chết ko kém gì cậu. Vả lại, hiện
anh đang là chồng chưa cưới của cô, nếu lúc này cô đi đến chỗ Nguyên,
khi anh tỉnh lại mà biết được chắc chắn sẽ đau lòng lắm.
Hoàng
Nhật Anh đứng khoanh tay trước ngực dựa lưng vào tường im lặng nãy giờ
không nói một lời. Khỏi nói cũng biết, cậu hiểu chị mình đang vướng phải tình huống gì. Tình tay ba ko phải là vấn đề dễ giải quyết bằng lời.
Một người là quen biết từ thuở mới sinh ra, còn người kia chỉ mới có một khoảng thời gian ngắn ngủi. Hai chàng trai….ai cũng dành cho Hạ Quyên
một tình yêu sâu sắc, đằm thắm. Nếu cậu là Hạ Quyên, chắc ko phải là
ngoại lệ của sự khó xử này.
“Without you I am like a ship
without its sails, calling the wind to save me. I’d climb the highest
mountain, I’d cross the seven seas…….”
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá ngang dòng suy nghĩ của Nhật Anh, cậu lôi điện thoại ra khỏi túi quần và chán nản bắt máy:
-Alo!
-Nhật Anh, tôi Tử Kiên đây! Tập hồ sơ hoàn chỉnh của vụ án đã được hoàn thành. Cậu có thể đến đây và hợp tác không? Một người có trí thông minh quý hiếm như cậu, chắc sẽ giúp ích cho chúng tôi rất nhiều.
-Vậy tôi đến ngay. Hẹn anh 15 phút nữa!
Đôi mắt lạnh của Nhật Anh chùng xuống khi vừa cúp điện thoại. Thế là tổ cảnh sát đã hoàn thành các mối liên quan, chi tiết về vụ án bắt cóc
Hoàng Hạ Quyên tại nhà hàng cao cấp 5 sao Paravel. Bây giờ, là đến lượt
vai trò của cậu…..cậu sẽ đích thân tìm bắt hung thủ cho bằng được!
*Sở Cảnh sát:
-Thưa sếp…..còn bộ hồ sơ này……
Một viên cảnh sát chìa ra một xấp hồ sơ được bao gọn trong một cái
phong bì màu nâu vàng. Cái tên “Anvil” được viết bằng chữ in hoa mực đỏ
to đùng khiến cho Tử Kiên thấy nó xong liền cười khẩy một cái:
-Hắn tiếp tục mất tích, cũng y như lần trước. Đúng là một tên bệnh hoạn! Cứ để đó…..chúng ta giải quyết cho xong vụ án của Hoàng gia đi đã.
-Yes sir!
Anh cảnh sát kia cẩn thận đặt cái bìa xuống bàn của Tử Kiên rồi bước ra ngoài làm tiếp công việc của mình.
Ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay với dáng vẻ mệt mỏi, Tử Kiên thở hắt ra một cái và vắt tay lên mặt che đi đôi mắt lộ rõ 2 vết thâm quầng đen
thui. Chợp mắt nghỉ ngơi được gần 5 phút sau, anh ngồi thẳng người dậy
lật bộ hồ sơ vụ án của nhà họ Hoàng ra xem lại, kể cả vụ ám sát bằng rắn độc tại hồ bơi trường Đại học Banwa. Có một vài tấm ảnh mới được cập
nhật cách đây ko lâu, có thể cũng còn một vài chi tiết chưa được kiểm
tra.
Tử Kiên lật qua những trang khác cho đến khi một bức ảnh tình cờ lòi góc ra ngoài cái bìa hồ sơ.
-Hửm…..cái gì thế này?
Trong bức ảnh có sự hiện diện của 2 người: Mộ
