chuyện gì - vị
cảnh sát này hiểu lầm Đỗ Mộ Ngôn muốn cưỡng hiếp cô sao? Tuy vừa rồi
đúng là cô có giãy dụa nhưng sức tưởng tượng của đồng chí cảnh sát này
có cần đi xa thế không?
“Chờ một chút, đồng chí cảnh sát à, có phải anh đã hiểu lầm gì không?” Tần Tuyên Tuyên vội hỏi.
Nếu Đỗ Mộ Ngôn nói lời này, cảnh sát nhất định không thèm quan tâm, trực
tiếp túm về đồn rồi nói, nhưng lời này lại là người bị hại nói ra, anh
ta liền nghi hoặc nhìn cô hỏi: “Hiểu lầm gì thế?”
Bị tầm mắt sắc bén của cảnh sát nhìn, lòng Tần Tuyên Tuyên nhảy loạn lên,
cầu cứu hướng về Đỗ Mộ Ngôn, thấy hắn nhàn nhã nhìn cô, hiển nhiên không định giải thích hộ cô rồi.
Chỉ nháy mắt như thế, Tần Tuyên Tuyên tính không thèm giải thích, để cảnh sát túm hắn vào đồn uống trà cho rồi.
“Chúng tôi… chúng tôi là người yêu…” Tần Tuyên Tuyên cúi đầu nhỏ giọng giải thích nói.
Cảnh sát nghi ngờ nhìn Đỗ Mộ Ngôn, tầm mắt lại trở về trên người Tần Tuyên
Tuyên rất nhanh, “Người yêu? Sao vừa rồi cô giãy dụa kịch liệt vậy?”
Khóe mắt Tần Tuyên Tuyên liếc đến Đỗ Mộ Ngôn đang ra vẻ mọi chuyện không
liên quan đến ta, không có chút muốn giải thích gì cả, chỉ có thể ngẩng
đầu đỏ mặt nói: “Chúng tôi… đùa giỡn nhau thôi mà…”
“Thật chứ?” Cảnh sát vẫn không tin, “Cô đừng sợ hắn, có tôi ở đây, hắn không thể làm tổn thương cô đâu.”
“Tôi nói thật mà.” Tần Tuyên Tuyên vội nói.
Khuyên can mãi, lại lấy hiện trường làm chứng, cuối cùng cảnh sát cũng tin là
đôi tình nhân nhỏ đến công viên thả đom đóm vui đùa, thuận đường chơi
nổi lên tình thú.
Đợi đến lúc cảnh sát giáo dục Tần Tuyên Tuyên và Đỗ Mộ Ngôn một hồi, Tần
Tuyên Tuyên đã hoàn toàn không ngẩng nổi đầu lên. Từ nhỏ cô chính là một cô gái ngoan ngoãn, gần như chưa bao giờ bị giáo viên mắng, huống chi
là bị cảnh sát bắt lại dạy dỗ. Trải qua lần này, cô tuyệt đối cả đời khó quên.
Chờ đến lúc không thấy bóng dáng cảnh sát, Tần Tuyên Tuyên hầm hừ quay đầu
trừng mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn, kết quả lại nhìn thấy gương mặt tươi cười rực rỡ của hắn, cơn giận càng tăng.
“Anh còn cười!” Cô dùng sức nhéo hắn một cái. Bây giờ trái tim cô đang điên cuồng nhảy loạn, vừa rồi thật sự là rất mất mặt!
Đỗ Mộ Ngôn nắm bàn tay Tần Tuyên Tuyên trong tay, ý cười nơi đáy mắt không thể che dấu được, “Anh thích em tuyên bố quan hệ của chúng ta với người khác.”
