Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327802

Bình chọn: 7.00/10/780 lượt.

đau, càng ra sức liều mạng giãy dụa.

“Cố Học Văn, anh ra ngoài đi. Tôi ghét anh. Tôi ghét anh.”

Cố Học Văn lúc đụng phải vật cản thì vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, nhưng sự ngạc nhiên vui mừng đó chỉ trong chớp mắt đã biến mất, trong đầu chỉ còn lại sự phẫn nộ.

Nếu hôm qua anh không trở về, người hôm nay chiếm được cô chính là Kiều Kiệt ? Chỉ cần nghĩ đến Kiều Kiệt suýt chút nữa đã làm hành động này với cô là anh gần như điên cuồng.

“Em là của tôi, là của tôi ——” một tiếng gầm nhẹ, mỗi lần anh ra vào đều vang ở bên tai Tả Phán Tình. Cô như cảm giác được sự điên cuồng của anh, sự phẫn nộ của anh.

Điều này khiến cho cô khó hiểu, đây là lần đầu tiên của cô, vì sao anh tức giận? Vì sao phải phẫn nộ?

Tiếp tục tàn sát bừa bãi. Động tác của anh không hề dịu dàng, thậm chí có thể nói là thô bạo. Tả Phán Tình thấy đau đớn, toàn thân đều đau, cảm giác đau đớn này làm cơ thể cô không chống đỡ được nữa.

Thật khổ sở, thật sự là rất khổ sở.

“Dừng lại. Cố Học Văn, anh ra ngoài mau.”

Tả Phán Tình đẩy anh, muốn anh rời khỏi thân thể của mình.

Lúc này Cố Học Văn làm sao có thể rời đi? Anh tựa như một con thú, đói khát lâu ngày chỉ chờ được ăn no. Mà Tả Phán tình cũng không nghi ngờ anh đã muốn bữa tiệc này từ lâu. Làm sao anh có thể bỏ qua.

“Cố Học Văn. Tôi đầu hàng.”

“Cố Học Văn, anh thả tôi ra ——”

“Tôi ghét anh, tôi ghét anh.”

Đau quá, lần đầu tiên mà cô tưởng tượng không phải như vậy. Tả Phán tình cắn môi, nhẫn nại, nhưng không cách nào ngăn mình mắng chửi anh.

“Cố Học Văn. Tôi ghét anh.”

Giọng nói kia càng khiến cho Cố Học Văn đang chìm đắm trong lửa tình thêm điên cuồng, một lần một lần lại một lần thẳng tiến.

Lời nói của anh vang bên tai cô: “Không được ghét tôi. Có nghe hay không?”

” Tôi cứ, tôi cứ ——”

Cơ thể đã không thể phản kháng, nhưng ý chí tuyệt đối không được khuất phục. Tả Phán Tình kháng cự anh, hai tay phẫn nộ để lại những vết cào trên lưng anh.

Nhưng cô không biết càng đau lại càng kích thích Cố Học Văn. Suốt buổi sáng Cố Học Văn không chịu buông tha cho Tả Phán Tình.

Trên chiếc giường tân hôn rộng lớn của bọn họ, anh dùng đủ các loại tư thế để chiếm lấy cô. [Sa : Xấu hổ che mặt'>

Tả Phán Tình không biết Cố Học Văn làm bao lâu, cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Cô chỉ cảm thấy cơ thể mình của anh bị anh xé rách, rồi lại xé rách. Lặp đi lặp lại cơ thể bị vùi dập không ngừng, toàn bộ xương cốt trên người cô tưởng như bị nghiền nát hoàn toàn.

Cuối cùng Cố Học Văn ở trên người cô gầm nhẹ một tiếng, phát hết tinh lực. Tả Phán Tình rốt cuộc không chịu nổi liền hôn mê bất tỉnh.

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Lúc Tả Phán Tình tỉnh lại thì màn đêm đã buông xuống. Toàn thân cô không có một chút sức lực, nhìn thấy căn phòng bài trí quen thuộc, mà tên kia đã không thấy đâu.

Cô muốn bước xuống giường, nhưng thân thể lại mềm nhũn ngã xuống.

Đau đến không biết trời đất gì, trên người còn có mảng xanh mảng tím, thậm chí ngay cả hai đóa hồng mai trước ngực cũng cảm thấy đau đớn, tất cả đều đau nhức.

Thân thể vô lực nằm trên giường, cảm thấy người đầy mồ hôi, giường chiếu hỗn độn. Tả Phán Tình cảm thấy không thoải mái.

Mở to mắt nhìn ngoài cửa sổ, sắc trời đã là đêm đen, mà Cố Học Văn ——

Anh không có ở đây sao?

Không giống như cô tưởng tượng, sau khi hai người phát sinh quan hệ, người đàn ông sẽ dịu dàng ôm cô đi vào giấc ngủ, an ủi đêm đầu tiên đau đớn của cô.

Còn cái tên kia …

Thân thể cô rất đau, ngực cũng đau từng trận. Cố Học Văn, anh làm sao vậy?

Người đàn ông dịu dàng mấy hôm trước đi đâu mất rồi?

Cô không biết, chỉ biết buổi sáng hôm nay Cố Học Văn rất xa lạ dường như không phải là người mà cô biết. Mà cô lại không hề biết nguyên nhân.

Nghĩ đến anh vừa đi làm nhiệm vụ bí mật suốt nửa tháng, chẳng lẽ nhiệm vụ của anh có vấn đề gì?

Nếu không, vì sao anh lại tức giận đến vậy? Tức giận đến mức không khác gì phát tiết.

Tả Phán Tình không biết đáp án, lết vào phòng tắm, xả nước vào trong bồn, ánh mắt nhìn cơ thể thương tích khắp nơi phản chiếu trong gương mà giật cả mình.

Cố Học Văn, anh thật quá đáng.

Biết rõ đây là lần đầu của cô, vậy mà còn thô bạo như vậy.

“Cố Học Văn, tôi sẽ không tha thứ cho anh, nhất định không.”

Tắm xong, Tả Phán Tình cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn, không muốn nhìn đống hỗn độn trên giường, liền đi ra ngoài.

Phòng khách, thư phòng đều không có bóng dáng của Cố Học Văn, anh không ở nhà?

Nếu như trên người không có dấu vết và thân thể đau đớn nhắc nhở cô, cô còn nghĩ buổi sáng này chỉ là một giấc mơ.

Trong phòng bếp, Tả Phán Tình nhìn thấy đồ ăn đã bày sẵn. Trong đó có thịt kho tàu là món sở trường của dì Phương.

Mặt Tả Phán tình liền đỏ lên, dì Phương đã tới?

Trời ạ, dì Phương tới lúc nào vậy? Không phải là buổi sáng, lúc cô cùng Cố Học Văn vẫn còn dây dưa đấy chứ?

A ——

Cô đi chết đây. Cố Học Văn, anh thật quá đáng. Tức giận, Tả Phán Tình quyết định, đời này không thèm để ý đến Cố Học Văn nữa.

. . . . . . . . . . . . . . . . . .

Tan tầmCố Học Võ rời khỏi tòa thị chính, đang định bước lên xe, chợt nhìn thấy Cố Học Văn ở phía trước.


Teya Salat