Old school Easter eggs.
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3225194

Bình chọn: 8.5.00/10/2519 lượt.

lên lần trước, đó là

trang sức nữ, tôi thấy cái đó ngược lại có triển vọng hơn một chút. Còn

nữa. Tôi cảm thấy những thiết kế của các đồng nghiệp khác trong công ty

đều có ý tưởng riêng, chủ tịch không định chỉ lấy thiết kế của một người ra làm chủ đạo để chuẩn bị tung ra thị trường chứ?”

“Bốp bốp bốp.” Hiên Viên Diêu vỗ tay, ánh mắt nhìn về phía Tả Phán Tình có thêm vài phần tán thưởng: “Nói rất đúng.”

Biết rõ vị trí, hiểu rõ năng lực. Nói chuyện khéo đưa đẩy không đắc

tội với người khác. Hiên Viên Diêu đứng lên, đi đến đứng trước mặt Tả

Phán Tình: “Nếu tôi nói, công ty muốn mở một triển lãm trang sức riêng

cho cô thì cô thấy thế nào?”

Vẻ mặt Tả Phán Tình đề phòng, nhìn chằm chằm Hiên Viên Diêu: “Điều kiện là gì?”

Ánh mắt Hiên Viên Diêu lóe lên, vẻ hứng thú trong mắt càng lúc càng đậm: “Tả Phán Tình, cô đúng là một cô gái rất đặc biệt.”

“Tôi rất bình thường.” Tả Phán Tình chưa bao giờ cho là mình đặc

biệt. Sở dĩ nói Hiên Viên Diêu có điều kiện, là bởi vì trải qua chuyện

lần trước cô biết người đàn ông này làm việc gì đều nhất định là có mục

đích.

Tuy rằng cô tạm thời không biết mục đích của anh ta là gì.

“Điều kiện của tôi rất đơn giản.” Hiên Viên Diêu ra vẻ ung dung nói:

“Lần trước cô còn nợ tôi một điệu nhảy. Tôi chỉ muốn cô nhảy với tôi một điệu thôi. Thế nào?”

“Anh bị bệnh à?” Tả Phán Tình lần thứ hai lặp lại lời này, nhìn vẻ

mặt Hiên Viên Diêu là trong đầu cô lại chỉ xuất hiện đúng mỗi suy nghĩ

này.

“Ha ha ha ha.” Hiên Viên Diêu cười, vỗ vỗ tay: “Tả Phán Tình, tôi nghĩ tôi có thể thực sự bị bệnh rồi. Bệnh tương tư.”

Từ lần trước ở suối nước nóng nhìn thấy Tả Phán Tình thì đã bị bệnh rồi.

Tả Phán Tình xoay người khinh bỉ: “Chủ tịch. Nếu anh không có chuyện gì nữa thì cho tôi xin phép xuống trước.”

“Tôi nói thật đấy.” Hiên Viên Diêu kéo tay cô: “Con người của tôi, đã muốn cái gì thì nhất định phải có được nó. Cũng giống như cô. Tả Phán

Tình.”

“Chủ tịch.” Tả Phán Tình bình tĩnh giật tay lại, vẻ mặt vô cùng trấn

định: “Con người của tôi đã không thích cái gì thì chính là không thích. Cũng giống như anh vậy.”

“Cô là nhân viên của tôi.” Hiên Viên Diêu rất đắc ý với sự thật này.

“Anh có thể sa thải tôi.” Tả Phán Tình nhịn cơn xúc động muốn phẫn

nộ: “Tôi cũng có thể rời đi. Tôi không để ý đến chuyện có công việc này

hay không.”

Xoay người rời đi, lúc tay vừa chạm tới nắm cửa thì dừng lại một

chút, quay đầu nhìn Hiên Viên Diêu, vẻ mặt đột nhiên rất nghiêm túc:

“Chủ tịch, có bệnh thì nên đi chữa. Càng để lâu dù sao cũng không tốt.

