vậy. Là tôi hạ dược với anh thì sao? Anh có bản lĩnh thì đừng có cưới tôi. Bây giờ chẳng phải anh cũng đã lấy tôi rồi sao? Cố Học Võ, tôi nói tôi muốn gả cho anh, tôi nhất định phải gả cho anh, bất chấp phải dùng phương pháp hay thủ đoạn gì.”
“Hừ.” Cố Học Văn hừ lạnh: “Kiều Tâm Uyển, sự nhẫn nại của con người ta có hạn. Đừng để tôi càng ghét cô hơn.”
“Anh có ghét cũng không thoát được tôi. Cố Học Võ, đời này chúng ta cứ như vậy dây dưa đến chết mới thôi.” Kiều Tâm Uyển oán hận không thôi, nhưng đối với Cố Học Võ, chị ta vĩnh viễn sẽ không nhận thua.
“Được. Tốt lắm.” Cố Học Võ thản nhiên gật đầu, đi từng bước tiến về phía Kiều Tâm Uyển: “Tôi đây chúc cô sẽ vĩnh viễn là một cô Cố hữu danh vô thực. Cô yên tâm, cả đời này, tôi sẽ không chạm vào cô đâu.”
“Cố Học Võ, anh là đồ khốn.” Kiều Tâm Uyển không khống chế được cơn tức giận, giơ tay định tát Cố Học Võ.
Nhưng lập tức bị Cố Học Võ bắt lấy, lạnh lùng trừng mắt nhìn chị ta một cái: “Kiều Tâm Uyển, đừng có ép tôi phải dùng cách bất thường để ly hôn với cô.”
Hất tay Kiều Tâm Uyển, trơ mắt nhìn chị ta mất thăng bằng mà ngồi bệt xuống giường, anh ta quay đầu nhìn Kiều Kiệt.
“Anh rể ——” Kiều Kiệt đã ngây ngẩn cả người, hôm nay nghe được nhiều chuyện như vậy làm cho anh ta vô cùng kinh ngạc.
“Kiều Kiệt.” Cố Học Võ lướt mắt qua gương mặt ngây ngốc của Kiều Kiệt: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có mà dây vào Học Văn. Tôi có thể bảo vệ cậu một lần, nhưng không thể bảo vệ cậu lần thứ hai, chuyện lần này xem như là nể mặt ba cậu. Lần sau cậu sẽ không may mắn như thế đâu.”
“Em ——” Kiều Kiệt còn muốn nói gì đó, nhưng Cố Học Võ lại không muốn ở lâu, xoay người rời khỏi phòng bệnh.
“Khốn kiếp.” Kiều Tâm Uyển tức đến nghiến răng, thực sự kích động đến mức muốn liều mạng với Cố Học Võ, lòng bàn tay bị ai đó nắm chặt lại, vẻ mặt Kiều Kiệt không thể tin được nhìn Kiều Tâm Uyển.
“Chị, có thật chị đã hạ dược với Cố Học Võ không?”
Hóa ra Cố Học Võ bị ép phải lấy chị sao? Chẳng trách nhiều năm như vậy, anh ấy nhìn thấy chị là thấy ghét. Kiều Kiệt bị sự việc này làm cho chấn động không nhỏ.
“Phải là chị hạ dược anh ta thì sao nào?” Kiều Tâm Uyển ngồi xuống trước giường bệnh, đã không thể kìm được nước mắt: “Đây là biện pháp duy nhất mà chị có thể nghĩ được, đây là biện pháp nhanh nhất để có được anh ấy, chẳng lẽ chị sai rồi sao?”
Kiều Kiệt ngơ ngác nhìn vẻ đau xót thê lương trên mặt chị mình, lại nghĩ đến hành vi của mình hôm qua, anh ta đột nhiên không thể nói gì nữa.
Phòng bệnh lập tức rơi vào im lặng. Hai chị em đều có tâm sự trong lòng, không ai lên tiếng.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Cố Học Võ ra khỏi bệnh viện, lên xe, gọi điện cho Cố Học Văn: “A Văn, là anh. Chuyện lần này, xem như nể mặt anh, cứ bỏ qua đi. Cậu cũng đã giáo huấn A Kiệt. Coi như cậu nể mặt chú Kiều được không?”
Ở đầu bên kia Cố Học Văn trầm mặc, cuối cùng nhẹ nhàng nói: “Được. Lần này cứ như vậy bỏ qua, nhưng sẽ không có lần sau.”
Không đợi Cố Học Võ nói, anh đã ngắt điện thoại.
Cố Học Võ nhìn thấy di động mà ngẩn người, đang đinh khởi động xe, di động lại vang lên, là số lạ?
“Alo.”
“Xin chào.” Ở bên kia truyền đến một giọng nữ trong trẻo: “Xin hỏi đây có phải là số điện thoại của thị trưởng Cố không ạ?”
“Cô là?”
“Thị trưởng Cố, ngại quá đã quấy rầy. Tôi là Trần Tâm Y, là em họ chị Tả Phán Tình. Cũng là phóng viên của tòa soạn báo Buổi sáng thành phố C, chị họ tôi có nói qua với ngài rồi đúng không? Tôi muốn phòng vấn ngài để làm một phóng sự.”
Cố Học Võ đúng là đã quên mất chuyện này. Em họ Tả Phán Tình? Nghĩ đến Kiều Kiệt vừa làm gì với Tả Phán Tình, trong đầu liền hiện lên lịch làm việc của mình ngày mai.
“Như vậy đi, cô Trần, sáng mai tôi sẽ đi thị sát mấy trường học, trường cuối cùng sẽ là tiểu học thực nghiệm Ánh Mặt Trời. Sau đó có khoảng nửa tiếng. Cô——”
“Tôi sẽ đến trường tiểu học thực nghiệm Ánh Mặt Trời chờ ngài.” Trần Tâm Y nói rất nhanh: “Không sao cả, tôi chỉ cần nửa giờ là đủ rồi.”
“Vậy được rồi. Cứ như vậy đi.” Cố Học Võ ngắt điện thoại, quay đầu xe lái về nhà.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
Tả Phán Tình đã giải quyết hơn một nửa số đồ ăn, cô thực sự rất đói bụng, cả buổi sáng bị Cố Học Văn dày vò hết lần này đến lần khác, lại chưa ăn gì, lúc này không đói bụng mới là lạ.
Ăn cơm xong, đứng dậy nhìn đồ để trên bàn trà, cô đột nhiên nhớ ra mình đã nói sẽ mua một chút đồ tặng cho Trần Tĩnh Như.
Cũng không biết Kiều Tâm Uyển đã đi chưa?
Lúc này cô mới nhớ, mình cũng không có số điện thoại của Kiểu Tâm Uyển.
Chẳng lẽ cô phải đi tìm Cố Học Văn sao?
Hừ, không cần. Cô chỉ cần gọi cho Kiều Kiệt, chắc chắn Kiều Kiệt biết. Lấy di động ra, Tả Phán Tình lại ngây người.
Cô không thích cái tên Kiều Kiệt kia, nếu gọi cho anh ta, nói không chừng anh ta lại nghĩ lung tung. Quên đi
Rối rắm nửa ngày, cuối cùng cô trực tiếp gọi cho Trần Tĩnh Như.
“Phán Tình?” Trần Tĩnh Như rất bất ngờ khi nhận được điện thoại của cô: “Sao lại gọi điện cho mẹ vậy?”
“Con nhớ mẹ thôi.” Lúc Tả Phán Tình nói ra cũng phát hiện mình nói rất tự nhiên. Thời gian