ương mang theo tiền ?”
Nghe thấy câu này, Tiểu Tiểu choáng váng. Không phải chứ, thật sự muốn nàng trả?… Chuyện tìm châm này không nên chậm trễ, xem ra cái lão bản của giáo phường này cũng không phải là loại thiện nam tín nữ gì. Loại tin tức này, hôm nay không mua, ngày mai liền lọt vào tay người khác. Nhưng mà, ba trăm lượng a, nàng đâu có nhiều tiền như vậy?
Nàng vươn tay, sờ soạng từ đầu đến chân, sau đó, nở nụ cười một chút, từ trong lòng lấy ra một khối lệnh bài.
“Thiên Anh Lệnh…” Ý cười trêu tức trên mặt nam tử kia hoàn toàn biến mất, biến thành kinh ngạc.
“Khối lệnh bài này chắc cũng được ba trăm lượng chứ?” Tiểu tiểu nói.
“Dư dả.” Nam tử kia vuốt cằm, “Cô nương đã đưa ra Thiên Anh Lệnh, ta cũng không thể không cho Anh Hùng Bảo mặt mũi. Ngươi còn muốn biết cái gì, ta nhất định sẽ nói hết cho ngươi.”
Tiểu Tiểu không cần nghĩ ngợi lắc đầu, “Ta cái gì cũng không muốn biết.”
Nam tử kia có chút nghi hoặc nhìn Tiểu Tiểu, “ Dùng ‘Thiên Anh Lệnh’ có thể tùy ý điều động sản nghiệp dưới trướng của Anh Hùng Bảo dưới, cuốn văn thư này tuy rằng trân quý, nhưng mà không bằng nổi giá trị của khối lệnh bài này. Ngươi lấy đại đổi tiểu, lại không có yêu cầu khác sao?”
Tiểu Tiểu cười, không trả lời. “Thiên Anh Lệnh” mấy thứ này, nàng nếu tùy tiện đưa ra dùng, vậy liền trở thành cây to đón gió, tự tìm đừng chết rồi. Còn không vất lại ở trong này! Về phần muốn biết gì đó… Chỉ có, hung thủ giết chết sư phụ… Chỉ là, đây là ý muốn của nàng, lại không phải là kỳ vọng của sư phụ. Nàng vẫn nên làm theo ý của sư phụ, cứ thế mà sống.
Ngân Kiêu nhìn nàng, trong ánh mắt mang chút phiền muộn. Hắn cao giọng, mở miệng nói, “Phường chủ, đã chiếm tiện nghi cũng đừng dài dòng. Còn không đem văn thư cho ta?”
“Nam tử kia trầm mặc một lát, đứng lên từ trên đất, cười đi đến trước mặt Tiểu Tiểu, “ ‘Khúc phường’ này của ta tuy chỉ mới kinh doanh mấy năm ngắn ngủi, nhưng số người nhìn thấy cũng không ít. Người giống như cô nương đây, là lần đầu tiên ta gặp được. Tại hạ Hạ Lan Kỳ Phong, hôm nay liền giao cho cô nương người bằng hữu này.” Hắn đưa văn thư qua, “Thiên Anh Lệnh, ta sẽ nhận lấy. Cô nương có thể tùy ý chọn một thứ trong phường này của ta. Coi như là lễ vật đã đến đây.”
Tiểu Tiểu thoáng nhìn quanh bốn phía, nơi này là giáo phường ai, ngoại trừ rượu chỉ có cô nương, muốn chọn một thứ gì đó, thật không dễ dàng a. Cũng được, lấy đại một thứ đi. Nàng chậm rãi đi đến dưới tán hoa lê, nhấc lên một bầu rượu.
“Vậy ta lấy bình Lê Hoa Xuân Nhưỡng này.” Nàng đứng ở dưới tán hoa lê đang rơi rụng, cười mở miệng.
Hạ Lan Kỳ Phong sửng sốt một chút, lập tức gật đầu. “Ha ha, cô nương hóa ra lại là một hảo tửu. Bản phường từ khi khai trương tới nay, người đến mua rượu ít đến đáng thương. Cô nương chính là người đầu tiên.” Hắn đi đến dưới tàng cây, xách một bầu rượu khác lên, đưa cho Tiểu Tiểu, “Bản phường cũng không keo kiệt, mua một bình tặng một bình.”
Tiểu Tiểu cao hứng nhận lấy bầu rượu kia, đột nhiên lại nghĩ đến cái gì. “Ngươi nói nơi này bán rượu? Không phải là giáo phường sao?”
Vừa nghe xong lời này, các cô nương đều cười thành tiếng.
Hạ Lan Kỳ Phong thở dài, nhìn Ngân Kiêu, “Ngươi xem, nói cái gì với cô nương nhà người ta vậy hả? Ta ở chỗ này đứng đắn ủ rượu, sao lại biến thành giáo phường rồi?”
Ngân Kiêu phì cười, “Ta đâu có nói cái gì, chính nàng tự đoán mò thôi.”
Tiểu Tiểu thật xấu hổ nhìn mọi người, không nói nổi nữa.
Ngân Kiêu cười nói, “Đã mua bán xong, ta cũng không quấy rầy nhã hứng của phường chủ nữa. Chúng ta đi thôi.” Hắn vươn tay kéo Tiểu Tiểu đang cứng ngắc, bước chân rời đi.
Hạ Lan Kỳ Phong nhìn “Thiên Anh Lệnh” trong tay, lại nhìn theo bóng hai người kia rời đi. Trên mặt của hắn mang theo ý cười, thản nhiên nói với các cô nương phía sau, “Đám tiểu cô nãi nãi của ta ơi, đi làm việc đi. Các ngươi không thấy hứng thú sao? Thân phận của cô nương kia…”
Đám nữ tử cười duyên, cùng nói, “Lĩnh mệnh.” Lập tức, ào ào thả người rời đi.
Nữ tử lúc trước ra mở cửa đi đến bên người Hạ Lan Kỳ Phong, nói, “Phường chủ, cô nương kia không giống cao thủ, sợ là ngài phải thất vọng rồi.”
Hạ Lan Kỳ Phong cười đến cao hứng, “Ha ha, ta a, nhưng mà trên người cô nương kia thấy được một dòng quỷ khí…”
…….
Ra khỏi khúc phường, lúc trở lại trấn trên, đã qua giờ mẹo (5h – 7h).
Tiểu Tiểu nâng cuốn văn thư kia, dưới nắng sớm, cẩn thận đọc .
Trên văn thư, hoàn toàn không bỏ sót bất kỳ người nào đã từng đi tìm “Tam Thi Thần Châm”. Nhưng khiến Tiểu Tiểu xấu hổ là, những người này tìm khắp năm châu bốn biển. Nếu cả đám đi tìm, còn không biết tốn mất bao lâu.
Nàng thở dài, đang cảm thán vận khí bản thân sao mà kém đến thế, đột nhiên thấy được một cái tên.
Tê Vũ sơn trang? !
Nàng bỗng chốc dừng chân, sững sờ tại chỗ. Đã từng đến Tê Vũ sơn trang tìm “Tam Thi Thần Châm” ? Nàng không khỏi có chút dự cảm bất hảo. Lăng Du mất tích, thiếu nữ bị bắt, Hành Thi, Tam Thi Thần Châm… Hơn nữa, Tam Thi Thần Châm kia có thể lại là một trong chín cái Cửu Hoàng thần khí… Tối hôm đó nàng nhìn thấy bóng đen, cơ quan, thứ đồ vác trên lưng, rốt cục là che gi
