anh lại chê em già cả,
không cần em nữa.”
“Em già cả, anh cũng bạc đầu, sao mà ghét em được ?” Ngốc thật
“Vậy thì chưa chắc.” Buồn ngủ quá. Tả Phán Tình lại ngáp một cái cọ
cọ trong lòng anh, tìm tư thế thoải mái: “Thông thường phụ nữ nhân sẽ
già nhanh hơn đàn ông. Anh không biết à?”
“Vậy em nhỏ tuổi hơn anh, em mà già thì anh cũng già mất rồi. Chúng ta cùng già. Không phải tốt hơn sao?”
“Cùng già hả?”
Chủ ý này rất hay nha. Trong đầu Tả Phán Tình đột nhiên
nhớ tới một câu hát xa xưa: Em có thể hình dung ra câu chuyện lãng mạn
nhất, đó là cùng anh già đi theo năm tháng.[1'>
Thật ra có thể cùng nhau già đi cũng tốt lắm.
“Được. Anh nói đấy nhé, cùng nhau già đi.”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ, cuối cùng nhắm mắt lại, cô vậy mà lại tựa vào lòng Cố Học Văn ngủ.
“Đúng vậy, cùng nhau già đi.” Cố Học Văn nói xong, không thấy có lời
đáp lại, anh cúi đầu, lúc này mới phát hiện Tả Phán Tình rốt cuộc đã ngủ mất rồi.
“Phán Tình?” Nhẹ nhàng gọi một tiếng. Phát hiện cô chẳng có động tĩnh gì, Cố Học Văn buông tay, cẩn thận đặt cô trở lại giường. Đứng thẳng
người, nhìn chăm chú phần bụng vẫn còn bằng phẳng như trước của cô.
Ước muốn và hiện thật thường thường trái ngược nhau, đứa con mà anh
và Tả Phán Tình chờ mong, hy vọng có khả năng sẽ bị bất thường, cũng có
thể không khỏe mạnh. Thậm chí chẳng thể bình an lớn lên trong bụng cô——
Anh làm sao có thể để cho Tả Phán Tình sau khi vừa trải qua vụ bắt
cóc, lại phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn như thế? Vậy chẳng phải là
muốn lấy luôn mạng sống của cô ư?
Cố Học Văn ngàn lần rối rắm. Lúc này anh đột nhiên cảm thấy thà rằng
để con mất đi khi Tả Phán Tình bị bắt cóc, còn tốt hơn là đến lúc đó lại để cho Tả Phán Tình lại một lần nữa phải chịu đựng cái sự thật tàn
nhẫn này.
Nhìn ngắm khuôn mặt Tả Phán Tình hồi lâu, Cố Học Văn mới xoay người rời khỏi phòng bệnh, lấy di động ấn mấy số.
“Là tôi, phiền cậu giúp tôi một việc.”
“Được. Cám ơn.”
Gọi thêm vài cuộc điện thoại nữa. Lúc kết thúc cú điện thoại cuối
cùng, vẻ mặt anh vô cùng nghiêm trọng. Anh phải nói chuyện đứa bé với Tả Phán Tình thế nào đây?
Vừa rồi không nói được, bây giờ Cố Học Văn lại càng không thể nói.
Trở lại phòng bệnh, nhìn thấy Tả Phán Tình đang ngủ rất say mà trong lòng Cố Học Văn nặng trĩu.
“Phán Tình, cho anh biết. Anh phải làm gì bây giờ?”
Liệu không cần đứa con này được chăng?
Là con của anh, mặc kệ là có hình dạng thế nào anh cũng chấp nhận,
nhưng mà, anh không muốn Tả Phán Tình sau khi biết chuyện lại thấy đủ
loại khó chịu, dày vò.
Cho dù anh không hiểu nhiều lắm, nhưng cũng biết phải luôn giữ cho
phụ nữ đang mang thai có tâm trạng vui vẻ. Chứ không phải để cô ấy chịu
kích thích.
Vấn đề nan giải mà Cố Học Văn đang phải đối mặt này còn khó giải quyết hơn cả những vấn đề khó khăn mà anh đã gặp trước kia.
Tả Phán Tình ngủ cả buổi chiều, mãi đến lúc mặt trời ngã về tây, một
ngày cứ như vậy mà trôi qua. Cố Học Văn cuối cùng cũng ra quyết định,
không nói chuyện này cho Tả Phán Tình biết.
Ít nhất trước mắt, anh chưa thể nói. Tả Phán Tình chờ mong đứa con này như vậy, anh muốn cô vui vẻ một chút.
Ra quyết định xong, không muốn để Tả Phán Tình nhìn ra dấu vết, Cố Học Văn buộc mình phải tỉnh táo lại.
Lúc trời chiều tắt nắng, Tả Phán Tình mới tỉnh, ngáp một cái, ngủ một giấc khiến tâm tình cô vô cùng thoải mái. Có lẽ bởi vì Cố Học Văn đã
trở lại, lòng cô cũng yên ổn.
Không chiêm bao, không phải bận tâm đến những việc rối rắm, ngủ một giấc thật ngon, tinh thần thoạt nhìn cũng tốt hẳn lên.
Lúc tỉnh lại thì Cố Học Văn đang đứng cạnh khung cửa sổ. Ánh tích
dương ngoài cửa sổ làm cô đột nhiên cảm thấy bóng dáng anh thoạt nhìn có chút gì đó cô đơn?
Anh đang nghĩ gì? Tâm tư nặng nề như vậy?
“Học Văn?”
Nhẹ nhàng gọi tên anh, anh trước tiên xoay người nhìn cô: “Em dậy rồi hả?”
Lúc cô ngủ, bác sĩ có đến kiểm tra hai lần mà cô cũng không thức giấc, đủ thấy cô đã rất mệt.
“Uhm.” Tả Phán Tình ngủ ngon, ý cười rạng rỡ trên gương mặt: “Em ngủ
ngon thoải mái. Cảm giác thật tốt. Đúng rồi, anh đi hỏi thăm bác sĩ chút đi, em muốn xuất viện . Em không thích ở lại bệnh viện đâu.”
Cũng chỉ là mang thai thôi, sao lại phải nằm viện khoa trương vậy?
“Ở đây thêm vài ngày đi.” Cố Học Văn cầm tay cô: “Bác sĩ nói, tình
trạng em cần ổn định thêm, em cứ nằm mấy ngày theo dõi thêm một chút
nữa, xác định thực sự không có việc gì rồi ra viện cũng chẳng muộn.”
“Thôi được.” Tả Phán Tình biết rõ cô lúc này không nên xuất viện, nói nhiều như thế phần nhiều là không muốn Cố Học Văn nghi ngờ. Dù sao bây
giờ toàn bộ nơi này, đều là do Hiên Viên Diêu an bài, cô sợ Cố Học Văn
sẽ suy nghĩ nhiều.
“Muốn ăn gì không? Anh mua cho em.” Vẻ mặt Cố Học Văn rất ôn nhu. Đứa bé nếu đã đến đây rồi thì cho dù là nó sinh ra có như thế nào chỉ cần
là con của anh với Tả Phán Tình, anh đều đón nhận, đều bằng lòng hết.
“Gì cũng được.” Tả Phán Tình đối với ăn uống cũng không đòi hỏi lắm, chỉ là: “Em muốn ăn cháo, anh đi mua được chứ?”
“Được.” Cố Học Văn đứng lên định rời đi, thì cửa phòng bệnh lại có
người gõ liền hai c