ng người không thoải mái à?”
Cố Học Văn cảm giác được, cái trán của cô ấy, nóng đến dọa người.
“Em bị bệnh à?”
Lâm Thiên Y không trả lời Cố Học Văn, sắc mặt càng lúc càng đỏ, người cũng càng lúc càng nóng hơn.
“Nóng quá.” Hai mắt Lâm Thiên Y gắt gao nhắm chặt, hai tay bỏ chăn
đang đắp trên người ra, vô thức vùng vẫy: “Nóng quá, khó chịu quá.”
“Thiên Y?” Cố Học Văn vươn tay bắt lấy tay cô: “Em bị bệnh sao? Anh đưa em đi bệnh viện.”
“Nóng quá. Khó chịu quá.” Lâm Thiên Y vừa đụng tới tay anh, thì ngay
lập tức vươn tay theo bản năng bám lấy tay anh. Cả người cũng liều mạng
áp tới gần anh hơn: “Nóng quá.”
Trong phòng có mở điều hòa. Cố Học Văn bỏ tay cô ra: “Lâm Thiên Y, tỉnh táo một chút.”
“Nóng.” Tay bị anh bỏ ra, Lâm Thiên Y bắt đầu kéo xé quần áo của mình: “Khó chịu quá. Nóng quá.”
Cô ta không ngừng vặn vẹo người, giãy dụa, hướng tới gần Cố Học Văn
hơn. Tay vô ý đụng tới mặt anh, cái cảm giác lành lạnh như dòng suối
chảy qua. Càng làm cho thân thể cô ta càng quấn lấy anh hơn.
Tay kia thì ngăn cô ta cởi quần áo của mình. Áo khoác của cô ta, vốn
đã bị cởi ra, chỉ còn lại áo sơmi ở bên trong. Mà ngay cả khuy áo sơmi
cũng đã muốn cởi ra, cô ta kéo một cái, quần áo liền bị cởi đến một nửa.
Cố Học Văn trong thoáng chốt hoảng hồn, nếu đến như vậy mà vẫn không
hiểu được là chuyện gì xảy ra, thì chắc mắt anh cũng chỉ để làm cảnh
quá.
“Lâm Thiên Y, em tỉnh lại đi.”
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Ai đã hạ dược Lâm Thiên Y? Hay là, tự cô ấy ——
Không muốn nghĩ Lâm Thiên Y lại dùng phương pháp này để giữ mình lại. Cố Học Văn vỗ vỗ mặt cô ta, muốn cho cô ta tỉnh táo lại: “Lâm Thiên Y,
em tỉnh lại đi, em có nghe thấy hay không?”
Cô ấy nghĩ cô ấy làm như vậy, anh sẽ ở bên cô ấy sao?
Tất cả đều là chuyện đã qua rồi, tuyệt đối không có khả năng quay
lại. Cố Học Văn muốn bỏ Lâm Thiên Y ra, nhưng cô ta lại lập tức dính
lấy, tự cô ta cũng đã cởi quần áo của mình ra. Nơi căng tròn, no đầy bên trong cứ thế mà lộ ra.
Bởi vì giãy dụa mà nội y màu hồng nhạt đã sớm không còn được nghiêm
chỉnh nữa. Thậm chí anh có thể nhìn thấy rõ ràng nơi đó của cô ta ——
“Lâm Thiên Y.” Cố Học Văn lại một lần nữa vươn tay muốn bỏ cô ta ra,
nhưng Lâm Thiên Y lại đem cả nửa người bám trên người anh, không ngừng
cọ xát.
“Cho em, em nóng quá.” Trên người anh thật mát mẻ. Vì sao lại không cho mình sự mát mẻ ấy?
Lúc này Cố Học Văn cũng không gọi cô ta nữa, trực tiếp đẩy người cô
ta ra, nhưng tay cô ta lại bám quá chặt, không chịu bỏ ra: “Cho em. Em
nóng quá.”
