XtGem Forum catalog
Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328540

Bình chọn: 9.00/10/854 lượt.

n anh đừng ngủ!''

Cảm giác được Đỗ Mộ Ngôn dựa vào người mình thật lâu vẫn im lặng không cử

động, Tần Tuyên Tuyên vô cùng khẩn trương, cũng không dám làm lộn xộn cơ thể hắn, chỉ có thể lo sợ gọi tên hắn. Cô cũng muốn thử giúp hắn đứng

dậy, nhưng tay chân yếu đuối một chút sức lực cũng không dùng được.

'' Tôi không ngủ.....Tuyên Tuyên, chúng ta mau ra ngoài thôi.'' Mặc dù

trong lòng vô cùng không muốn, nhưng lửa xung quanh đang dần cháy nhanh

hơn, nếu không nhanh chóng thoát ra ngoài, nơi này sẽ biến thành một

biển lửa, đến lúc đó hai người bọn họ thực sự có chạy đằng trời.

'' Anh không ngủ thật tốt quá......'' Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra,

nghe thấy lời hắn nói, cô vội vàng thử giúp hắn đứng dậy, nhưng giống

như mấy lần trước cô thử, một chút sức lực cũng không có.

Thử vài lần vẫn không được, trong lời nói Tần Tuyên Tuyên dần mang theo chút nức nở: '' Thực xin lỗi, tôi thật vô dụng.''

Lúc này đây sức lực Đỗ Mộ Ngôn đã khôi phục lại được một chút, hắn cũng bất chấp cả việc đang ăn đậu hủ cô, chính mình thử đứng dậy, tiện tay còn

kéo cả cô dậy.

Có người giúp đỡ, Tần Tuyên Tuyên cuối cùng cũng đứng lên được, đang muốn

đi về phía trước, trên chân truyền tới một trận đau đớn, cúi đầu nhìn,

thì ra đùi của cô cũng bị một miếng gỗ nhỏ đâm bị thương, theo từng động tác của cô, máu tươi từ chỗ đó dần chảy ra.

Tần Tuyên Tuyên đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch, nhưng cô cũng không nhìn

tới vết thương đó, cắn răng đỡ Đỗ Mộ Ngôn hướng ra phía ngoài. Đỗ Mộ

Ngôn đau lòng không thôi, nhưng lúc này hắn cũng không còn chút sức lực

nào, bằng không, hắn nhất định sẽ ôm cô ra ngoài, không để cô phải chịu

bất kỳ thương tổn nào.

Thời điểm hai người dìu nhau ra đến ngoài cửa, phía trước có một bóng người

đang tìm kiếm lại đây, nhìn thấy hai người trong lòng một trận vui mừng, hắn vội chạy đến đây, đỡ lấy Đỗ Mộ Ngôn.

Trợ lý Lý.'' Trong lòng Tần Tuyên Tuyên mừng rỡ.

'' Đừng nói gì hết, trước ra ngoài rồi nói sau.'' Lý Tái vội nói.

Tần Tuyên Tuyên vội gật đầu, cuống lên chân lại bị vấp phải đồ vật linh

tinh rơi đầy đất, cũng may đúng lúc cô thả lỏng tay Đỗ Mộ Ngôn, mới

không bị đè lên vết thương của hắn, nhưng chính vì thế mà vết thương

trên đùi cô lại càng sâu.

'' Trợ lý Lý, anh với Đỗ Mộ Ngôn đi trước, có gì tôi theo phía sau.'' Tần

Tuyên Tuyên chịu đựng cơn đau, một bên di chuyển một bên nói với Lý Tái.

Mắt thấy lửa cháy xung quanh ngày càng lớn, cô không muốn để mình trở thành liên lụy tới Đỗ Mộ Ngôn và Lý Tái.

Ai biết cô vừa mới nói ra câu này, bước chân Đỗ Mộ Ngôn dừng lại, giãy dụa kéo cô: '' Tuyên Tuyên, cùng nhau đi!''