Tần Tuyên Tuyên ngẩn ra, có thể nhìn thấy sự bất an trong ý cười giọng nói
của hắn. Trong quan hệ với hắn, cô vẫn thường che lấp đối với người
ngoài, có thể không nói thì sẽ không nói. Cô không phải người thích náo
động, bị nhiều người chú ý, cô sẽ rất mất tự nhiên, cho nên việc xưng là bạn gái Đỗ Mộ Ngôn, trong lòng cô vẫn có lo lắng. Cô thích hắn là
chuyện không thể nghi ngờ, nhưng cô cũng sợ ngày nào đó cô không chịu
nổi áp lực dư luận, sẽ lùi bước. Dù sao Đỗ Mộ Ngôn cũng coi như là nửa
nhân vật của công chúng, ở thành phố nho nhỏ này, tin tức vỉa hè là điều mà cánh phóng viên thích nhất.
Cô bỗng nhiên tiến lên áp vào, sườn mặt kề sát lồng ngực hắn, hai tay ôm chặt eo hắn, lẩm bẩn nói: “Rất xin lỗi…”
Sau khi hai người chính thức xác lập quan hệ yêu đương, Tần Tuyên Tuyên dần như chưa bao giờ chủ động thân cận với mình, hành động này của cô,
khiến lòng Đỗ Mộ Ngôn vô cùng mừng rỡ, lập tức ôm chặt lấy cô, thậm chí
toàn thân còn kích động đến mức run lên nhè nhẹ.
Hắn hiểu vì sao Tần Tuyên Tuyên xin lỗi, hắn cũng vui vẻ nhận sự xin lỗi
này của cô. Kể từ đó, cô sẽ càng thích hắn hơn, lại thích hắn hơn, cuối
cùng yêu hắn, cuối cùng không rời được hắn… hắn luôn chờ mong ngày đó,
nguyện ý dùng tất cả để đánh đổi.
“Tuyên Tuyên, vĩnh viễn đừng xin lỗi anh.” Đỗ Mộ Ngôn ôm chặt Tần Tuyên Tuyên, giọng nói dịu dàng quyến luyến, “Không cần biết em làm gì, anh cũng
không bao giờ trách em.”
Tần Tuyên Tuyên nhắm mắt lại, trong tai là lời nói thấu tình đạt lý của Đỗ
Mộ Ngôn, cảm thấy ánh mắt không nhịn được mà trương lên, vòng tay ôm hắn càng siết chặt hơn.
Làm sao bây giờ, hình như cô càng lúc càng thích Đỗ Mộ Ngôn rồi…
Tuy nói rất muốn ôm Tần Tuyên Tuyên đến lúc trời đất biến mất, nhưng dù sao thời gian cũng không sớm nữa, nơi này lại hơi lạnh, hắn thương tiếc
không muốn cô chịu lạnh, Đỗ Mộ Ngôn liền chủ động nói: “Tuyên Tuyên,
chúng ta về thôi em.”
“Được.” Tần Tuyên Tuyên cúi đầu nói.
Thấy Tần Tuyên Tuyên đồng ý, nhưng không có ý rời ra, Đỗ Mộ Ngôn bỗng cười
lên, nhẹ nhàng buông cô ra, cúi người xuống, tay trái xuyên qua đôi chân cô, bế bổng cô lên.
Tần Tuyên Tuyên không có chuẩn bị, miệng thốt ra tiếng kêu kinh hãi, “Anh làm gì thế!”
“Anh ôm em về. Không phải em nói không còn sớm nữa sao, cần trở về còn gì?”
Đỗ Mộ Ngôn cúi đầu liền đụng tới gương mặt mềm mại của Tần Tuyên Tuyên,
hắn cố ý nói hai câu, hơi thở mềm dịu tinh tế phun lên mặt Tần Tuyên
Tuyên.
Tần Tuyên Tuyên gần như không nghe được Đỗ Mộ Ngôn nói gì, cảm xúc trên mặt khiến cô như bị điện giật cúi đầu, một tay túm chặt quần áo trước ngực
Đỗ Mộ Ngôn, nhỏ giọng nói: “Anh thả em xuống đi, em có thể tự đi được
mà.”
“Anh biết.” Đỗ Mộ Ngôn gật đầu, “Nhưng anh muốn ôm em.”
Tần Tuyên Tuyên hơi khó
