XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3228903

Bình chọn: 7.5.00/10/2890 lượt.

đau đến chết vậy.

Nằm dựa vào giường, chị ta thở cũng thật khó khăn. Nhìn người đang ở

trong phòng tắm, nghe thấy tiếng nước bên trong vang lên. Chỉ cách một

cánh cửa, gần nhau trong gang tấc mà tựa như biển trời cách mặt.

Cố Học Võ. Anh thật tàn nhẫn xiết bao?

Suy nghĩ bị cắt quãng. Cố Học Võ đã tắm rửa xong, bên hông quấn một chiếc khăn tắm đi ra.

Nhìn thấy Kiều Tâm Uyển vẫn còn ngồi ở trên giường, vẻ mặt thống khổ, anh làm như không thấy, nhặt quần áo của mình từ trên đất lên mặc vào,

nhanh chóng mặc chỉnh tề. Đứng ở bên giường trừng mắt nhìn Kiều Tâm

Uyển: “Không có lần sau. Nếu không ——”

“Không có lần sau.” Kiều Tâm Uyển đột nhiên phục hồi lại tinh thần,

đôi mắt cũng trừng lớn, nhìn lại vẻ mặt uy hiếp của Cố Học Võ, chị ta

đột nhiên muốn cười, lại cười không nổi.

Không để ý mình còn chưa mặc quần áo. Cô ngẩng đầu, lại một lần nữa

dũng cảm nhìn lại ánh mắt Cố Học Võ: “Cố Học Võ, chúng ta ly hôn đi.”

Trong mắt Cố Học Võ hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng cũng chỉ có một chút: “Lấy lui để tiến? Cô cho là, tôi sẽ cầu xin cô?”

“Tôi biết anh sẽ không cầu xin tôi.” Kiều Tâm Uyển đã mệt chết đi

được, thật sự mệt đến chết mất, cái loại mệt này, cái loại đau này, làm

cho ngực chị ta buồn đau vô cùng. Đau đến thở cũng khó khăn.

Nhưng chị ta cố gắng để cho mình không ngã xuống, nhất định không thể, lưng ưỡn thẳng, cho dù thua, cũng phải thua vẻ vang.

“Tôi mệt mỏi rồi. Cố Học Võ. Tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa, tôi với anh ly hôn đi.” Nhìn thấy trong mắt anh chỉ có sự trào phúng và

không tin tưởng, Kiều Tâm Uyển biết anh không tin mình: “Ly hôn đi. Sau

khi ly hôn, anh có thể đi tìm Oánh Oánh của anh.”

“Câm miệng.” Cánh tay lại bị anh dùng lực bắt lấy, nháy mắt vẻ mặt

anh trở nên xanh mét: “Cô không xứng gọi tên cô ấy, có nghe thấy không?

Cô không xứng.”

“Đúng vậy. Tôi không xứng.” Tay Kiều Tâm Uyển lại một lần nữa bị siết đến đau, đau, cực đau.

Chị ta không có cảm giác, chỉ trừng mắt nhìn Cố Học Võ, ánh mắt trong suốt: “Tôi không đề cập tới, anh đồng ý ly hôn. Về sau tôi cũng sẽ

không nhắc lại, lại càng không xuất hiện ở trước mặt anh.”

“Cô biết rất rõ ràng, gia quy của Cố gia, không được ly hôn. Hôm nay cô nói câu này, không biết là rất buồn cười sao?”

Nói trắng ra, căn bản Cố Học Võ không tin Kiều Tâm Uyển sẽ dễ dàng

buông tay như vậy, cô ta sẽ không từ bỏ vị trí Cố phu nhân phải hao tổn

tâm trí mới có được đâu.

“Gia quy?” Kiều Tâm Uyển muốn cười: “Cố gia còn có ai không biết

chúng ta bằng mặt không bằng lòng? Còn cần dùng gia quy để ràng buộc

sao?”

