Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326601

Bình chọn: 9.5.00/10/660 lượt.

có nghe không, anh buông tôi ra.”

Trịnh Thất Muội không biết anh ta muốn làm gì, liều mạng giẫy giụa. Sức lực không bằng anh ta, vẫn như cũ bị Thang Á Nam kéo xuống lầu, bước đi của cô không dài bằng anh ta, gần như là bị anh ta kéo đi về phía trước.

Ra cửa, cô bị anh ta nhét vào trong xe. Thang Á Nam nhanh chóng lên xe, đạp mạnh chân ga, xe phóng như tên bắn ra ngoài.

Trịnh Thất Muội nắm chặt đai an toàn, dựa người vào cửa kính xe,

vẻ mặt sợ hãi nhìn Thang Á Nam: “Tên điên này, anh thả tôi đi, anh có nghe không? Anh thả tôi đi.”

Thang Á Nam lạnh lùng trừng mắt nhìn cô một cái, liền quay đầu tiếp

tục chăm chú lái xe, ánh mắt đó làm cho Trịnh Thất Muội ngậm miệng,

còn vết sẹo bên sườn mặt anh ta lúc này cũng gần hơn, nhìn càng rõ hơn. Càng nhìn càng khủng khiếp, càng nhìn càng sợ hãi.

Cô vẫn mắng anh ta, nói anh ta là xã hội đen. Làm sao cô có thể quên?

Cô lui người, không biết Thang Á Nam định mang cô đi đâu, cô sẽ

phải nhìn thấy cái gì. Càng không biết anh ta muốn làm gì. Bị cô phát

hiện việc anh ta giết người, anh ta không phải sẽ giết cô diệt

khẩu đấy chứ?

Nghĩ đến khả năng này làm cho thân thể của cô càng lúc càng

run rẩy hơn. Một câu cũng nói không nên lời. Kéo chặt áo khoác của

mình lại. Trong lòng một trận rối rắm.

Xe chạy thật sự rất nhanh, cuối cùng, cô nhìn cảnh vật hai bên, có chút quen mắt, không nhớ đã đi qua nơi này lúc nào, xe dừng

lại.

Ánh mắt lướt nhanh một vòng, ở bên đường nhìn thấy nhà hàng ngày

hôm đó. Trịnh Thất Muội không rõ anh ta đưa cô tới đây làm gì.

“Xuống xe.” Giọng nói Thang Á Nam vô cùng lạnh lẽo, dưới sự quan

sát của anh ta, Trịnh Thất Muội run rẩy bước chân xuống xe.

Anh ta nhìn thấy động tác của cô, vươn tay bắt lấy cánh tay cô, kéo cô vào trong nhà hàng.

Trịnh Thất Muội lúc này mới phát hiện trên cửa dán giấy niêm phong,

phía trên có đóng dấu của cảnh sát. Cô không rõ là ý gì. Vì

sao quán ăn Trung Quốc này lại bị cảnh sát niêm phong?

Thang Á Nam cũng không để ý, xé toạt giấy niêm phong, tiến lên

đẩy cửa ra, nắm chặt cánh tay của cô dùng sức quẳng người cô. Cả

người Trịnh Thất Muội ngã nhào vào trong.

Cô cố gắng giữ thăng bằng, ngẩng đầu nhìn phía trước. Không rõ Thang Á Nam đưa mình tới đây làm gì.

Nhìn một lượt, cô liền ngây ngẩn cả người, nhà hàng Trung Quốc

trước mắt sao vẫn còn dáng vẻ của ngày đó? Bàn ghế ngổn ngang, đâu đâu cũng toàn bừa bãi. Bên chân cô là vết bãi máu lớn.

Vết máu đã khô, lúc này thoạt nhìn vẫn khiến cô cảm thấy ghê

rợn. Cô có chút sợ hãi dời mắt đi, trên bàn, ở những chỗ khác cũng có rất nhiều máu.

“Thang Á Nam?”

Đã xảy ra chuyện gì, vì sao anh ta muốn dẫn cô đến đây xem cảnh này?

“Ngày đó cô chạy trốn, cả quán trọ này, ông chủ, bà chủ, còn có mấy nhân viên làm thuê ở đây đều bị những tên quỷ đen kia giết

chết.”

“. . . . . .” Không, không thể nào. Trịnh Thất Muội lắc đầu, bịt

miệng mình lại, không thể tin những gì mình vừa nghe: “Vì.. vì

sao?”

“Bởi vì bọn họ cũng như cô, người Trung Quốc da vàng tóc đen.” Thang Á Nam trừng mắt nhìn cô, con ngươi lạnh lùng đỏ lên. Ngày đó, anh

ta tấn công mấy tên quỷ đen kia, làm chúng hôn mê, sau đó vài tên

tỉnh lại tức mà không có chỗ trút nên đã ở lại theo dõi nhà hàng

Trung Quốc này.

Bọn chúng không phải đối thủ của Thang Á Nam, nhưng lại là ác mộng đối với những người bình thường.

Dùng sức nắm chặt cánh tay Trịnh Thất Muội, Thang Á Nam chỉ vào

những vết máu trong nhà hàng, giọng nói luôn lạnh như băng mang

theo vài phần tức giận: “Em có biết? Bà chủ kia bị bọn chúng bắn từng phát cho đến chết? Em có biết ông chủ kia bị đâm mười một nhát đao,

mỗi nhát đều chí mạng? Em có biết ở đây còn có một người vừa làm

vừa học năm nhất, cuộc sống còn chưa bắt đầu?”

“Không. . . . . .” Trịnh Thất Muội nghe không nổi nữa, trong đầu hiện lên khuôn mặt hiền lành của bà chủ ngày đó đã chỉ đường cho cô, còn

tốt bụng giúp cô chạy trốn, vậy mà giờ đã không còn.

Bịt hai tai lại, Trịnh Thất Muội không chịu nổi nữa, cả người

run lẩy bẩy, muốn đi ra ngoài, Thang Á Nam ép cô phải mở to mắt.

Bắt cô phải nhìn thật rõ hết thảy.

“Em có biết không? Tất cả đều là do em. Là em gây ra.”

Nếu cô không chạy trốn, nếu cô không làm loạn chạy vào cái ngõ nhỏ kia, thì sẽ không phát sinh những chuyện sau đó.

“Không phải. Không phải chết như vậy.” Trịnh Thất Muội không muốn

nhìn, không muốn nghe, không phải chết như vậy, không phải lỗi của

cô. Cô không có.

Thang Á Nam nâng mặt cô lên, ép cô mở to hai mắt của mình ra mà

nhìn, chỉ vào những vết máu đã khô trong quán: “Giờ thì nói cho

tôi biết, mấy tên kia có đáng chết không?”

Đừng nói. Đừng nói nữa.

Trịnh Thất Muội thật sự không nghe nổi nữa, dùng sức đẩy Thang Á

Nam ra, bịt tai vùng chạy ra ngoài. Bởi vì chạy quá nhanh, lúc gần

đến cửa xe thì bị trượt ngã một


Old school Swatch Watches