ư vậy, tại sao ngươi không nói với ta một tiếng?” Trong giọng nói của Liêm Chiêu có chút trách cứ.
Tiểu Tiểu nở nụ cười, “Nếu như có lần sau, ta sẽ nói cho ngươi.” Nàng nói xong, vươn tay đỡ hắn, “Ta bị ngươi dọa, ra chiêu không lưu ý, miệng vết thương của ngươi có sao không?”
Liêm Chiêu lắc đầu, “Ngươi không có việc gì là tốt rồi.”
Tiểu Tiểu không hiểu sao lại nhớ tới hương vị của quả mơ muối kia, chính là chua như vậy, đắng như vậy nhưng mà, nàng chỉ có thể nuốt xuống, không thể nhổ ra.
“Liêm Chiêu,” Tiểu Tiểu nhìn hắn, nói, “Kỳ thực, ngươi không cần đối xử tốt với ta như vậy.”
Liêm Chiêu không rõ vì sao nàng đột nhiên nói như vậy, không khỏi có chút khẩn trương, “Tiểu Tiểu, ngươi nói gì vậy…”
Tiểu Tiểu cười cười, “Liêm Chiêu, tại sao ngươi muốn cưới ta?”
Liêm Chiêu ngây ra một chút, do dự một lát, nhẹ giọng nói, “Ngươi và ta đã có quan hệ xác thịt, cái này không phải là đương nhiên sao?”
“Cho nên, ngày đó, cho dù cô nương trên giường là ai, ngươi đều sẽ cưới nàng làm vợ, có phải hay không?” Tiểu Tiểu cười, hỏi.
Liêm Chiêu không hiểu nhìn nàng, trầm mặc .
“Có phải hay không?” Tiểu Tiểu hỏi lại lần nữa.
Liêm Chiêu tuy rằng không hiểu, nhưng vẫn gật đầu.
Lúc nhìn thấy hắn gật đầu. Tiểu Tiểu có chút bất đắc dĩ. Không sai, nàng ngay từ đầu đã biết. Đối với Liêm Chiêu mà nói, đây là chuyện đương nhiên. Phá hỏng danh tiết của cô nương nhà người ta, liền muốn phụ trách. Cho dù người kia là ai, đều nhận được che chở và ôn nhu của hắn. Không liên quan đến tình yêu, chỉ là trách nhiệm và đạo nghĩa mà thôi…
“Liêm Chiêu…” Tiểu Tiểu thở dài, cười nói, “Ngươi thật sự có thể cam tâm tình nguyện cưới một cô nương mà ngươi không thích?”
Trong mắt Liêm Chiêu có tia mờ mịt, không biết nên trả lời như thế nào cho đúng.
“Cứ cho là ngươi có thể. Nhưng ngươi đã từng hỏi ta, có cam tâm tình nguyện gả cho ngươi hay không chưa?” Tiểu Tiểu vẫn cười như cũ, hỏi.
Nàng nói xong liền thôi, Liêm Chiêu mờ mịt biến thành lo sợ nghi hoặc, “Tiểu Tiểu, ta có phải đã làm sai chuyện gì hay không, chọc giận ngươi rồi?”
Tiểu Tiểu lắc đầu, vẻ mặt chân thành mà ôn nhu, “Ngươi không hề làm sai điều gì, là ta làm sai thôi.” Nàng cười đến bất đắc dĩ, “Nửa đêm trời lạnh, ta đỡ ngươi trở về nghỉ ngơi đã!” Nàng nói xong, kéo Liêm Chiêu, cất bước.
Liêm Chiêu không biết nên nói gì mới tốt, chỉ có thể yên lặng đi theo.
Một đường trầm mặc, đến sân nơi gia đinh ở, còn chưa tới cửa, chợt nghe có người kêu to.
“Lí đại ca!”
Tiểu Tiểu ngẩng đầu liền nhìn thấy tỳ nữ tùy thân của Thẩm gia đại tiểu thư, Liên Bảo.