Cố Học Võ nhìn thấy trên mặt chị ta tựa tiếu phi tiếu, giống như muốn khóc mà không phải khóc, vẻ mặt giống như đau khổ mà không phải đau

khổ, trong lòng hiện lên một tia lo lắng: “Cô nghĩ hôn nhân là muốn cưới là cưới, muốn ly hôn là ly hôn sao? Kiều Tâm Uyển, cô cho Cố Học Võ tôi là ai?”

“Anh ——” Kiều Tâm Uyển ngây ngẩn cả người, nhìn Cố Học Võ nửa ngày

không thể phản ứng, cuối cùng lúng ta lúng túng mở miệng: “Đây không

phải là điều anh vẫn muốn sao? Thoát khỏi tôi, thoát khỏi cuộc hôn nhân

này? Tôi thỏa mãn anh, còn không được sao?”

“Được.” Cho dù chị ta muốn chơi trò gì, Cố Học Võ đều theo hầu: “Cô muốn ly hôn hả? Tôi đồng ý, nhưng phải đợi một tháng sau.”

“Có ý gì?” Kiều Tâm Uyển không hiểu. Cố Học Võ ‘hừ’ lạnh, lý giải

dáng vẻ này của chị ta là đang giả ngu: “Một tháng sau, nếu cô không

mang thai, chúng ta sẽ ly hôn.”

“Anh ——” Kiều Tâm Uyển nhìn vẻ mặt lãnh khốc của anh, chỉ cảm thấy

trong lòng có rét run liên hồi, rõ ràng trong phòng có bật điều hòa,

nhưng chị ta lại cảm thấy lạnh đến cả người cũng bắt đầu run rẩy: “Cố

Học Võ, anh yên tâm đi, tôi sẽ không có thai. Tôi sẽ đi mua thuốc uống.”

“Vậy là tốt rồi.” Rốt cuộc Cố Học Võ cũng buông lỏng tay ra, nhìn

thấy cánh tay chị ta đã bị mình siết đến bầm tím, trong mắt không có một chút thương tiếc: “Cô đồng ý uống thuốc, chúng ta lập tức có thể đi làm thủ tục ly hôn.”

Thân thể hơi hơi nghiêng về phía trước, anh đến gần chị ta, ánh mắt

tràn đầy vẻ khinh thường: “Cô hẳn là phải biết, đứa con do người như cô

sinh ra, tôi cũng không yêu thương gì.”

Tim còn có thể chịu được bao nhiêu đau đớn? Kiều Tâm Uyển không biết, hai tay rất nhanh nắm chặt một góc chăn, chị ta nhìn lại ánh mắt Cố Học Võ, vẻ mặt có mười phần là phẫn nộ: “Cố Học Võ, con cũng là của anh

mà.”

“Vậy sao?” Cằm chị ta bị anh dùng lực siết, ánh mắt anh lạnh như băng không có một chút độ ấm nào: “Thì ra là thế, chuốc thuốc tôi, muốn dùng con để củng cố địa vị của cô?”

“Kiều Tâm Uyển.” Cố Học Võ trừng mắt nhìn cô, ngón tay bắt đầu dùng

sức: “Một tháng sau, nếu cô không mang thai, chúng ta ly hôn. Nếu cô

mang thai ——”

“Anh muốn thế nào?”

“Bỏ đứa bé sau đó ly hôn.” Từng chữ từng chữ nói ra, giọng nói của anh, hung ác đoạn tuyệt mà tàn nhẫn.

“Cố Học Võ. . . . . .” Cất giọng nói run rẩy gọi tên anh, Kiều Tâm

Uyển nghĩ bị anh ghét bỏ là điều đau đớn nhất trên thế giới này, cũng

không nghĩ ngay cả đứa con của mình cũng bị ghét bỏ.

Muốn nói cái gì, mà nói không nên lời, Cố Học Võ hừ lạnh một tiếng