Không được bỏ ra, cô muốn được hưởng sự mát mẻ ấy một chút.
Nơi đầy đặn của cô ta, không ngừng cọ xát ở trước ngực Cố Học Văn. Áo sơmi đã bị cởi ra, chỉ còn lại có nội y, nhưng cô ta cũng không thể
kiên nhẫn được nữa vươn tay đinh cởi ra nốt.
Lúc này nửa người trên của cô ta đã phơi bày toàn bộ rồi.
Cố Học Văn nhíu mày, trên mặt hiện lên một tia xấu hổ. Bỏ tay cô ta
ra , muốn để cô ta nằm lên giường, nhưng lúc anh đang đỡ cô ta về lại
trên giường thì hai tay cô ta lại bám vào cổ anh, do không phòng bị, nên cả người anh cũng ngã xuống giường.
“Thoải mái quá.” Lâm Thiên Y thở dài ra tiếng, hai tay ôm chặt lưng Cố Học Văn: “Cho em. Cho em ——”
Cố Học Văn chống người đứng lên, người trong lòng cũng bị anh kéo
đứng lên. Vẻ mặt lạnh lùng, sự kiên nhẫn của anh hoàn toàn biến mất, cả
người đứng thẳng liền bế Lâm Thiên Y vào phòng tắm.
Xả nước lạnh đầy bồn tắm. Từ đầu đến cuối, Lâm Thiên Y luôn một mực bám trên người anh không ngừng cọ xát.
Cố Học Văn là một người đàn ông bình thường, đối với sự mê hoặc này, thân thể không thể tránh khỏi có phản ứng.
Thấp giọng than một tiếng, anh trừng mắt nhìn Lâm Thiên Y, té nước
vào mặt cô, lúc nước trong bồn tắm đầy, không quan tâm đem Lâm Thiên Y
bỏ vào trong bồn.
“A ——” đột nhiên bị thả vào nước lạnh làm cho Lâm Thiên Y hét lên. Hai tay không ngừng múa may: “Lạnh quá. Lạnh quá.”
“Lâm Thiên Y, em đã tỉnh táo lại chưa?” Cố Học Văn trừng mắt nhìn
người đang không ngừng giãy giụa trong nước, vừa định xoay người rời đi. Thì lại phát hiện Lâm Thiên Y đang chìm trong bồn tắm.
“Lâm Thiên Y?” Cố Học Văn cả kinh, sợ cô ta chết đuối, vươn tay kéo
cô ta lên, cô ta bị uống vài ngụm nước không ngừng ho khù khụ.
“Chết tiệt.” Cố Học Văn vỗ lưng cô ta, phát hiện nhiệt độ cơ thể cô ta vẫn không giảm mà còn tăng lên.
“Nóng quá, khó chịu quá.”
Đây rốt cuộc là thuốc gì? Sao dược tính lại mạnh như vậy? Cố Học Văn
không biết, lại thả người cô ta vào trong bồn tắm. Cẩn thận đỡ bả vai
của cô ta, không để cho cô ta lại bị chìm xuống nữa.
“Lâm Thiên Y, em mau tỉnh lại đi.”
Biết rõ là vô ích, nhưng anh vẫn không ngừng gọi cô ta, vỗ vỗ người
cô ta. Nước lạnh buốt, cộng thêm nhiệt độ rất thấp của tháng 12 nên lại
vô cùng lạnh. Cả người Lâm Thiên Y run lên, nhưng vẫn không ngừng giãy
dụa.
Cố Học Văn cũng không dám tránh ra, sợ lúc anh đi rồi cô ta lại bị chìm trong nước mà chết đuổi mất.
Lúc đầu Lâm Thiên Y còn giãy giụa, sau đó, động tác giãy giụa bắt đầu chậm lại. Từ từ, nhắm hai mắt lại, như ngủ.
Cô ta ngủ rồi. Cố Học Văn không