ng muốn gặp mình.
Anh quả nhiên đã không còn yêu cô nữa.
Thở dài, cô kéo hành lý đi đến cửa đăng ký, hai nhân viên đi tới
trước mặt cô: “Thưa cô, ngại quá, vừa rồi lúc kiểm tra hình như trong
túi của cô có hàng cấm.”
“Cái gì?” Lâm Thiên Y thoáng sửng sốt: “Sao có thể? Không phải đã kiểm tra rồi sao?”
“Đúng vậy, nhưng mà theo quy định vẫn phiền cô theo chúng tôi đi kiểm tra một lần nữ.”
“Nhưng mà máy bay sắp cất cánh rồi?”
“Yên tâm đi. Sẽ không làm trễ chuyến bay của cô đâu, chỉ kiểm tra một chút thôi.”
“Đi theo chúng tôi.” Người kia mở miệng: “Chỉ là kiểm tra đồ trang điểm bên trong một chút thôi.”
“Được rồi.” Lâm Thiên Y nhớ mình có một lọ sản phẩm dưỡng da quên gửi vào hàng ký gửi, gật gật đầu, đi theo hai người rời khỏi đó.
Tả Phán Tình lấy thịt bò đã chọn bỏ vào trong xe đẩy, hôm nay không
biết Cố Học Văn có về ăn cơm hay không, cô cảm giác gần đây anh rất bận. Nếu anh về, cô muốn tự mình chiên miếng thịt bò này cho anh ăn.
Vốn muốn đi tìm Thất Thất, thì di động của cô ấy không biết vì sao lại tắt máy.
Trần Tâm Y cũng không liên lạc được. Được rồi. Có vẻ tất cả mọi người đều bận rộn.
Tả Phán Tình đem toàn bộ đồ bỏ vào xe đẩy, sau đó đi tính tiền, lúc ra đến cửa lớn, thì chuông báo động lại vang lên.
Cô ngẩn người ra một lát, hai anh bảo vệ lúc này tiến đến.
“Thưa cô, ngại quá phiền cô theo chúng tôi vào kiểm tra một chút.”
“Tôi đã trả tiền rồi mà.” Tả Phán Tình rất bất ngờ, nhất là ánh mắt
của mấy người chung quanh nhìn qua khiến cô có cảm giác rất lúng túng.
“Thưa cô, tôi biết cô đã trả tiền, nhưng mà phiền cô mở bao ra cho
chúng tôi kiểm tra một chút được không?” Một anh bảo vệ chỉ vào mấy cái
túi xách của Tả Phán Tình.
“Anh có ý gì vậy?” Tả Phán Tình nhìn chằm chằm người nọ, trong khiếp
sợ có chút không hài lòng: “Đồ tôi mua đều ở trong này. Tất cả đều đã
trả tiền hết rồi.”
“Nếu không có vấn đề gì, vậy xin đi theo chúng tôi.” Bảo vệ chỉ chỉ
phòng làm việc ở phía sau: “Chỉ là kiểm tra theo quy định thôi. Nếu cô
không ăn cắp đồ, sao lại sợ chúng tôi kiểm tra chứ?”
“Ai ăn cắp đồ của anh?” Tả Phán Tình nổi giận: “Kiểm tra chứ gì? Tôi
đi với các anh, nếu không kiểm tra ra manh mối. Đừng trách tôi đi khiếu
nại các anh.”
“Xin mời cô.”
Một người gật đầu với Tả Phán Tình, cô tức giận trừng mắt liếc nhìn
người kia một cái, đi theo anh ta cùng vào văn phòng ở đằng sau.
Bảo vệ mở túi đồ của Tả Phán Tình ra. Bắt đầu kiểm tra. Chỉ liếc mắt
một cái, liền cười với Tả Phán Tình, cầm một thanh chocolate từ trong
bao ra: “Thưa cô, đây là cái gì?”
“Cái này, cái này không phải tôi lấy.” Tuy cô thích ăn chocolate, nhưng mà chưa bao giờ ăn hiệu này: “Tôi không có lấy.”
“Còn cái này.” Bảo vệ lại lấy ra một hộp kẹo cao su: “Thưa cô, cái này cũng không phải cô lấy?”
“Tôi không lấy.” Tả Phán Tình hết đường chối cãi. Nhìn lên đống đồ trợn tròn mắt: “Hai cái này không phải tôi lấy.”
“Cô không lấy thì sao nó lại ở trong túi cô?” Bảo vệ rất không khách
khí, phất phất tay về phía cửa: “Dì kia, dì vào đây soát người cô này,
nói không chừng trên người còn có đấy.”
“Tôi không có.” Tả Phán Tình nóng nảy, muốn nói cái gì đó, nhưng hai
vị bảo vệ kia căn bản không nghe, bên ngoài một người phụ nữ thoạt nhìn
như là nhân viên vệ sinh, đeo khẩu trang tiến vào.
Đi tới trước mặt Tả Phán Tình vươn tay kiểm tra. Tả Phán Tình nóng nảy, muốn đi ra ngoài, hai người bảo vệ lại đè người cô lại.
“Có ăn cắp hay không, kiểm tra rồi biết ngay.”
Người phụ nữ kia lại gần Tả Phán Tình, Tả Phán Tình nóng nảy, không
ngừng từ chối đứng lên: “Bà đừng chạm vào tôi, tôi không ăn cắp, nếu
không tin, các người có thể xem băng ghi hình. Tôi không có ăn cắp.”
Song mặc kệ cô nói như thế nào, người phụ nữ kia vẫn vươn tay không
ngừng vuốt lên người cô. Cô muốn chạy, nhưng sức lực của hai người bảo
vệ kia rất lớn, cô hoàn toàn tránh không ra được.
Người phụ nữ lục soát nửa người trên xong, lại soát xuống nửa người
dưới, Tả Phán Tình giãy dụa mạnh hơn. Lúc định nhấc đá cho người phụ nữ
kia một cước thì người bảo vệ bên cạnh không biết từ nơi này biến ra một mảnh vải, bịt lên mũi miệng cô.
Cô sửng sốt một chút, rồi càng giãy dụa kịch liệt hơn, trên mảnh vải
có mùi gì đó kỳ lạ khiến cô khó chịu. Thở sâu nghĩ muốn xoay đầu, nhưng ý thức bắt đầu tan rã. Gương mặt của người trước mặt bắt đầu phóng đại.
Người phụ nữ đó tháo khẩu trang xuống, cô nhìn khuôn mặt kia, trong
lòng hiện lên một tia khiếp sợ. Muốn nói cái gì đó, muốn đẩy bọn họ ra,
nhưng mà cả người lại như nhũn ra, một chút sức lực cũng không có.
Người phụ nữ tháo khẩu trang xuống, nhìn Tả Phán Tình nằm bất động
trên mặt đất, vươn tay cởi áo khoác của cô, đưa mắt ra hiệu cho hai
người bảo vệ kia.
Edit: Iris
Beta: Wynnie & Phong Vũ
Hai người bảo vệ lùi sang một bên, để Ôn Tuyết Kiều tiến lên, vỗ vỗ
mặt Tả Phán Tình. Phát hiện cô không có động tĩnh gì, sau đó lại đứng
lên, trong mắt hiện lên sự tính toán.
“Đem cô ta đi. Chú ý một chút, đừng để lại dấu vết.”
“Dạ.” Hai bảo vệ mang Tả Phán Tình rời đi, Ôn Tuyết Kiều thở phào,
mặc áo khoác của Tả P