Pair of Vintage Old School Fru
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3226064

Bình chọn: 8.5.00/10/2606 lượt.

, nói không chừng đứa bé có khi là con anh ta cũng nên.”

“Quan hệ tình cảm thời nay sao mà loạn quá vậy.” Vị bác sĩ này đã ở

bệnh viện lâu ngày, có tình huống gì mà chưa từng thấy qua, ông thở dài

nói: “Đi thôi, tất cả trở lại làm việc, đừng quan tâm chuyện chẳng liên

quan.”

“Đi nào, đi nào.” Mọi người chẳng dám tranh luận thêm, đứa bé trong

bụng Tả Phán Tình là của ai, không dính dáng đến bọn họ. Về sau đứa bé

ra đời có khỏe mạnh bình yên hay không, cũng chẳng liên quan tới họ.

Dù sao cũng đã nhắc nhở rồi, có nghe hay không thì tùy người bệnh và thân nhân.

Cố Học Văn đứng im lặng tại cửa phòng bệnh, lòng hoàn toàn rối bời. Đứa bé kia sao có thể sẽ bị bất thường chứ?

Không có khả năng. Anh không muốn nghe, một chữ cũng không muốn nghe, cũng chẳng muốn tin.

Khi vào phòng, Tả Phán Tình đã nhắm hai mắt lại, hình như đang ngủ,

nghe thấy tiếng động rất nhỏ, lại mở to mắt, nhìn thấy Cố Học Văn bước

vào thì yếu ớt cười với anh.

“Thế nào? Không có việc gì đúng không?”

“. . . . . . ?” Cố Học Văn sửng sốt một chút, Tả Phán Tình nở nụ

cười: “Em còn không hiểu anh sao? Anh nhất định là phải trực tiếp nghe

bác sĩ nói con bình thường, anh mới yên tâm chứ gì.”

Nếu là bình thường, Cố Học Văn nhất định sẽ nói đùa với Tả Phán Tình, song lúc này anh lại cười không nổi, buộc mình nhếch khóe miệng. Đi đến trước giường.

“Em đúng là hiểu anh đó.”

“Đương nhiên, em là vợ của anh mà.” Tả Phán Tình cầm lấy tay anh, hơi hơi quay đầu đi: “Bây giờ yên tâm chưa? Bác sĩ nói không sao đúng

không?”

“Ừ, không sao.” Cố Học Văn gật đầu, nắm tay cô đặt lên môi mình mà

hôn: “Qua tám tháng nữa, chúng ta sẽ có một cục cưng vô cùng khỏe mạnh.

Em có vui không?”

“Vui.” Tả Phán Tình mỉm cười, vẻ mặt có chút chờ mong: “Anh thích con trai hay con gái?”

“Đều thích.” Cố Học Văn cười cười, nén đau thương trong lòng: “Cố gia không trọng nam khinh nữ. Chỉ cần là em sinh, cho dù là trai hay

gái anh đều thích.”

“Em thích con trai.” Tả Phán Tình thè lưỡi: “Em cũng không trọng nam

khinh nữ đâu, chỉ là em nghĩ, nếu đứa đầu là con trai, như vậy ông nội, còn ba mẹ nữa bọn họ có lẽ sẽ còn vui mừng hơn.”

“Không đâu. Em nghĩ ngợi nhiều quá rồi.”

Hốc mắc Cố Học Văn có chút cay cay, nụ cười bên môi lại càng rạng rỡ: “Em xem, thật ra ở Cố gia người được cưng chiều nhất chính là Học Mai.

Em cũng biết rồi đó, ba mẹ thích con gái hơn.”

“Thật à?” Tả Phán Tình có chút bất ngờ: “Thế em muốn sinh con gái.

Sinh một cô bé thật xinh đẹp. Em có thể diện cho con bé như một tiểu

công chúa, nhìn con bé từ từ lớn lên. Càng ngày càng xinh đẹp.”

“Không tốt.” Cố Học Văn lắc đầu, cảnh tượng Tả Phán Tình miêu tả

khiến lòng anh cũng nảy sinh sự chờ mong, lời bác sĩ nói vừa rồi, dường

như trở nên hư ảo.

“Hay sinh con trai nha, con gái chúng ta quá đẹp. Đến lúc đó ngày nào anh cũng phải lo tống cổ mấy tên nhóc theo đuổi con bé, vậy thì mệt

chết đi được.”

Tựa như hiện tại, phải đối phó với đám người đông như kiến bu quanh Tả Phán Tình, sao mà không mệt cho được?

“Lại nói lung tung.” Tả Phán Tình xem thường anh: “Bộ con trai thì

không cần lo lắng sao? Bộ dạng mà đẹp trai một chút, trưởng thành thì ra ngoài tán gái, hoặc là làm tổn thương con gái nhà người ta thì anh sẽ

không nổi giận chắc?”

Với gien của hai người họ thì đứa bé sinh ra nhất định sẽ không đến

nỗi xấu xí, nếu đưa nó về ở Bắc Đô mà dạy dỗ không tốt có khi còn tạo

nên một tên phá gia chi tử, chỉ biết chơi bời lêu lổng cũng nên.

“Không đâu.” Cố Học Văn nở nụ cười: “Đàn ông Cố gia đều rất chung

thủy, đã yêu người nào thì sẽ yêu cả đời. Con chúng ta cũng vậy thôi.”

“Phải không?” Tả Phán Tình nhìn Cố Học Văn, đàn ông Cố gia đã yêu ai

thì yêu cả đời, vậy lúc này trong lòng Cố Học Văn, ai mới là người anh

yêu cả đời đây? Là cô hay là Lâm Thiên Y?

Nghĩ nghĩ, cô lại cười chính mình, người ta đều nói phụ nữ mang

thai sẽ trở nên mẫn cảm. Xem ra quả nhiên là như thế. Cố Học Văn rõ ràng đã chia tay với Lâm Thiên Y mà cô còn nghĩ luẩn quẩn như vậy, đúng là

tự mình làm khó mình mà.

Lâm Thiên Y đã thuộc về quá khứ rồi, như vậy sau này chỉ còn cô với

Cố Học Văn chung sống với nhau. Không đúng. Còn có tiểu bảo bảo trong

bụng nữa chứ.

“Em đang cười gì vậy?” Cố Học Văn nhìn thấy nụ cười đột nhiên xuất hiện trên mặt cô, chả rõ cô nghĩ gì.

“Em đang nghĩ. Vẫn là sinh con gái tốt hơn.”

“Vì sao?” Cố Học Văn không hiểu sao cô lại đột nhiên thay đổi quan điểm.

“Để anh già rồi còn có chuyện làm á. Bằng không với cái tính ngày nào cũng quen chạy tới chạy lui của anh đến lúc đó không có việc gì cho anh làm không phải anh sẽ buồn chán sao?”

“Không chán.” Cố Học Văn lắc đầu, nắm chặt tay Tả Phán Tình, ngồi bên giường, để cô tựa vào lòng mình: “Đến lúc đó, em không phải sẽ ở bên

anh sao? Đến khi đó, anh cũng đã rời quân ngũ. Chúng ta có thể đi du

lịch khắp nơi. Đến kỳ nghỉ thì đi khắp mọi ngõ ngách trên thế giới.”

“Uhm.” Tả Phán Tình gật đầu, ngáp một cái, rõ ràng mới có mấy ngày,

mà cô cứ có cảm giác mình đã lâu rồi không được tựa vào lòng anh mà ngủ: “Chỉ sợ đến lúc ấy em đã thành bà lão mất rồi,