Nhất là bệnh về tinh thần. Người bệnh càng nặng, càng nói mình không có

bệnh.”

Ném lại những lời này ra, cô cũng không nhìn đến sắc mặt của Hiên Viên Diêu, mở cửa ra rồi đi thẳng.

Hiên Viên Diêu nhìn cánh cửa đã đóng lại, một lúc lâu sau đột nhiên

cất tiếng cười to. Tràng cười kia cho dù Tả Phán Tình đã đi rất xa vẫn

có thể nghe thấy.

Trong lòng oán thầm một hồi. Người điên quả nhiên là người điên, không thể dùng suy nghĩ của người bình thường để đánh giá được.

Hiên Viên Diêu cười xong, ngồi trở lại ghế, nhìn giấy tờ trên bàn: “Cái tôi muốn đâu rồi?”

Thang Á Nam lại như âm hồn nhẹ nhàng đi ra, đưa tay đặt một phần báo

cáo lên bàn Hiên Viên Diêu: “Cái anh muốn toàn bộ đều ở trong này.”

“Ừ.” Anh ta vừa rồi có thể xem báo cáo trước, nhưng anh ta lại thích trêu đùa Tả Phán Tình hơn.

Lúc này nhìn giấy trắng mực đen trước mặt này, trong mắt hiện lên một màu mưu tính: “Có chút thú vị đây.”

Anh ta ngẩng đầu liếc nhìn Thang Á Nam một cái: “Làm không tồi. Động tác rất nhanh nhẹn. Hơn nữa tư liệu cũng rất đúng lúc.”

Thang Á Nam trầm mặc, giọng nói rất bình tĩnh: “Người phụ nữ đó còn ba tiếng nữa là sẽ lên phi cơ. Cậu chủ định làm thế nào?”

“Làm thế nào?” Hiên Viên Diêu cười, vỗ vỗ tay: “Anh, đi bắt cô ta lại.”

“. . . . . .” Thang A Nam đứng bất động: “Cậu chủ.”

“Lời nói của tôi anh không nghe thấy sao?” Hiên Viên Diêu vừa nâng

tầm mắt, lại mang theo vài phần lạnh lẽo: “Tôi nói đi bắt cô ta lại, sau đó báo cho Cố Học Văn.”

“Vâng.” Thang Á Nam gật đầu, lui ra sau từng bước, đang muốn rời đi

thì nghĩ đến một chuyện khác: ” Bên Ôn Tuyết Kiều vẫn không có động tĩnh gì. Anh nói ——”

“Một người phụ nữ.” Có thể trốn đi đâu chứ? Hiên Viên Diêu nhìn chằm

chằm giấy tờ trước mặt: “Đưa đến cho Chu Thất Thành mấy món quà, buộc

hắn ta phải giao Ôn Tuyết Kiều ra.”

“Nhưng mà Ôn Tuyết Kiều hình như không ở chỗ Chu Thất Thành.”

“Đương nhiên là không ở đó rồi, nhưng hắn ta nhất định sẽ biết.” Muốn trách thì trách anh ta nhất thời sơ xuất, để cho Ôn Tuyết Kiều chạy

mất: “Đi đi.”

“Vâng.” Thang Á Nam nhanh chóng rời khỏi đó, để lại Hiên Viên Diêu

nhìn chằm chằm giấy tờ trên mặt bàn, trên mặt lộ ra một nét cười quỷ dị.

Lâm Thiên Y kéo hành lý vào sân bay. Vốn cô muốn ở lại thành phố C

thêm vài ngày, nhưng mà lúc này cũng đã không còn lý do để cô ở lại.

Tả Phán Tình mang thai. Có thể thấy, đứa bé trong bụng cô nhất định sẽ là bảo bối của Cố gia.

Cô vốn muốn nói lời từ biệt với Cố Học Văn, nhưng Cố Học Văn lại không nhận điện thoại của cô. Cô biết, anh khô