Tần Tuyên Tuyên ngây ngẩn, trong lòng xuất hiện một tia khó hiểu, cuối cùng vẫn chịu đựng cơn đau từ đùi, bước tới bên cạnh Đỗ Mộ Ngôn, không đợi

cô mở miệng, tay cô đã bị hắn nắm thật chặt.

'' Không có em, một mình tôi thoát ra ngoài có ý nghĩa gì?'' Đỗ Mộ Ngôn

nhìn cô chăm chú, trong đôi mắt dường như lóe lên một thứ ánh sáng chứa

thiên ngôn vạn ngữ, khiến cô cảm thấy nao nao.

Giây tiếp theo, Đỗ Mộ Ngôn quay đầu, kéo cô đi, bên cạnh là Lý Tái dìu hắn, từng bước một hướng ra bên ngoài.

Tần Tuyên Tuyên một đường trầm mặc, chịu đựng cơn đau, gắt gao theo sát bước chân hai người.

Thời điểm ba người ra đến bên ngoài, những người đã thoát ra được lập tức

tiến lên giúp, có người còn muốn cầm bình chữa cháy muốn dập lửa, nhưng

vì lửa quá lớn mà từ bỏ.

Tần Quốc Đống cùng đạo diễn Vệ đứng một chỗ, thời điểm chuyện xảy ra ông

muốn đi tìm Tần Tuyên Tuyên, lại bị đạo diễn Vệ khẳng định là cô đã chạy ra ngoài từ lâu, mạnh mẽ dẫn ông ra ngoài. Bọn họ trước hết là thoát ra ngoài, đợi nửa ngày không thấy Tần Tuyên Tuyên ra, Tần Quốc Đống lập

tức nóng nảy, lại muốn đi vào tìm người, lại bị đạo diễn Vệ mạnh mẽ ngăn lại. Thấy bên trong tiếng nổ vẫn chưa dừng lại, lửa càng lúc càng lớn,

hắn sao có thể để Tần Quốc Đống mạo hiểm đi vào?

Tần Quốc Đống đứng ngòai chờ đáy lòng nóng như lửa đốt, thật vất vả mới

nhìn thấy Tần Tuyên Tuyên cùng Đỗ Mộ Ngôn đi ra, lúc này mới vui mừng

tiến lên, cầm chặt tay cô: '' Tuyên Tuyên, con có bị thương ở đâu

không?''

Tần Tuyên Tuyên cũng bất chấp giấu diếm thân phận, vội nói: '' Ba, con

không sao. Nhưng mà Đỗ Mộ Ngôn hắn, hắn vì cứu con mà bị thương....''

Tần Quốc Đống lúc này mới nhìn về phía Đỗ Mộ Ngôn. Tuy tất cả mọi người đều vây xung quanh giúp đỡ, nhưng hắn vẫn không buông tay cô ra, tuy vết

thương của hắn rất nặng, dù đã được Lý Tái đỡ, cũng không tránh khỏi mất sức, nhưng hôm nay, khó có được dịp Tần Tuyên Tuyên quan tâm tới hắn,

trong lòng hắn vô cùng cao hứng, căn bản là hắn luyến tiếc không nỡ

buông cô ra.

Nhìn thấy vết thương sau lưng Đỗ Mộ Ngôn, sắc mặt Tần Quốc Đống cũng thay đổi, vội vàng nói: '' Mau đưa hắn đến bệnh viện''

Từ lúc xảy ra chuyện cho tới giờ cũng đã qua mười phút, người thoát ra sớm đã gọi cấp cứu. Thời điểm Tần Quốc Đống vừa nói xong, xe cứu thương

cùng xe cứu hỏa lần lượt tới hiện trường.

Nhiều người bên trong như vậy, nhưng chỉ có Đỗ Mộ Ngôn là bị thương nặng

nhất, nhân viên chăm sóc và bác sĩ lập tức đưa