Liên Bảo chạy vài bước đã tới, nói: “Cuối cùng ngươi đã trở lại. Tiểu thư nghe nói ngươi đánh nhau với người ta ở đại đường, có chút lo lắng, đặc biệt bảo ta tới xem tình hình của ngươi. Nếu ngươi không có chuyện gì, ta trở về phục mệnh.”
Nàng nói xong, ba bước thành hai bước, chạy xa. Để lại Liêm Chiêu và Tiểu Tiểu sững sờ ở tại chỗ.
Liêm Chiêu có chút xấu hổ, đang định nói gì. Tiểu Tiểu lại mở miệng cười, nói: “Oa, đại tiểu thư đối với ngươi thật đúng để bụng nha. Có khi, lần này ngươi ở trước mặt lão phu nhân tạo dựng được uy phong, cẩn thận thật sự bị kén rể a!”
Liêm Chiêu nhíu mày, “Ta không muốn nói tới chuyện này.”
“Hắc hắc…” Tiểu Tiểu cười cười, không chịu để tâm, “Ngươi nghỉ ngơi sớm đi, ta còn phải tới chăm sóc Triệu cô nương.”
Nàng nói xong, buông tay, chạy đi.
Liêm Chiêu sững sờ ở tại chỗ, không biết nên làm như thế nào cho phải. Hắn nhìn Tiểu Tiểu chạy đi, nhẹ giọng tự nói, “Cam tâm… Tình nguyện…”
………
Tiểu Tiểu chạy tới chạy lui, đột nhiên thấy hơi mệt. Nàng thả chậm bước chân, chậm rãi đi về phòng, vừa mới bước vào cửa, lại liền phát hoảng.
Chỉ thấy Ngân Kiêu thản nhiên tự đắc ngồi ở trước bàn, bưng chén trà, cười tủm tỉm uống. Mà Nhạc Hoài Khê tay cầm cây quạt, ân cần quạt cho hắn.
“A, Tiểu Tảo Bả đã về rồi.” Ngân Kiêu buông chén trà, liếc mắt nhìn nàng một cái.
Tiểu Tiểu cứng ngắc nói, “Ngân… Không… Tề đại ca…”
Ngân Kiêu vừa lòng gật gật đầu, vươn một ngón tay, ngoắc một cái.
Tiểu Tiểu nghe lời đi qua, chân chó nói, “Có cái gì phân phó?”
Ngân Kiêu chỉa chỉa bả vai bản thân.
Tiểu Tiểu lúc này hiểu ý, vươn tay thay hắn đấm bóp.
“Ân, không sai, đấm như thế này, đáng thưởng.” Ngân Kiêu cười nói.
Nhạc Hoài Khê vừa nghe, quạt càng ân cần, “Đại gia, nước trà có đủ hay không, có cầm lấy thêm không ạ?”
“Ân, Tiểu Khê thật hiểu biết lòng người. Lấy thêm đi.” Ngân Kiêu cười vô cùng đắc ý.
Tiểu Tiểu không nói gì. Giờ này mà hắn còn cười được, vừa rồi trên hắn lại đèo thêm một tiếng xấu nữa a… Ai… Có nên nói hay không đây?
“Đấm kiểu gì mà một chút khí lực cũng không có, đổi người!” Ngân Kiêu phát hiện nàng thất thần, nói.
Nhạc Hoài Khê lập tức nhảy lên, đấm đấm, “Như vậy được chưa?”
“Ân.” Ngân Kiêu cười nhìn Tiểu Tiểu cứng ngắc, uống ngụm trà, nói, “Sao vậy, có việc muốn nói với ta?”
Khóe miệng Tiểu Tiểu co rúm, nói: “Ách… Tề đại ca, hiện tại ngươi ở trong này, không tốt lắm đâu…”
Ngân Kiêu nháy nháy mắt, “Nga, có phải ngươi muốn nói, vừa rồi có một cô nương, nói ta hái hoa bất thành, muốn vu oan giá họa cho